Chương 630: Con Sóc? Đem Hầm Đi!
Cùng lúc này, Phương Chính cùng đám Độc lang cùng vây quanh con sóc, trợn mắt nhìn chằm chằm!
- Sư phụ, lúc đầu chúng con muốn ra ngoài xem náo nhiệt, là Tịnh Khoan nói phải dùng sinh mệnh để bảo vệ cái bánh trung thu đầu tiên, chết sống không ra ngoài. Chúng con mới giao nhiệm vụ thủ hộ bánh trung thu cho hắn, ra ngoài xem náo nhiệt. Cho nên, việc bánh trung thu bị cháy, trách nhiệm lớn nhất thuộc về Tịnh Khoan, con cảm thấy, tối nay chúng ta có thể đổi món sóc nướng.
Hồng Hài nhi nói.
Độc lang thọt thọt cái bụng mập mạp của con sóc, nói:
- Bộ dạng mập mạp đầy mỡ của của gia hỏa này, bỏ vào nồi hẳn sẽ không cần đổ thêm dầu.
Con sóc nghe những lời này, ánh mắt liền lộ vẻ đáng thương nhìn lại mọi người:
- Sư phụ... Con chỉ ra ngoài xem một chút... Ai ngờ nó liền cháy khét. Sư phụ...
- Sư phụ, chúng ta là người xuất gia, không thể sát sinh.
Con khỉ nói.
Con sóc lập tức đưa ánh mắt cảm kích về phía con khỉ.
Con khỉ liền cười ôn hòa, tiếp tục nói:
- Sư đệ phạm sai lầm, xả thân lấy nghĩa, không bằng chính huynh tự mình vào trong nồi hầm đi.
Con sóc nghe xong, lập tức nhe răng trợn mắt, răng cửa nghiến két két! Nó sớm biết, tính con khỉ này thối như sư phụ hắn vậy!
Con sóc tội nghiệp nhìn Phương Chính, dù sao, Phương Chính mới là người quyết định.
Phương Chính nói:
- Các con nói có lý.
Con sóc lập tức cảm thấy trái tim lạnh giá, ánh mắt đám gia hỏa này nhìn nó đầy ác ý! Không phải nó chỉ có nhiều mỡ nhiều thịt một chút sao? Cần phải đến mức đó không a?!
Phương Chính tiếp tục nói:
- Có điều, ai cũng có lúc phạm sai lầm, không thể mới sai đã đem nó đi hầm được, như vậy thực có chút vô nhân đạo. Hơn nữa, nhân thủ trong chùa chúng ta cũng không nhiều, hôm nay hầm con sóc, ngày mai hầm con khỉ, ngày kìa hầm Độc lang, ngày cuối hầm Hồng Hài nhi?
Đám Hồng Hài nhi đồng thời cùng rùng mình.
Con sóc lập tức giơ hai chân, mừng rỡ kêu:
- Tán thành!
Hồng Hài nhi nói:
- Sư phụ, vậy giờ xử lý sao?
Phương Chính không nói, tựa như đang nghĩ sẽ xử lý thế nào.
Hồng Hài nhi cười hắc hắc nói:
- Sư phụ, con cảm thấy, tội chết có thể miễn, tội sống không thể tha, Tịnh Khoan không trông được bánh Trung thu, dẫn tới bánh hỏng, vậy phải bồi thường đồ ăn.
- Đồng ý!
Con sóc lập tức kêu lên, nó sợ bị hầm, giờ coi như đã không còn nỗi sợ bị hầm nữa, nhưng với tính tình thất đức của đám sư huynh đệ này, không biết sẽ còn bày ra trò gì nữa, thế là lập tức nâng vuốt.
- Sư phụ, sư đệ đồng ý.
Hồng Hài nhi nói.
Phương Chính gật đầu:
- Tịnh Khoan, con chuẩn bị bồi thường bao nhiêu?
- Tối thiểu cũng phải toàn bộ gia sản đi. Bao nhiêu bánh Trung thu của chúng ta như vậy đều cháy hết a...
Độc lang nằm ngoài xuống, vểnh cái mông khoa trương.
Con sóc bản năng muốn lắc đầu, kết quả lại thấy con khỉ cọ cọ nồi, một bộ như muốn nhóm củi hầm nó. Lập tức khổ sở nói:
- Được a, toàn bộ.
Vừa nói, đám người Phương Chính lập tức vọt ra hậu viện, con sóc đuổi theo nhìn, đã thấy Hồng Hài nhi leo lên cây, chổng mông móc từng hạt thông trong phòng nó ra. Hai mắt mơ màng của con sóc đầy vẻ mê hoặc, tình cảnh này có gì đó là lạ.
Một hồi sau, Hồng Hài nhi móc sạch quả thông trong phòng, mấy sư đồ vô lương vừa đi vừa ăn, lúc ngang qua mặt con sóc, nói:
- Cảm ơn a, Tịnh Khoan.
- Tịnh Khoan thật giỏi, lại giấu nhiều đồ ăn như thế.
- Sư phụ, con sớm nói rồi a, tiểu gia hỏa này tích không ít lương.
- Ừm... A Di Đà Phật.
Nhìn bóng lưng cả đám lướt qua, Tịnh Khoan đột nhiên kịp phản ứng, nó bị lừa rồi a!
- Các người trả hạt thông cho con!
Con sóc ngao ngao kêu lên, đuổi theo.
Tiếp đó liền thấy một cảnh tượng, hòa thượng vô lương cùng đám Độc lang từ cửa sau chạy ra, con sóc đuổi theo, mấy tên chạy vòng vòng mấy vòng. Con sóc oa oa kêu to...
Con sóc phát hiện đuổi không kịp, lập tức quẫy đuôi một cái, về ổ, đóng cửa! Không chơi với đám gia hỏa xấu bụng này nữa.
Hồng Hài nhi ở ngoài gọi một hồi, con sóc vẫn không lên tiếng, không ra.
- Sư phụ, tiểu gia hỏa này giận rồi a.
Độc lang ngửa đầu nhìn biệt thự của con sóc, nói.
Phương Chính gật đầu:
- Ừm, có vẻ giận thật rồi.
- Giờ làm sao a? Có cần trả hắn một chút không?
Hồng Hài nhi nói.
Phương Chính lắc đầu:
- Không cần, chút nữa vi sư tự có cách để tiểu gia hỏa đi ra.
- Cái gì?
Đám Hồng Hài nhi tò mò hỏi.
Phương Chính cười cười nói:
- Để bần tăng nghĩ...
- Ây...
Đám gia hỏa bó tay.
Đúng lúc này, tiếng bước chân từ ngoài truyền tới, tiếng thở hồng hộc cũng tới theo, là ai mà vội vã như vậy?
Phương Chính ra ngoài xem xét, đã thấy con trai Trần Kim, Trần Long một đường chạy tới, vừa thấy Phương Chính liền cười ha ha, dọa cho Phương Chính kém chút đóng cửa thả Tịnh Pháp.
Chỉ nghe Trần Long cười to:
- Ha ha, tôi là người đầu tiên tới nơi! Phương Chính trụ trì, hôm nay là Trung thu, nhà chúng tôi đem bánh Trung thu tới. Chúc Nhất Chỉ tự hương hỏa ngày càng thịnh vượng, ha ha...
Phương Chính sững sờ, tới tặng lễ?
Đám Hồng Hài nhi nhìn chằm chằm vào hộp bánh, ánh mắt sáng lên. Bánh Trung thu mà bọn hắn làm lúc này, vừa xấu lại còn cháy, không thể ăn. Lại nhìn bánh Trung thu trong tay Trần Long, đây là hộp bánh lớn, nhìn vỏ hộp thôi cũng đã no một nửa.
Ai nấy âm thầm nuốt nước bọt, Hồng Hài nhi nhìn Phương Chính, tội nghiệp hỏi:
- Sư phụ, có thu hay không?
- Thu, chỉ là một hộp bánh thôi, có gì đáng tiền đâu mà không thu.
Trần Long tranh thủ đưa hộp bánh tới.
Hộp bánh này, nhìn vỏ hộp đã thấy không rẻ, nhưng dù sao cũng là tấm lòng của Trần gia, thu thì thu. Phương Chính tự hỏi, dù sao cũng đã cứu mệnh cả nhà đối phương, thu chút đồ cũng yên tâm thoải mái, liền gật đầu nói:
- Vậy thu đi.
Hồng Hài nhi lập tức nhận hộp bánh, mặt mày hớn hởn mở ra, chỉ thấy trong hộp lớn lại có hộp gấm nhỏ, trong hộp gấm còn có bọc vải vàng, mở ra còn một lớp giấy dán, cuối cùng Hồng Hài nhi ngạc nhiên phát hiện, bên trong chỉ có bốn cái bánh Trung thu! Ngư ngơ nói:
- Sư phụ, hộp lớn như thế mà chỉ có bốn cái bánh Trung thu sao? Ăn cũng không đủ a!
Phương Chính cũng ngẩn người, vốn cho là cái hộp lớn này ít cũng phải có mười thậm chí hai mươi cái bánh Trung thu, đủ để bọn hắn ăn. Kết quả mở ra, có vẻ như không đủ chia cho mọi người, muốn bọn hắn đánh một trận, phân thắng bại rồi chia bánh sao?
Trần Long cũng ngẩn người, lúc mua bánh chỉ nghĩ tới chọn loại đắt nhất, không để ý tới vấn đề số lượng. Dù sao, thứ này cũng chỉ là tâm ý, ai nghĩ tới còn phải đủ để ăn no? Kết quả là xuất hiện tình huống trước mắt, tựa như thật sự phải cần mỗi người một cái a, lúng túng...
- Thí chủ, không đủ chia a.
Hồng Hài nhi phàn nàn nói.
Phương Chính lập tức lúng túng, đưa tay cốc đầu Hồng Hài nhi một cái, tặng con bánh đã là không tệ rồi, còn thốt ra được lời như vậy! Tên đồ đệ này, quá mất mặt.
-----------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!