Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 629

Chương 629: Lại Lên Núi

schedule ~18 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 629: Lại Lên Núi

- Cũng tạm... hơn trăm đồng một hộp.

Vương Hữu Quý nói tới đây, sắc mặt cũng lộ chút đắc ý. Hơn trăm đồng một hộp bánh bốn cái, tuyệt đối đã là bánh Trung thu xa xỉ, chí ít bản thân hắn không nỡ ăn. Sau đó hỏi Tống Nhị Cẩu, cậu đem bánh gì lên?

Tống Nhị Cẩu cười hắc hắc:

- Của tôi rất đắt nha, nguyên liệu đều nhập từ ngoài về, lại mời đầu bếp tự tay làm bánh Trung thu! Ngay cả cái vỏ hộp đã hơn ba trăm đồng!

Nghe nói như thế, đám Thiệu Mẫn liền ngạc nhiên, đem bánh lên tặng hòa thượng trên núi? Thật hay giả vậy?

Thiệu Mẫn không nhịn được mà lẩm bẩm:

- Không trùng hợp vậy chứ, không phải là nghe chúng ta phàn nàn, nên tìm người tới diễn kịch cho chúng ta xem? Hòa thượng này, thực quá sĩ diện...

Tiết Tống cũng nhíu mày, lời Thiệu Mẫn nói thực không sai. Người trẻ tuổi này, quá trọng mặt mũi.

Triệu Cương không vội kết luận, chỉ nói:

- Xem một chút...

Thiệu Mẫn cùng Tiết Tông cũng không vội, dứt khoát dừng lại xem. Thiệu Mẫn cười lạnh:

- Ta muốn xem xem, bọn hắn diễn thế nào! Đại Minh tự của người ta có cả trăm tín đồ tới tặng bánh, hắn mới có hai người, tính góp đủ số sao? Hừ hừ...

Hai người Triệu Cương không nói.

- Ha ha, tiểu tử cậu được, xuất thủ xa hoa như vậy, xem ra gần đây kiếm được không ít tiền chứ.

Vương Hữu Quý cười nói.

Tống Nhị Cẩu cười khổ:

- Ngài đừng đùa tôi, cái này là cho Phương Chính trụ trì, nếu để tôi ăn, tôi cũng không nỡ ăn đắt như vậy.

Vương Hữu Quý gật đầu:

- Năm ngoái của chúng ta thế nào, mọi người đều hiểu. Mười dặm tám thôn quanh đây, thực đúng là không ai nghèo như chúng ta. Nhưng năm nay thì sao? Nhờ ơn của Phương Chính, thôn chúng ta mới xem như triệt để thoát nghèo, thậm chí là giàu lên. Hàn trúc đem tới niềm vui cùng dịch vụ du lịch, điêu khắc đem tới công ăn việc làm, nhà nào nhà nấy bận rộn làm việc, tiền nhỏ cũng tích được không ít. Hiện có thể nói, mười dặm tám thôn quanh đây, thôn chúng ta là tốt nhất! Việc cảm ơn cũng là nên làm.

Tống Nhị Cẩu gật đầu:

- Đúng vậy a, mấy năm trước, tôi còn là tên lưu manh du thủ du thực, sống nay mà không biết mai. Hiện được như vậy, đều là nhờ Phương Chính trụ trì. Ân này, trả không hết.

"Diễn mà cũng lắm chuyện như vậy." Thiệu Mẫn thầm nhủ.

Đúng lúc này, lại có người đi tới, là Tôn Tiền Trình cùng con gái Manh Manh tới, Manh Manh ôm lấy một cái bánh Trung thu, trên mặt trên áo đều dính vụn bánh, khuôn mặt nhỏ mập mạp đỏ bừng, hai bím tóc hạ xuống, lộ ra gương mặt đáng yêu vô cùng. Trong tay Tôn Tiền Trình cũng có một túi bánh Trung thu lớn. Trọng điểm là, sau lưng Tôn Tiền Trình còn có một nữ tử!

Tống Nhị Cẩu khẽ nhướn mày, vui mừng nói:

- Ai nha! Là chị dâu sao? Trung thu về thăm con sao?

Nữ tử gật đầu nói:

- Đúng vậy, về thăm Manh Manh. Nghe Tiền Trình nói ở nhà thay đổi, tốt hơn trước nhiều, tôi cũng trở lại thăm một chút.

- Ha ha, thấy rồi chứ, cảm giác thế nào?

Tống Nhị Cẩu cười nói.

- Còn có thể thế nào? Tốt thôi!

Nữ tử nói tới đây, bật cười đầy vui vẻ, tiếp tục nói:

- Nói thật, trước khi trở về, tôi còn nghĩ Tiền Trình khoác lác, không nghĩ tới, thôn chúng ta lại phát triển như vậy, cái nghề khắc này, lại kiếm tiền tốt như thế...

Nữ tử này cũng không nhiều học thức, giọng nói chuyện không nhỏ, thực có chút khí thế hung hăng.

Tống Nhị Cẩu cười ha ha:

- Đã sớm nói chị nên về xem, thôn chúng ta khác trước nhiều rồi mà chị không tin! Đúng rồi, qua tết Trung thu, chị dâu ngài lại đi nam làm ăn sao?

- Đi làm gì nữa! Ở khu công nghiệp làm mệt thở không ra hơi mới được hai ba ngàn đồng, ở nhà tùy tiện đã kiếm được chừng đó.

Nữ tử trợn mắt nhìn Tống Nhị Cẩu.

Tống Nhị Cẩu cười nói:

- Ý là chị không đi nữa?

Vương Hữu Quý, Tống Nhị Cẩu, Tôn Tiền Trình đều cười. Những nhà như nhà Tôn Tiền Trình rất nhiều, ngày nông nhàn rỗi, một người đi xa làm công, kiếm tiền nuôi gia đình. Thậm chí có nhà cả nhà đi làm công... ngày đêm tăng ca chịu khổ chứ cũng quyết không về quê trồng trọt. Trong lúc nhất thời, người trong thôn càng lúc càng ít, nhất là thanh niên trai tráng, đã ít lại càng ít hơn...

Nhưng từ khi nhận được lợi ích của hàn trúc đem lại, càng ngày càng có nhiều thanh niên từ ngoài trở về thôn, còn cả những người từ nơi khác tới học việc, trong nhất thời, Nhất Chỉ thôn đã lại trở nên náo nhiệt.

Người nhận thấy rõ vấn đề này nhất, tự nhiên là trưởng thôn Vương Hữu Quý! Mộng tưởng cả đời của hắn là đưa Nhất Chỉ thôn phát triển lên, kết quả là càng lúc thôn càng ít người, khiến hắn gần như tuyệt vọng, nhưng đúng lúc này, mọi thứ lại thay đổi, đạt được thành tích như hôm nay. Hiện tại, Vương Hữu Quý hắn nằm mơ cũng cười, mỗi lần thôn họp, hắn đều rất vui vẻ, thực sự khiến bao người hâm mộ.

Tống Nhị Cẩu hỏi một chút, Tôn Tiền Trình cũng tới đưa bánh Trung thu.

Triệu Cương thầm nói:

- Xem ra là thật.

- Thật cái gì? Thật như lời bọn hắn nói, Phương Chính kia lợi hại vậy sao, nhưng cả thôn mà mới có mấy người tới? Tôi thấy rõ là diễn kịch.

Thiệu Mẫn nói.

Tiếng vừa dứt, Tống Nhị Cẩu đã kêu lên:

- Ai nha, Trần Kim, cậu cũng lên núi sao? Đừng nói là cũng đem bánh Trung thu lên đó nhé?

- Nói nhảm, Phương Chính đã cứu mạng cả nhà tôi, tết tới, đương nhiên phải đem bánh Trung thu lên.

Trần Kim cười mắng.

Thiệu Mẫn trầm mặc, cả nhà Trần Kim đều tới, một nhà vợ chồng con cháu, cả thảy năm người. Nhìn thế nào cũng không thấy là diễn kịch...

- Chẳng lẽ, hòa thượng kia thực sự có... danh vọng tốt như vậy?

Thiệu Mẫn thầm nghi hoặc.

Lúc này, Triệu Cương vỗ vỗ vai Thiệu Mẫn, nhìn về phía xa.

Thiệu Mẫn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy lại một đám người nữa đi tới, người túi lớn túi nhỏ cầm đồ, có người cầm hoa quả, có người lấy thức uống, có người mang rau xanh... tất cả đều đi kèm một hộp bánh Trung thu, nhìn vỏ hộp, cũng thấy đồ không rẻ!

Nhìn những người này tới, Tống Nhị Cẩu tới tấp chào hỏi, ai nấy mồm năm miệng mười, kết quả đều là đem bánh cho Phương Chính. Sở dĩ không lên sớm, là do còn bận việc nhà nông. Mùa thu tới, nhà nông nhiều việc, dù là Trung thu cũng không thể không làm.

Nghe tới đó, Thiệu Mẫn thầm cay đắng, nếu một hai người thì có thể là diễn, nhưng nhiều người như vậy, hiển nhiên không thể là giả được. Không ai vì ba người bọn họ, mà mời nhiều người tới diễn như thế!

Thiệu Mẫn chợt phát hiện, cô có vẻ như đã sai, chủ quan mà oan uổng hòa thượng kia rồi.

Tiết Tống thấy Thiệu Mẫn như thế, nhẹ nhàng ôm cô, thấp giọng nói:

- Đây đều là thôn dân Nhất Chỉ thôn, hương thân hương lý, mọi người quan hệ tốt cũng là việc bình thường. Hơn nữa em cũng có ý tốt, chỉ là, sau này không nên lỗ mãng như vậy là được.

Thiệu Mẫn khẽ gật đầu, nghe Tiết Tống nói đều là thôn dân, tâm tình cô cũng khá hơn một chút. Điều này nói rõ, sức ảnh hưởng của Phương Chính chỉ tập trung trong thôn này, đả kích tạo ra cho cô cũng nhỏ hơn một chút. Dù sao một bên là tiểu hòa thượng, một bên là Đại sư danh dương khắp thiên hạ, vẫn có sự khác biệt.

Kết quả vừa nghĩ tới đây, nơi xa đã lại có người tới.

- Đây không phải là nhà Triệu Bảo Lâm ở Hồng Hồ thôn sao?

- Ha ha, bên kia là Tiểu tử thôn bên cạnh a?

- Ha ha, tôi thấy mập mạp cùng con khỉ, hai người này lại đổi xe rồi!

- Tưởng giáo sư cùng các đồ đệ của hắn cũng tới... tôi còn tưởng bọn hắn về nhà ăn tết rồi. Hôm nay đúng là náo nhiệt nha.

Cả đám mồm năm miệng mười, báo tên từng người một, sắc mặt Tiết Tông, Thiệu Mẫn đỏ lên, bọn hắn lại vẫn cứ xem thường Phương Chính kia rồi.

Nhất là, Tiết Tông nhìn thấy Quản Tường Phong sau lưng Tưởng Chu, lông mày nhướn lên:

- Tôi thấy Quản Tưởng Phong của Quản gia? Người này mắt cao hơn trán, vậy mà cũng tới đây? Nghe nói hắn ra ngoài học điêu khắc của Đại sư nào đó... chẳng lẽ...

- Tưởng Chu, người này không phải Đại sư điêu khắc của tỉnh chúng ta sao? Sao hắn cũng tới đây? Còn đem bánh tặng Phương Chính trụ trì nữa?

Triệu Cương kinh ngạc nói.

Nếu như những thôn dân kia chỉ chứng minh rằng Phương Chính là người tốt, như vậy mấy người này tới, lập tức nói rõ địa vị của Phương Chính không thường! Tuyệt đối là nhân vật cấp Đại sư, nếu không dựa vào cái gì mà để một Đại sư khác đi tặng lễ?

Nhìn tới đây, ánh mắt Thiệu Mẫn trở nên lấp lóe không yên, cuối cùng cắn răng bước ra, đi thẳng tới chỗ Quản Tường Phong.

- A, Thiệu Mẫn, sao cô lại ở đây?

Quản Tường Phong nhìn thiếu nữ đột nhiên xuất hiện, cũng sững sờ.

- Tôi hỏi cậu một chuyện, cây Bồ Đề trên núi là sao? Không sợ mùa đông chết rét sao?

Thiệu Mẫn hỏi thẳng vấn đề.

Quản Tường Phong ở trong thôn lâu như vậy, tự nhiên cũng hiểu tình huống Nhất Chỉ tự, cười nói:

- Chết rét? Đừng đùa, gốc cổ thủ kia ở trên núi nhiều năm như vậy, vốn đã chết rét, năm ngoái đột nhiên sống lại, cành lá rậm rạp, còn tươi tốt hơn cây ở miền nam, đây chính là kỳ tích của Nhất Chỉ tự.

- Thật? Cậu không lừa tôi chứ?

Thiệu Mẫn cảm thấy hai má nóng hồng.

- Lừa cô làm gì? Mười dặm tám thôn quanh đây có ai mà không biết? Không tin cô cứ tùy tiện hỏi xem... ở đây, Phương Chính là cao nhân! Là thế ngoại cao nhất, kỹ thuật điêu khắc còn lợi hại hơn sư phụ tôi, bọn tôi đều phải học điêu khắc từ chỗ hắn.

Quản Tường Phong đã sớm triệt để phục Phương Chính, vô cùng sùng bái.

Điều Thiệu Mẫn nghe được, hai người Triệu Cương cũng nghe được, ba người đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ đắng chát trong mắt Thiệu Mẫn.

Nhìn các thôn dân cầm túi lớn túi nhỏ lên núi, Tiết Tông vỗ vỗ vai Thiệu Mẫn:

- Được rồi, đừng nghĩ nhiều vậy, chúng ta đi thôi.

Thiệu Mẫn cắn chặt môi, giậm chân nói:

- Không đi, tôi muốn lên núi!

- Thiệu Mẫn, cô còn không náo đủ sao?

Triệu Cương triệt để bó tay.

Tiết Tông cũng đầy vẻ bất đắc dĩ.

- Ai nói là tôi đi náo loạn? Thiệu Mẫn tôi tuy tính tình không được tốt, nhưng cũng không phải người không biết nói lý! Tôi sai thì tôi nhận, trước đó không nên hung dữ như vậy. Đã sai, giờ lên nói xin lỗi cũng không được sao?

Nói xong, Thiệu Mẫn xoay người lên núi.

Triệu Cương cùng Tiết Tông nhìn nhau, cả hai cùng mỉm cười, lập tức rảo bước đi theo.

-------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay