Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 626

Chương 626: Trung Thu Không Yên Ổ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 626: Trung Thu Không Yên Ổ

Phương Chính không để ý đám gia hỏa này, dù sao ở đây hắn là chủ, lời của hắn nói mới tính, phản kháng vô hiệu!

Phương Chính dẫn theo Độc lang xuống núi, mua đường trắng, sữa bò... ném vào giỏ sách của Độc lang, sau đó về núi...

Hồng Hài nhi đã gánh nước về, con khỉ cũng đã đun một nồi nước nóng.

Phương Chính tự mình trộn nguyên liệu trong chậu, sau đó đem đường cát cùng dầu hạt điều trộn vào, đun mười phút, bỏ thêm sữa bò... như vậy, vỏ bánh Trung thu sẽ trơn mịn.

Lúc này, nước lại đun lên lần nữa, đem những gia vị đã chuẩn bị cho vào quấy, sau đó nhẹ tay ép, để bột mì cùng dầu trộn đều, lộ ra một màu vàng óng.

Quá trình này, con sóc ngồi xổm bên cạnh, mở to mắt nhìn, cố nén chảy nước bọt mà nhìn. Xem vật nhỏ này, là có thể biết, nó sẽ nếm thử...

Phương Chính cũng không để ý tới nó, tiếp tục bỏ thêm ý bột vỏ, sau đó dùng dao phay cắt thành từng đoạn nhỏ, lại ép thành hình tròn dẹt, phần ở giữa dày hơn một chút. Sau đó Phương Chính đem măng đập dập, quấy với Linh mễ thành nhân bánh, sau đó vo viên cho vào trong vỏ bánh, lại ép vỏ bánh vây kín nhân bánh, ép thành hình bánh Trung thu, sau đó để vào trong nồi nướng...

Kỹ thuật này, Phương Chính học được từ Nhất Chỉ thiền sư, bây giờ tuy không tính là thuần thục, nhưng cũng không thành vấn đề.

- Sư phụ, đây là bánh Trung thu sao?

Con sóc nhìn chằm chằm vào nồi nướng, đáng tiếc đã đóng nắp nồi lại, nên cái gì cũng không thấy.

- Không sai, đây là bánh Trung thu. Chờ một chút, lúc bỏ ra chờ nguội là có thể ăn.

Phương Chính nói xong, ra khỏi phòng bếp, ngồi ngoài hóng gió, uống trà măng, đọc kinh thư, nhẹ nhõm tự tại.

Độc lang, con sóc, Hồng Hài nhi, con khỉ ngồi xổm khu bếp, bốn tiểu gia hỏa bọn hắn đều không sợ nóng, bánh Trung thu vừa ra lò liền bị ăn sạch. Thế là dứt khoát ngồi xổm trông coi.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, theo một mùi thơm nhàn nhạt bay ra, mấy tiểu tử kia đều nuốt nước bọt ừng ực.

Đúng lúc này, từ ngoài truyền tới tiếng bước chân, Phương Chính thầm buồn bực, Trung thu này Nhất Chỉ tự bọn hắn không cử hành pháp hội, cũng không có hoạt động gì, ai lại lên làm gì?

Đây cũng là điểm khác của Nhất Chỉ tự cùng các chùa chiền khác, các chùa khác ngày này rất đông, Nhất Chỉ tự lại ít. Dù sao, Hồng Nham tự, Bạch Vân tự... đều cử hành pháp hội cỡ lớn, người tham gia náo nhiệt, cầu phúc... đều sẽ chọn các chùa lớn như vậy. Đối với điều này, Phương Chính cũng không có ý tranh, bởi vì hắn lười!

Bây giờ có ăn có uống rồi, Phương Chính thực không muốn tự làm bản thân mệt mỏi... thời điểm này, khoan thai tự đắc, mới càng sảng khoái hơn!

Ra khỏi hậu viện, chỉ thấy hai nam một nữ đi vào trong chùa, vây quanh Bồ Đề thụ mà tấm tắc làm kỳ lạ.

Nhìn bộ dạng lạ mắt của mấy người, phân nửa không phải người địa phương.

Nhìn kỹ, có vẻ càng thấy giống người thường xuyên đi du lịch.

- Đúng là kỳ lạ, Bồ Đề là cây phương nam, lại có thể sinh trưởng ở phương bắc, thế giới này đúng là thật lớn, không gì không thể xảy ra.

Nam tử cầm máy ảnh, bấm chụp tanh tách.

Một người khác đứng dưới gốc cây tự chụp, lập tức gửi lên nhóm bạn bè:

- Đoán xem, tôi đang ở phương nam hay phương bắc?

Duy chỉ có nữ tử cau mày:

- Cây Bồ Đề vốn là cây phương nam, chúng ta đã đi hơn nửa cái nước này, chưa từng thấy người nào đem cây Bồ Đề lên phương bắc mà còn có thể còn sống. Cái cây này, hẳn là mới trồng đợt hè vừa rồi. Cây này tráng kiện, tán cây to lớn như thế, sợ là đã trên trăm tuổi rồi. Nếu giờ vào đông, tám phần sẽ phải chết cóng. Cái chùa này thực quá nhẫn tâm, vì trang trí một chút, lại chà đạp một gốc cây tốt.

- Thiệu Mẫn, đây là việc của chùa người ta, cô quản nhiều làm gì? Người ta có tiền, thích làm gì thì làm đó chứ sao.

Một nam tử tỏ vẻ không quan trọng.

- Triệu Cương, chính vì những suy nghĩ như của cậu, nên đồ tốt trên thế giới này mới ngày càng ít. Không thể để lại đồ cho đời sau sao? Đi thôi, nhìn cái cây này đã biết đức hạnh của chùa này thế nào rồi, nghiệp chướng như thế, không sợ Phật Tổ trách tội sao?

Cái miệng của Thiệu Mẫn như nã pháo, một hồi pháo kích, khiến Triệu Cương á khẩu không trả lời được.

Ngay cả Phương Chính cũng ngẩn cả người, cô gái này thực đúng là mạnh mẽ!

Nghe động tĩnh, đám Hồng Hài nhi đều chạy ra, từ hậu viện dọc theo cạnh cửa, mấy cái đầu lén lén nhìn lại. Con sóc ở dưới nhất, trên nó là Hồng Hài nhi đang ngồi xổm, Độc lang đang ngẩng đầu, cuối cùng là con khỉ, bốn cái đầu nối thành một chuỗi.

Phương Chính nhìn lại, mấy tên đồng thời quay đầu đi, bọn nó đều hiếu kỳ, đối mặt với vị thí chủ hữu hãn như vậy, Phương Chính định làm sao.

Lúc này, nam tử cầm máy ảnh chụp ảnh đột nhiên nói:

- Tôi thấy Thiệu Mẫn nói rất đúng, trên thế giới này, cũng nên có một số ít người nên đứng ra nói hai lời cảnh tỉnh. Hòa thượng trong cái chùa này thật quá đáng, ngày ngày hô hào không sát sinh, nhưng cái cây cả trăm năm tuổi lại bị bọn hắn giết chết.

Thiệu Mẫn lập tức nói:

- Nói hay lắm! Triệu Cương, nếu rảnh rỗi, theo Tiết Tống học một chút, xem người ta kìa!

Triệu Cương khẽ đảo hai mắt:

- Thôi đi, hai người các cô cũng chỉ còn kém một tờ đăng ký rồi, cô nói một, hắn dám nói hai sao? Cùng nhau hùa vào bắt nạt tôi, cứ việc nói thẳng a.

- Đây là bắt nạt cậu sao? Tôi đang nói lý có được không?

Thiệu Mẫn kêu lên.

Hai người bắt đầu mở hội nghị tranh luận, kết quả Triệu Cương vừa mở miệng, Thiệu Mẫn đã tung một đống đạo lý, từ bảo vệ môi trường, tới công đức hậu thế, từng điều từng điều nói cho Triệu Cương á khẩu không trả lời được. Nói xong, còn không quên bổ sung một câu:

- Tôi vẫn duy trì ý kiến kia, nhìn cây như nhìn người, người trong tự viện này, không có người tốt!

Phương Chính im lặng, đối phương thấy hắn sát sinh bao giờ? Chẳng lẽ cứ lẽ thường sẽ thành chân lý?

Tiết Tống ở bên xem náo nhiệt, đột nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên phát hiện có thêm một vị hòa thượng đang đứng nhìn, lại nghe Thiệu Mẫn đang mắng hòa thượng đến sảng khoái, tranh thủ kéo nha đầu ngốc này lại. Thiệu Mẫn còn chưa kịp phản ứng:

- Anh kéo em làm gì? Em nói sai sao? Một hòa thượng trong lòng không có cả thiện lương cơ bản, còn có thể gọi là hòa thượng sao?

- A Di Đà Phật, không gọi là hòa thượng, vậy gọi là gì?

Phương Chính không nhịn được mà hỏi.

Thần kinh thô của Thiệu Mẫn còn chưa kịp phản ứng, thuận miệng đáp:

- Đương nhiên là yêu tăng!

Phương Chính: "..."

Triệu Cương nhìn thấy Phương Chính, vội nháy mắt ra hiệu với Thiệu Mẫn.

Thiệu Mẫn cả giận:

- Triệu Cương, cậu muốn nói gì cứ nói, mắt cứ nháy tới nháy lui làm gì? Có cát rơi vào mắt sao? Bên phải có gì? Cậu nhìn cái gì... ách...

------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay