Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 625

Chương 625: Sư Phụ Lừa Dối, Hương Vị Của Gia Đình

schedule ~18 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 625: Sư Phụ Lừa Dối, Hương Vị Của Gia Đình

Lâm Thái kích động nói:

- Tống ca, anh xác định không nhìn lầm?

Tống Thiên Kiều lắc đầu nói:

- Tống Thiên Kiều tôi tự nhận nhân phẩm không quá tốt, nhưng đây là lĩnh vực chuyên nghiệp của tôi, trước giờ không nói láo. Lâm lão đệ, trên gác chuông có một cái chuông lớn, còn lớn hơn cả Vĩnh Lạc đại chung! Nếu như tôi không nhìn lầm, nó hẳn là cái chuông lớn nhất thế giới rồi. Hơn nữa, nhìn hoa văn, thủ pháp rèn đúc... đều là thứ có lịch sử lâu đời. Chuông lớn như vậy, đã không thể gọi là đồ cổ, mà phải gọi là quốc bảo! Nói là thiên hạ đệ nhất quốc báo cũng không đủ! Chuông như vậy, nói là giá trị liên thành cũng không quá đáng!

Nói xong, Tống Thiên Kiều lần nữa khom mình hành lễ với Phương Chính:

- Trước đó là tôi càn rỡ, xin Đại sư chớ trách.

Tống Thiên Kiều cũng từng không coi Phương Chính ra gì, nhưng hiện tại thì khác, người có thể hiến vật quý như thế, tuyệt không phải người bình thường, vô luận tiền tài thực lực đều phải là người cực đáng sợ. Những người này giàu hơn Lâm Thái nhiều, Tống Thiên Kiều cũng không muốn vì một Lâm Thái, đi đắc tội với người hiến chuông kia.

Mọi người đều biết, tín ngưỡng là thứ rất đáng sợ, người ta chịu hiến thứ quý như thế, chứng tỏ rất tín ngưỡng Phương Chính, tín ngưỡng Nhất Chỉ tự. Giờ hắn tới đây gây chuyện với Phương Chính, nếu truyền đi, người ta giận giữ, Tống Thiên Kiều đoán chừng có chết cũng không biết chết thế nào. Coi như không có tín ngưỡng, người ta chỉ quyên chơi, mà hắn lại phỉ báng đồ người ta quyên, vẫn là đắc tội người người.

Hắn không đắc tội nổi người quyên chuông này, cho nên lập tức nhận thua.

Sau đó bất kể Lâm Thái phản ứng gì, tranh thủ xuống núi. Còn cái khác, hắn không dám nhìn, không dám nhìn!

Lâm Thái thấy vậy, la lớn liên thành, Tống Thiên Kiều chạy không quay đầu.

Lâm Thái bắt đầu lo lắng, biết chuyện này có chút làm lớn rồi, nghiêng đầu nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính khẽ mỉm cười nói:

- Thí chủ, trước mặt Phật Tổ, không được vọng ngữ, đường núi trơn trượt, bò nhớ chú ý an toàn.

Nói xong, Phương Chính quay người rời đi.

Lâm Thái, Lý Hạ, Thôi Kiến Đông đổi sắc liên tục, muốn bao nhiêu khó coi, thì có bấy nhiêu khó coi.

- Ai... anh cứ thế mà đi sao?

Lâm Thái thấy Phương Chính đi, có chút gấp.

Phương Chính không quay đầu nhìn lại:

- Nữ thí chủ, gặp nhau là hữu duyên, bần tăng tặng cô một câu: Sau này, bớt cưỡi ngựa trắng.

Lâm Tịch ngạc nhiên, sao đối phương biết cô thích cưỡi ngựa trắng?

Lưu Oánh cũng gấp, liên tục hiểu lầm Phương Chính khiến nàng cảm thấy đỏ bừng cả mặt, ngẫm lại hành vi trước đó của bản thân, có vẻ như chưa từng đặt Phương Chính ở vị trí bình đẳng để đối đãi.

Luôn theo bản năng nghĩ hắn rất kém, giờ nhìn lại, có vẻ như là cô mắt chó nhìn người thấp? Đám Lâm Thái bị đánh mặt, cô thì khác sao?

Cắn răng một cái, Lưu Oánh đuổi theo, trước khi Phương Chính sắp vào cửa, đuổi theo nói:

- Phương Chính, thật xin lỗi!

Phương Chính nghe vậy, hơi sững sờ, sau đó quay về phía Lưu Oánh, khẽ mỉm cười:

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng từng nói, bần tăng nợ cô một nắm cơm. Bần tăng cũng tặng thí chủ một câu, có phiếu có phong hiểm, nên sớm rời tay.

Nói xong, Phương Chính quay người rời đi, trực tiếp xuyên qua tiền viện, tới hậu viện.

Lưu Oánh thấy vậy, thở dài một tiếng, cô biết, Phương Chính nói lời này, cơ bản cũng có nghĩa nhân quả giữa hai bên đã đứt, không còn liên quan.

Lưu Oánh đang muốn rời đi, bỗng khẽ nhíu mày, sau đó mặt lộ vẻ kinh ngạc, đại thụ trước mắt rất quen thuộc, ngửa đầu nhìn lại, triệt để ngây dại:

- Đây là Bồ Đề thụ? Nó thực sự sống! Thực che cả Nhất Chỉ tự, có thể hóng mát...

Nghĩ tới đây, Lưu Oánh thầm cảm thấy đắng chát không thôi, hóa ra, Phương Chính chưa hề nói láo. Từ đầu tới cuối, là các cô ếch ngồi đáy giếng, tự cho là đúng. Nghĩ tới đây, Lưu Oánh cũng không tự tìm hiểu xem, vì sao cây Bồ Đề có thể sống được, quay người rời đi, ảm đạm xuống núi.

Trong nháy mắt quay đầu, Lưu Oánh như thấy lòng mình trống không, tựa như bỏ qua điều gì, hơn nữa tuyệt không thể nhặt lại được.

Đường xuống núi...

- Ca, anh thực sự bò sao!

Lâm Tịch kinh ngạc nhìn Lâm Thái đang nằm rạp trên đất.

Lâm Thái đỏ bừng hai mặt:

- Bò, đại trượng phu nói một không nói hai, nói là làm!

Ngoài miệng nói như vậy, lòng lại thầm chửi mẹ: "Con mẹ nó chuyện gì xảy ra? Sao ta không thể đứng lên nổi, chỉ có thể bò... ai đó mau cứu ta, ta không muốn bò..."

Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông thấy Lâm Thái bò, hai người bọn hắn là chó săn, nào dám đi xuống, chỉ có thể đau khổ bò theo, trong lúc nhất thời, trở thành một cảnh tượng cổ quái.

Mà giờ khắc này, Phương Chính còn đang ngồi trong sân thi triển thần thông, đồng thời nói:

- Người xuất gia không nói dối, nhưng các cậu cũng không thể lừa gạt người xuất gia, A Di Đà Phật... bần tăng giúp các cậu thủ tín.

Một bên khác, Hồng Hài nhi, con sóc, con khỉ, Độc lang đều đang nhìn Phương Chính, khẽ lắc đầu, Hồng Hài nhi thầm nói:

- Quả nhiên, sư phụ vẫn không phóng khoáng như vậy, ai chọc tới hắn, hắn liền để kẻ đó không vui...

Đám Độc lang lập tức gật tới tấp.

- Tịnh Tâm, bần tăng chợt nhớ tới, Hàn trúc cần tưới nước rồi, con đi múc nước tưới đi, tưới không hết rừng trúc, không được ăn cơm.

Tiếng Phương Chính bỗng vang lên.

Hồng Hài nhi lập tức muốn khóc, lỗ tai tên tặc ngốc này sao lại tốt như vậy?! Rừng trúc nào cần tưới nước? Thứ kia không phải có thể tự sinh trưởng sao? Mẹ nó, muốn phạt ta thì cứ nói thẳng a?! Lý do này thật con mẹ nó!

Thấy Hồng Hài nhi ngoan ngoãn đi xách nước, đám Độc lang cũng lập tức tranh thủ ngoan ngoãn đi làm việc, nói ít làm nhiều, không bị hòa thượng nhớ thương! Đây mới là sinh tồn chi đạo của Nhất Chỉ tự!

Ban đêm, Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, nói:

- Mặt trăng càng lúc càng tròn rồi, ngày mai sẽ là Trung thu rồi.

Mặc dù đám Lâm Thái khiến trạng thái của hắn trở nên tồi tệ, nhưng tính cách Phương Chính luôn ném việc không vui đi, còn lại là chuyện vui, cho nên, tâm tình hiện tại cũng không tệ lắm...

Có người vui có người buồn, đám Lâm Thái một đường bò xuống núi, mài hỏng cả quần, sước hết cả da, đau tới nước mắt chảy cả ra ngoài, ngoài miệng giận mắng không ngừng:

- Phương Chính đáng chết, cậu khiến tôi mất mặt, tôi cũng không để yên cho cậu!

- Đúng vậy, Lâm tổng, chuyện này không thể cứ vậy cho qua.

Lý Hạ nói theo, hắn cũng không khá hơn, đầu gối đầy là máu, đau tới nhe răng nhếch miệng.

Thôi Kiến Đông cũng gật đầu theo, mấy người trong xe mắng to.

Đúng lúc này, Tống Thiên Kiều gửi một tin ngắn gọn cho Lâm Thái, Lâm Thái xem xong, mặt liền tái xanh! Thực sự có chuông đồng giá trị liên thành, người có thể quyên vật quý như vậy, nhất định là đại nhân vật! Sau lưng Phương Chính có người như vậy, hắn không thể chọc nổi!

Nghĩ tới đây, Lâm Thái ném di động qua một bên, cắn răng nghiến lợi nửa ngày, cuối cùng từ bỏ suy nghĩ gây phiền phức với Phương Chính.

...

Từng tiếng gà trống vang lên, Phương Chính biết một ngày mới đã tới, tết Trung thu đến!

- Sư phụ, sư phụ! Tết Trung thu tới rồi, chúng ta có cần xuống núi hay không?

Hồng Hài nhi đã sớm có kinh nghiệm, hắn biết ngày lễ ngày tết, nhất định có đồ ăn ngon, hoặc ít nhất cũng chơi vui. Thế là đứa nhỏ này cầm điện thoại, tìm hết ngày các lễ tết trong năm. Có điều hắn cũng biết, Phương Chính chỉ tính lễ tết truyền thống phương đông, còn lễ tiết phương tây, đều không quá quan trọng. Bởi vậy, hắn một mực chịu đựng, trông mong Trung thu tới, rốt cục Trung thu cũng đã tới, hắn tựa như đã ngửi được mùi bánh Trung thu!

Phương Chính vừa mở cửa, đã thấy Hồng Hài nhi đứng trước mắt, đằng sau là đám Độc lang, kẻ xoa xoa cái bụng, kẻ chảy nước dãi ròng ròng, kẻ thì mặt đứng đắn mà bụng đầy lo nghĩ. Nhìn tổ hợp kỳ hoa này, Phương Chính bất đắc dĩ nói:

- Trung thu là lễ tiết, nhưng ăn...

Hồng Hài nhi, con sóc, Độc lang, con khỉ đồng thời chờ đợi, vô phương, trên núi dù có linh mễ ăn ngon, Vô Căn tịnh thủy uống ngọt, nhưng ău lâu sẽ quen khẩu vị, muốn thử khẩu vị khác.

Phương Chính nói:

- Không có!

- Cái gì?!

Con sóc bật thốt, tiểu gia hỏa này là tham ăn nhất, không có đồ ăn ngon, tương đương với mất nửa cái mạng.

Phương Chính đưa tay cốc một cái, cười nói:

- Muốn ăn sẵn đương nhiên không có, muốn ăn, tự mình làm!

- Tự mình làm? Làm cái gì?

Đám Hồng Hài nhi cùng trăm miệng một lời, trên núi có gì, bọn hắn còn không biết sao? Những thứ này, có thể làm được gì?

- Đương nhiên là bánh Trung thu!

Phương Chính nói.

- Sư phụ, người biết làm bánh Trung thu?

Hồng Hài nhi kinh ngạc hỏi, con sóc chờ đợi vô cùng, Độc lang chảy nước miếng, khóe môi con khỉ nhếch lên, len lén cười.

Phương Chính ngóc đầu lên, trong mắt chờ đợi, lắc đầu:

- Không biết!

- Vậy...

Mấy tiểu tử lộ vẻ đau khổ.

Phương Chính nói:

- Mặc dù vi sư không biết, nhưng mọi người có thể lên mạng tra. Cùng nhau học làm, đây là bài tập hôm nay!

- Sư phụ, nguyên liệu thì sao?

Hồng Hài nhi hỏi.

Phương Chính nói:

- Thiếu cái gì thì xuống núi mua, hiện chúng ta có tiền, còn không tới mức không có tiền mua nguyên liệu làm bánh.

Mấy tiểu tử lập tức vui trở lại, ý chí sôi sục, Hồng Hài nhi xuống núi lấy nước, con khỉ chuẩn bị đồ đạc, con sóc cùng Độc lang tạm thời không có việc gì làm, con sóc tò mò hỏi:

- Sư phụ, sao chúng ta không đi mua đồ có sẵn?

Phương Chính nhìn con sóc chống cái mặt béo, trong đầu hiện lên một hình ảnh quen thuộc.

Lúc Phương Chính hắn năm tuổi, đứng trên đệm cũng chỉ cao bằng cái bàn, nhìn Nhất Chỉ thiền sư, tò mò hỏi:

- Sư phụ, sao chúng ta không mua đồ có sẵn? Con thấy các bạn đều mua đồ có sẵn a.

Ánh mắt Nhất Chỉ thiền sư lộ một vòng bất đắc dĩ, vỗ vỗ đầu Phương Chính:

- Phương Chính, nhớ kỹ, có lẽ con không làm được món ngon nhất thế giới này, nhưng chỉ có hương vị do chính tay con làm ra, mới là thích hợp nhất.

Phương Chính mờ mịt, hắn không hiểu.

Thời gian qua nhiều năm như vậy, Phương Chính hắn cũng không nghĩ thêm, bỗng nhiên lại hiểu những lời này. Phương Chính cúi đầu nhìn hai tay, mỉm cười nói:

- Bởi đây là hương vị gia đình, ở ngoài không mua được.

Con sóc ngạc nhiên nhìn sang Độc lang, Độc lang cũng ngơ ngác, không hiểu! Chẳng lẽ không phải là vì nghèo?

-------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay