Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 624

Chương 624: Giá Trị Liên Thành

schedule ~19 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 624: Giá Trị Liên Thành

- Vẫn là huynh đệ anh có mắt nhìn, chút nữa đi qua, không cần phải giữ lại mặt mũi, có gì cứ nói thẳng!

Lâm Thái cười.

- Chuyện nhỏ, một tiểu hòa thượng cũng dám đánh nhịp với cậu? Thực là chuyện cười, xem tôi diệt uy phong của hắn!

Tống Thiên Kiều ngạo nghễ nói.

Lâm Thái càng thêm vui vẻ, Lý Hạ, Thôi Kiến Đông ở bên lại nịnh nọt, không khí càng thêm náo nhiệt.

Cách không xa, Lưu Oánh hiếu kỳ hỏi Lâm Tịch:

- Đây là ai?

- Hắn là Tống Thiên Kiều, là một người hợp tác với công ty nhà tôi, nghe nói là chuyên gia kiến trúc nổi tiếng trong tỉnh, cũng hiểu rất sâu về kiến trúc cổ. Hắn có công ty riêng, nhưng không tham gia vào hoạt động xây dựng, chỉ chuyên thiết kế. Muốn để bọn hắn làm việc, không có tiền công gấp hai ba lần thì đừng mong được thiết kế! Mấy công trình tiêu chí của tỉnh chúng ta, đều là bọn hắn nhận làm, rất lợi hại.

Lâm Tịch nói tới đây, ánh mắt liền lấp lóe không yên, trái tim thiếu nữ đập thình thịch.

- Lợi hại như vậy?

Lưu Oánh cũng giật nảy mình, Lâm Thái giàu là nhờ cha hắn, còn nghe ý Lâm Tịch, Tống Thiên Kiều này là giàu nhờ bản thân! Đây là hai khái niệm khác nhau, Lưu Oánh không khỏi đánh giá cao Tống Thiên Kiều.

- Đương nhiên, ca ca tôi cũng thực là hơi quá, gọi Tống Thiên Kiều tới, nền tảng của cái chùa này sẽ lộ ra cả. Hòa thượng này, e là thảm rồi...

Lâm Tịch cũng có chút không đành lòng, dù sao, hòa thượng này thực quá đẹp trai.

Lưu Oánh thì có chút bận tâm, nhưng nghĩ tới bộ dạng vênh váo của Phương Chính thì lập tức bỏ qua vấn đề này, nàng cũng cảm thấy, Phương Chính cần phải được giáo huấn một chút, nếu không với cái mặt vểnh lên trời này, khó thể nhìn rõ hiện thực.

Lâm Thái gọi với tới, mấy người cùng nhau bước vào Nhất Chỉ tự.

Từ xa nhìn lại, đã thấy Phương Chính đang đứng nghiên cứu hai cái cây nhỏ trước cửa chùa, Lâm Thái nhướn mày, muốn tát lại Phương Chính, sao có thể không tới gần?

Thế là Lâm Thái kêu lên:

- Phương Chính, bạn cũ tới, không tiếp đãi một chút sao?

Phương Chính quay đầu nhìn thoáng qua, nếu như chỉ là mấy người Lâm Thái, Phương Chính cũng lười đi quản, nhưng có Lưu Oánh ở đây, thực sự nếu kệ, hắn cũng áy náy. Nhân quả nhân quản, nhân năm đó, hắn còn chưa lại quả.

Nghĩ tới đây, Phương Chính đi tới.

Lâm Thái lập tức giới thiệu Tống Thiên Kiều, Phương Chính gật đầu xem như chào hỏi, nếu tới gây chuyện, Phương Chính hắn cũng không định dùng mặt cười tiếp đón.

Tống Thiên Kiều không thèm để ý tới Phương Chính, trong mắt hắn, người ở đây cũng chỉ có Lâm Thái, Lâm Tịch có tư cách ngang hàng nói chuyện với hắn.

Những người còn lại, dù là Lưu Oánh, hắn cũng chỉ nể mặt Lâm Thái mà nhìn nhiều một hai cái. Tuổi nhỏ nhiều tiền, ánh mắt cũng tự nhiên mà cao lên. Đối mặt Phương Chính, hắn càng không có gì phải lo ngại, dù sao sớm muộn cũng đắc tội, giờ niềm nở, chút nữa trào phúng thì cũng phí ra.

Mấy người vừa nói chuyện, vừa đi tới dưới gác chuông cùng tháp canh.

Lâm Thái nhìn qua Phương Chính:

- Phương Chính trụ trì, không giới thiệu một chút sao? Cái tháp chuông này không tệ, hẳn là giá trị không nhỏ a.

Phương Chính cũng thực không biết các gác chuông này đáng giá bao tiền, có điều giá trị chuông lớn, hắn vẫn biết một chút:

- Nghe nói giá trị liên thành.

"Phốc!"

Lý Hạ nghe xong, lập tức cười thành tiếng, ở đây không nhìn tới chuông lớn, chỉ thấy gác chuông cùng hàng rào, mơ hồ nhìn thấy một góc chuông, không nhận xét được gì.

Thôi Kiến Đông ha ha cười lớn:

- Phương Chính, cậu chém gió làm tôi lạnh quá? Cái gác chuông này giá trị liên thành? Ha ha... vậy nhà của tôi, có phải có giá trị bằng cả trái đất?

Lưu Oánh cùng Lâm Tịch ở sau khẽ lắc đầu, hòa thượng này nghiện chém gió mất rồi... khoác lác như vậy, cũng dám nói ra? Một cái gác chuông liền có giá trị liên thành? Hắn cho rằng, thứ này là văn vật trấn quốc sao?

Lâm Thái cười nói:

- Tống ca, xem ra vị bạn học cũ này của tôi bị người khác lừa, anh giúp hắn giải hoặc được chứ?

Tống Thiên Kiều gật đầu nói:

- Mấy năm nay lừa đảo khắp nơi, nếu tôi đã tới, nể mặt Lâm lão đệ, tôi giúp giám định không thu phí.

Nói xong, Tống Thiên Kiều còn nhìn qua Phương Chính, kết quả lại thấy vẻ mặt bình tĩnh của Phương Chính, còn đang mỉm cười nhìn hắn, tựa như tuyệt không sợ bị lộ.

"Tôi muốn xem ai cho cậu tự tin đó!" Tống Thiên Kiều thầm cười lạnh, dù hắn còn chưa nhìn kỹ, nhưng chỉ liếc mắt qua, cũng biết công nghệ cùng vật liệu của cái gác chuông này thế nào.

Tống Thiên Kiều không để ý tới Phương Chính, tự mình đi vào gác chuông, từ dưới đi lên, nhưng mới chỉ nhìn công nghệ xây dựng bên dưới, Tống Thiên Kiều liền cười, lắc đầu, không nhìn nữa mà trực tiếp quay lại, nói thẳng:

- Cái này hẳn là do mấy thợ chuyên ở Hắc Sơn thị xây dựng, thủ nghệ không tệ, nhưng so với người ở tỉnh thì còn kém xa. Còn vật liệu, tuy đều là vật liệu có niên đại, nhưng không tính là đồ cao cấp. Cái gác chuông này đập đi xây lại, cũng chỉ tốn tầm tám mươi, một trăm vạn, nếu nó mà giá trị liên thành, tôi dám ăn cái gác chuông này!

Lâm Thái nghe xong, lập tức vui vẻ cười nhìn qua Phương Chính:

- Bạn học cũ, xem ra cậu bị lừa rồi, ai nha... cậu a, cần ra ngoài mở mang kiến thức một chút, vùi trong giếng này, nào biết trời lớn. Người ta cầm đồng nát sắt vụn mà lừa cậu thành giá trị liên thành... thật là, cháu tôi ba tuổi cũng không tin.

Phương Chính thực sự bội phục Tống Thiên Kiều, nhìn một chút mà có thể nhìn ra được việc xây dựng thế nào, nhưng gia hỏa này, không thể xem hết rồi mới nói được sao?

Thấy Phương Chính không nói, Lâm Thái nghĩ là Phương Chính xấu hổ không còn gì để nói, liền hỏi:

- Phương Chính, tháp canh của cậu giá trị thế nào?

Phương Chính không cần suy nghĩ, nói:

- Giá trị liên thành.

- Ha ha...

Phương Chính vừa nói, đám người Lâm Thái, Lý Hạ, thậm chí cả Tống Thiên Kiều đều cười phá lên.

Lưu Oánh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nhìn Phương Chính, chưa thấy kẻ nào ngốc như vậy! Đã bị vạch trần một lần rồi, lại còn cứ kiên quyết nói láo tới cùng? Chẳng lẽ một cái tát còn chưa đủ? Muốn má trái má phải cho nó cân? Da mặt sao có thể dày được như vậy? Cô muốn nói đỡ hai câu, cũng không biết nên nói thế nào.

Lâm Tịch thì lấy tay ôm mặt, không dám nhìn. Cô thực sự có chút hoài nghi ánh mắt của bản thân, hòa thượng này đúng là đẹp trai, nhưng đầu óc thực có vấn đề... mặc dù, có chút đáng yêu.

- Tống ca, xem ra bạn học cũ của tôi bị người tôi lừa không nhẹ, anh lại giúp hắn giải hoặc đi?

Lâm Thái hăng hái nói.

Tống Thiên Kiều lắc đầu nói:

- Không cần nhìn, gác chuông cùng tháp canh giống nhau như đúc, đều xuất phát từ một nhóm người làm. Giá cả không khác nhau lắm, vị bạn học này của cậu... ha ha, lần đầu tôi gặp người ngốc đáng yêu như vậy, tới bây giờ, còn chưa tỉnh.

Lâm Thái vỗ vai Phương Chính, nói:

- Bạn học cũ, tỉnh lại đi, cậu cũng không nghĩ một chút, đừng nói cái miếu nhỏ này của cậu, dù là Bạch Vân tự cũng không có ai đi quyên một kiến trúc giá trị liên thành cả. Cậu a, vẫn còn quá non.

- Đúng vậy a, Phương Chính, còn không cảm ơn Lâm ca cùng Tống ca? Không có bọn hắn chỉ rõ sai lầm, cậu còn chưa biết sự thật là gì đâu. Cũng may là chúng tôi phát hiện, nếu là người khác, còn không phải sẽ bị cười tới rụng răng?

Thôi Kiến Đông cười nói.

Lý Hạ vỗ vỗ Phương Chính:

- Phương Chính a, đang nghĩ gì vậy, nói mọi người nghe thử xem?

Mấy người đầy thú vị nhìn Phương Chính, bọn hắn rất muốn xem, tới giờ phút này, Phương Chính còn có thể nói được gì.

Kết quả, Phương Chính nhìn lướt qua bọn hắn, cười nhẹ một tiếng:

- Chư vị, không biết từng nghe qua một câu chuyện xưa chưa?

- Chuyện xưa?

Đám người bản năng hỏi.

- Lấy gủi bỏ ngọc.

Phương Chính nói.

Tống Thiên Kiều lập tức giận dữ, câu này là chất vấn năng lực chuyên môn của hắn sao?

Không đợi Tống Thiên Kiều mở miệng nói, Phương Chính tiếp tục nói:

- Anh đi lên xem một chút, sau đó lại nói giá trị của nó cho tôi!

Tống Thiên Kiều nhìn Phương Chính, Phương Chính bình tĩnh nhìn lại, bốn mắt nhìn nhau. Tống Thiên Kiều không thấy được vẻ tức giận trong mắt Phương Chính, chỉ thấy được vẻ lãnh tĩnh như biển cả, tựa như trong mắt Phương Chính, hắn chỉ là một giọt nước giữa đại dương, không đáng nhắc tới!

Tống Thiên Kiều cắn răng:

- Được, nhưng cũng đừng có lấy mấy cái thứ tự giới thiệu là super fake để qua mắt tôi, hôm nay tôi quyết móc sạch nền tảng của cậu, để cậu tâm phục khẩu phục!

Nói xong, Tống Thiên Kiều leo lên gác chuông!

Lâm Thái thấy vậy, cười lạnh nói:

- Phương Chính, cái núi hoang này của cậu, thực nghĩ rằng sẽ có người quyên đồ có giá trị? Đừng nói là giá trị liên thành, dù cái gác chuông này có giá trị hơn ngàn vạn, Lâm Thái tôi dám bò để xuống núi.

Lý Hạ nói theo:

- Lâm tổng, nếu như cái gác chuông này thực sự đáng tiền, tôi cũng bò!

Lúc này là thời cơ để thể hiện trung thành, Thôi Kiến Đông cũng không bỏ qua:

- Tôi cũng bò!

Lâm Tịch cùng Lưu Oánh nhìn nhau, ánh mắt nhìn Phương Chính có chút thất vọng, hòa thượng này chém gió thành quen, nếu như nói giá trị chừng nào đó, các cô còn có thể tin, dù sao trước đó Phương Chính cũng không nói láo. Nhưng giờ, giá trị liên thành? Có thể sao? Hắn cho rằng cái miếu nhỏ của hắn là đại tự lớn nhất thiên hạ? Mà dù là thật đi nữa, đoán chừng cũng không có đãi ngộ đó đi.

Trong lúc đám người chờ xem chuyện vui, chợt nghe tiếng kinh hô từ trên gác chuông truyền xuống:

- Sao có thể?!

Tiếp đó là thấy Tống Thiên Kiều với vẻ mặt không dám đi bước xuống.

- Tống ca, thế nào?

Thấy biểu lộ của Tống Thiên Kiều như thế, Lâm Thái thầm có dự cảm xấu, vội hỏi.

Phương Chính tủm tỉm nhìn Tống Thiên Kiều:

- Thí chủ, giá trị gác chuông này, thế nào?

Tống Thiên Kiều nhìn qua Lâm Thái, lại nhìn Phương Chính, cuối cùng cười khổ, khom mình hành lễ:

- Là tôi có mắt không tròng, gác chuông này của Đại sư, giá trị liên thành!

- Cái gì?

Lời vừa ra, đám người Lâm Thái trợn mắt tập thể!

Lưu Oánh, Lâm Tịch càng trừng mắt nhìn, vẻ mặt không dám tin, nhất là Lưu Oánh, cô nghĩ thế nào cũng không thể hiểu được, Phương Chính nghèo rớt mồng tơi năm đó, đến cùng thế nào mà xoay người?!

Lâm Tịch lấy tay che miệng, cô chợt phát hiện, hòa thượng này thực không thể tưởng tượng nổi... từ lúc gặp mặt tới giờ, khiến bọn hắn kinh hãi nhiều hơn kinh hỉ.

--------------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay