Chương 623: Chuyên Gia
Lâm Thái nghe vậy, tâm tình tốt hơn nhiều, hơn nữa Lưu Oánh còn ở đây, cũng không thể mất phong độ làm loạn, hít sâu một hơi, ngăn lửa giận trong lòng, trừng Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông một cái, mắng:
- Xéo đi! Bớt đem tên hòa thượng này so với tôi, đi, xem một chút. Lần này mà không chắc chắn, thì đừng có mở miệng nói lung tung, mẹ nó, mới lên núi đã bị vả mặt hai cái, xúi quẩy! Đúng là mẹ nó tà môn, tên hỗn đản này sao có thể sửa được miếu hoang này, lại còn xây thêm nữa...
Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông liên tục gật đầu phụ họa, lòng cũng thầm hận Phương Chính, nếu không phải do tên hòa thượng này, bọn hắn cũng không phải mất mặt như thế? Nếu có cơ hội, nhất định phải hung hăng vả mặt lại!
Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông đang chuẩn bị đi lên, chợt phát hiện Lâm Thái dừng lại chỗ, lấy điện thoại ra gọi.
- Lâm tổng, ngài muốn...
Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông không hiểu hỏi.
Lâm Thái cười lạnh:
- Phương Chính này nghĩ rằng hắn sửa được miếu thì giỏi lắm sao? Gì tôi không biết, nhưng cũng hiểu mới không bằng cũ. Cái chùa nát ở thâm sơn cùng cốc này, cho dù có người chịu bỏ tiền, cũng không thể bỏ ra số tiền lớn. Cái chùa này nhìn không tệ, nhưng cũng chỉ được vẻ bề ngoài, chất liệu... hừ hừ. Chút nữa tôi gọi bạn tôi làm kiến trúc tới. Phương Chính dám đánh mặt tôi? Hôm nay tôi muốn rút xương hắn! Dồn ép lên đầu tôi? Hắn phải trả cái giá thật lớn.
Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông nghe xong, lập tức nịnh nọt khen Lâm Thái thông minh, lợi hại, nhìn cái đã bắt được tử huyệt của Phương Chính.
Theo bọn hắn nghĩ, Lâm Thái nói không sai, cái chỗ chết tiệt này sao có thể có người bỏ nhiều tiền sửa lại? Thậm chí gỗ còn chưa chắc là thật, chỉ là xi măng cốt thép, ở ngoài sơn giả gỗ thôi a. Mà coi như là gỗ thật, vậy gỗ cũng có gỗ tốt gỗ xấu, gỗ tốt quý như vàng, người như Phương Chính, nhất định không dùng nổi! Lâm Thái gọi người trong nghề tới, trực tiếp vạch trần vẻ hào nhoáng của Phương Chính, đó mới là chân chính đánh bôm bốp vào mặt!
Lâm Tịch không để ý mấy người, cô hiện chỉ cảm thấy, hòa thượng này ngày càng thú vị, rõ ràng chẳng cần làm gì, cũng có thể khiến đám Lâm Thái á khẩu không nói thành lời, đã giận mà còn phải nín nhịn!
Thực sự, ban đầu khi biết ca ca cô tới đây, cô có chút lo lắng cho Phương Chính. Nội tâm là một cái cân, làm người đứng xem đương nhiên hiểu, Phương Chính là tự nhiên mà bị liên lụy, người ta hoàn toàn không có làm gì...
Phía trước, Lưu Oánh đuổi kịp Phương Chính, giọng có chút phức tạp, lại có chút chỉ trích nói:
- Phương Chính, sao cậu không sớm giải thích, thật xấu hổ... cùng là bạn học, cậu lại như vậy. Làm bọn hắn mất mặt, đối với cậu cũng không có chỗ tốt gì.
Phương Chính nghe xong, hai hàng lông mày lập tức nhíu lại, hắn tiếp đãi đám người này, là vì nể mặt từng học cùng, cũng là cảm ân nắm cơm năm đó của Lưu Oánh. Nếu không chỉ bằng biểu hiện của đám người này, hắn đã có thể gọi Độc lang hộ pháp đuổi cả đám xuống núi! Huống chi, người bị giễu cợt là hắn, hắn lúc đó có bận tâm vấn đề thể diện sao?
Phương Chính không tranh không nói, kết quả lại bị nói ngược lại là cố tình đánh mặt, trách hắn không nể tình bạn học!
Phương Chính dừng lại, nhìn Lưu Oánh, cười nhạt một tiếng:
- Thí chủ, một đường đi tới, mấy người có cho bần tăng cơ hội nói chuyện sao?
Lưu Oánh lập tức ngạc nhiên...
Phương Chính quay đầu lại, đi hướng về chùa, vừa đi vừa nói:
- Thế nhân đều thích tìm sai lầm của người khác, lại không nhìn thẳng bản thân, phiền não tự tìm, có liên quan gì tới bần tăng?
Nghe Phương Chính nói, lại nhìn bóng lưng đối phương, Lưu Oánh có chút hoảng hốt, đây là Phương Chính sao? Phương Chính trước kia không có cảm giác tồn tại, Phương Chính bây giờ lại khiến người cảm thấy như nhìn quang mang vạn trượng, từ ánh mắt tới khí chất, khiến người nhìn như thấy thần phật, cao cao tại thượng, không cùng thế giới với các cô.
Lưu Oánh cũng không biết, Phương Chính là người theo đạo người kính ta một thước, ta kính người một trượng, ngươi đối với ta tốt, ta đối lại càng tốt hơn. Ngược lại, nếu ngươi không tôn trọng ta, thật có lỗi, bần tăng là người xuất gia, bần tăng là người thành phật, ngươi tính là cái gì?
Lưu Oánh lắc đầu, nhìn qua Nhất Chỉ tự, thầm nhủ: Cái chùa này dù mới, nhưng so với các đại tự viện có cả ngàn năm lịch sử, vô luận là quy mô hay nội tình cũng không thể so. Chỉ chút thành tựu ấy, mà cũng kiêu ngạo như đã thành phật, giờ cho cậu một cái đại tự viện, chẳng phải còn muốn lật cả trời? Ếch ngồi đáy giếng, không biết thiên hạ rộng lớn. Nếu có thể khiêm tốn nói chuyện với Lâm Thái, nói không chừng Lâm Thái vui vẻ còn thể giúp cậu dựng thêm chùa chiền, coi như quảng cáo, như vậy không tốt sao? Còn cao ngạo như vậy, thực quá ngây thơ.
Nghĩ tới đây, Lưu Oánh cũng không muốn đuổi theo Phương Chính nữa, trong mắt cô, ánh mắt của Phương Chính quá nông cạn, nội tâm lại còn cuồng vọng tự đại, người như vậy, cô không muốn giao lưu thêm. Hôm nay đi qua, vốn dự định giúp Phương Chính một chút, giờ thì thôi bỏ đi.
- Lưu Oánh tỷ, mau tới đây.
Lúc này, Lâm Tịch gọi với lại.
Lưu Oánh gật gật đầu đi tới.
Lâm Thái vốn định chờ bạn hắn tới, cho nên cũng không vội vào chùa. Lâm Tịch thấy vậy, đành phải kéo Lưu Oánh đi xem, nói chuyện...
Không bao lâu, một nam tử già dặn lên núi, vừa thấy mặt đã ôm vỗ vai Lâm Thái một cái.
Người này tên Tống Thiên Kiều, là bạn tốt của Lâm Thái, đã từng hợp tác thiết kế cho không ít dự án bất động sản nhà Lâm Thái. Đồng thời, Tống Thiên Kiều cũng là một trong những người theo đuổi Lâm Tịch, vừa nghe Lâm Tịch cũng có ở đây, lập tức phi xe tới, bởi vậy, mặc dù đang ôm chào hỏi Lâm Thái, nhưng ánh mắt lại thi thoảng nhìn qua chỗ Lâm Tịch.
Lâm Tịch bị nhìn tới đỏ cả mặt, Tống Thiên Kiều là loại người thành thục ổn trọng, tài trí hơn người, đúng là hấp dẫn tiểu nữ hài như Lâm Tịch.
- Lâm Tịch, mau tới đây, Tống đại ca của muội tới.
Lâm Thái ngoắc ngoắc tay.
Lâm Tịch cũng không thể không tới, nói:
- Tống đại ca.
- Lâm Tịch, mới đó không gặp, mà ngày càng xinh đẹp hơn nha.
Ánh mắt Tống Thiên Kiều sáng lên, cười nói.
Lâm Tịch ừ một tiếng, lại chạy đi tìm Lưu Oánh, dù cô có cảm giác không tệ với Tống Thiên Kiều, nhưng ánh mắt của người này, khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Tống Thiên Kiều như đã quen với cảnh này, cũng không để ý, quay sang nói chuyện với Lâm Thái.
Lâm Thái nói ý của bản thân, Tống Thiên Kiều liền cười ha ha, tự tin vỗ ngực nói:
- Lâm Thái, cậu tìm đúng người rồi a. Tôi có nghiên cứu về chùa miếu, nhất là chùa miếu cổ, một viên ngói, một cái tháp, tôi nhìn là biết phải có lịch sử hay không! Cái chùa này nhìn có chút sang, gạch ngói đều rất mới, hẳn là mới xây. Chùa miếu muốn xây mới, thường phải xin thủ tục, mời người thiết kế, nếu như đúng là tìm người thiết kế, vậy tôi không thể không biết. Nếu tôi không biết, chứng tỏ không phải xây theo thiết kế! Cái chùa này, vật liệu bình thường, công nghệ bình thường, không theo thiết kế, lại không có giá trị lịch sử, kiến trúc như vậy khỏi nhìn cũng biết, không đáng một đồng!
-------------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!