Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 622

Chương 622: Các bạn học ngơ ngác

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 622: Các bạn học ngơ ngác

Nghĩ tới đây, Lâm Thái cười nói:

- Đi thôi, lên ngồi một chút, xem chùa của Phương Chính trụ trì của chúng ta, cũng không tệ.

Hai người Lý Hạ, Thôi Kiến Đông còn định ủng hộ Lưu Oánh, chợt nghe lời Lâm Thái nói, vội đổi giọng:

- Lâm tổng nói đúng, tôi cũng tò mò, đại tự viện của Phương Chính trụ trì xa hoa tới mức nào.

Lời vừa thốt ra, chính hắn cũng không nhịn được mà vui vẻ.

Cái núi hoang này, có thể có chùa miếu xa hoa? Kẻ ngốc mới tin.

Phương Chính cũng có chút bó tay, hắn chỉ ăn ngay nói thật mà thôi, những người này sao cứ thích tự suy diễn vậy? Hắn có nói là đại tự viện xa hoa đâu? Còn lòng đám gia hỏa này nghĩ gì, Phương Chính cũng thầm hiểu, đã có người tự thấy da mặt dày, không ngại bị vả, vậy Phương Chính cũng vui lòng thỏa mãn.

Ánh mắt khẽ lướt qua chỗ Lưu Oánh, trong mấy người, Lưu Oánh có thể nói là hiền lành nhất, hơn nữa, năm đó còn có ân với hắn, mời lên núi ngồi một chút, cũng là việc nên làm. Còn cô gái tên Lâm Tịch này, có vẻ cũng không có ác ý.

Thế là Phương Chính nói:

- Lưu thí chủ, đã tới đây, vậy lên ngồi một chút đi.

- Đi lên? Cậu...

Lưu Oánh nghe xong, lập tức chán nản, đã tới lúc nào rồi, tên hòa thượng này sao còn gượng chống? Ngốc sao? Đám Lâm Thái lên vốn định lấy trào phúng hắn làm vui.

Lưu Oánh lập tức thêm mấy cái nhãn ngu ngốc, táo bạo, thích khoe khoang, sĩ diện hão cho Phương Chính.

Lưu Oánh còn chưa nói xong, Lâm Tịch đã kéo Lưu Oánh nói:

- Lưu Oánh tỷ, đi thôi, lên xem một chút. Dù sao xuống núi cũng không có việc gì, đừng khiến mọi người mất hứng.

Lâm Tịch chỉ muốn đi xem náo nhiệt, hơn nữa cô cũng thực có hứng thú với hòa thượng anh tuấn suất khí này, muốn hiểu hơn về hắn, ví như, trên núi thực có miếu hoang sao? Mà miếu hoang cỡ nào, mới có thể bồi dưỡng được một hòa thượng xuất trần như thế? Tò mò!

Người khác tới tấp khuyên bảo, Phương Chính không nói, Lưu Oánh không tìm được người ủng hộ, đành phải đồng ý. Chỉ là, đánh giá đối với Phương Chính lại hạ một bậc: Không biết biến báo, cho cơ hội mà không nắm. Tính cách này, đúng là chỉ thích hợp ở lại cái chốn chim không thèm ỉa này, nếu xuống núi, bị người bán có khi còn đếm tiền giúp người ta.

Đám người đi theo Phương Chính lên núi, không bao lâu đã tới gần đỉnh, mắt thấy đã sắp tới nơi, nhìn thấy cảnh sắc trên đỉnh núi.

Thôi Kiến Đông thấy vậy, khóe miệng có chút nhếch lên, thầm nói: Phương Chính a Phương Chính, tới giờ còn có thể giả bộ bình tĩnh? Hừ hừ... chém gió sẽ bị phát hiện, giờ để tôi vạch trần hoang ngôn của cậu đi!

Nghĩ tới đây, Thôi Kiến Đông đột nhiên nhảy về phía trước, cười to nói:

- Tới tới tới, xem đại tự viện xa hoa của Phương Chính trụ trì, ha ha... ở đâu? Đúng, chính là cái này, ách...

Thôi Kiến Đông nhìn cảnh tượng trước mắt, lập tức ngơ người, lòng chỉ còn một suy nghĩ: Sao có thể!

Lý Hạ thấy vậy cười ha ha:

- Thôi Kiến Đông, bị sao thế? Bị đại tự viện xa hoa vô địch của Phương Chính trụ trì trấn trụ rồi sao? Hay là căn bản không thấy chùa chiền, chỉ có phế tích? Kỳ thực thấy phế tích cũng không phải vấn đề, dù sao nó vốn đã đủ nát rồi, nhớ năm đó... ách.

Lý Hạ còn chưa nói xong, nhìn về phía Nhất Chỉ tự, sững người tại chỗ.

Dị dạng của hai người, dẫn tới sự hiếu kỳ của mấy người Lâm Tịch, mấy người đưa mắt nhìn sang, đồng thời trợn tròn mắt!

Chỉ thấy nơi xa, bầu trời xanh thẳm vô cùng, tựa như một hồ nước trong veo treo trên bầu trời, một ngôi chùa tường đỏ ngói xanh, tọa lạc giữa một mảnh rừng trúc xanh biếc, dưới màu xanh của trời và rừng trúc, bức tường đỏ gạch càng thêm nổi bật!

Ngay phía trước, gác chuông lầu canh như hai tên hộ pháp cao lớn uy nghiêm, chùa không lớn, nhưng thiền ý mười phần, chùa không cao, lại vô cùng sạch sẽ, tươi mát thoát tục, liếc mắt qua, vô luận thế nào cũng không thể coi nhẹ. Nhất là cả chùa lộ ra thiền ý, khiến người nhìn mà thấy yên lòng, tựa như được nghe Phật Đà đang thì thầm.

Tinh xảo, thiền ý, phật tính, yên tĩnh, cao xa, nhẹ nhõm... đây là cảm giác của bọn hắn khi nhìn thấy ngôi chùa này!

Chùa này không tráng lệ, nhưng không thể phủ nhận, nó là một ngôi chùa tinh xảo đầy phật tính!

Nhìn thấy chùa như vậy, mấy người Lâm Thái đều thầm xấu hổ, khó chịu như nuốt phải ruồi.

Lâm Tịch lấy tay che miệng, kinh ngạc nói:

- Ca, không phải mấy người nói, trên này chỉ còn tường nát ngói đổ sao? Các người thấy tường nát ngói đổ nào tinh xảo vậy sao?

Mặt mo của Lâm Thái liền đỏ lên, trừng mắt liếc Lâm Tịch, ngăn không cho cô nói tiếp, còn sợ không đủ mất mặt sao?

Lưu Oánh cũng sợ ngây người, nhìn chùa lại nhìn Phương Chính, lòng thầm cười khổ: Khó trách hắn vẫn không hề đổi sắc, hóa ra lời hắn nói đều là thật. Thế nhưng, sao có thể a? Hắn sao có thể làm được, cái thâm sơn cùng cốc này, sao có thể có người bỏ tiền sửa chùa?

Đúng lúc này, Phương Chính đột nhiên lên tiếng:

- Các vị thí chủ, mời vào trong.

Dù Phương Chính nói với tất cả, nhưng ánh mắt chỉ dừng trên người Lâm Tịch cùng Lưu Oánh, tựa như chỉ coi người khác như không khí.

Mấy người thấy vậy, đưa mắt nhìn nhau, mặt đỏ bừng hận không thể xoay người rời đi, không tiếp tục nhìn tên hòa thượng hỗn đản này nữa! Nhất là Lâm Thái, từ khi nhà hắn quật khởi, có khi nào chịu khuất nhục như vậy? Hết lần này tới lần khác, giờ có Lưu Oánh bên cạnh, nên không tiện phát tác, chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, trên mặt còn phải cố nở nụ cười gượng gạo.

Nếu như giờ Phương Chính trào phúng hắn một cái, hắn còn có thể có thể vểnh lưỡi tự tìm lý do, nhưng giờ Phương Chính tựa như căn bản không quan tâm tới bọn hắn, khiến hắn càng khó chịu hơn, cảm giác bị người bỏ qua, tựa như đổ một thùng xăng vào lòng bọn hắn, vèo cái cháy bùng lên!

Đúng lúc này, Lưu Oánh thở dài nói:

- Các cậu, cần gì chứ... ai.

Đang lúc nói chuyện, Lưu Oánh bước nhân chân đuổi theo.

Nhìn thấy Lưu Oánh đi trước, Lâm Thái lại cảm thấy đã bị tưới xăng còn bị ném thêm một quả TNT, bùng nổ tại chỗ, hai mắt đỏ bừng!

Lý Hạ, Thôi Kiến Đông thấy vậy, vội nói:

- Lâm tổng, cậu đừng nóng giận, Phương Chính kia dù có giỏi, thì cũng chỉ là trụ trì của một cái miếu nhỏ, sao có thể so với ngài? Ngài đại gia đại nghiệp, hạt cát trong tay cũng nhiều hơn cả gia sản này.

Thôi Kiến Đông cũng nói:

- Đúng vậy, Lưu Oánh tới đây chỉ xem bạn cũ mà thôi. Nếu thực muốn chọn đối tượng, mười tên Phương Chính cũng không bằng ngài. Huống chi, hắn là hòa thượng, có giỏi, thì cũng không phải ngồi xổm ở cái núi hoang này sao?

----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay