Chương 621: Hòa thượng chém gió
Lưu Oánh có chút ngẩn người, là Phương Chính sao? Ấn tượng... xấu?
Nghĩ tới đây, Lưu Oánh có chút đỏ mặt, Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông cũng cảm thấy mặt nóng bừng, ngay trước mặt người ta, mắng người ta xấu! Cái này... mẹ nó! Hai người thực muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Lâm Tịch lấy lại tinh thần, yếu ớt hỏi một câu:
- Chùa của các anh, có mấy người tên Phương Chính?
Phương Chính ngẩng đầu nhìn về phía trước:
- Chỉ có một mình bần tăng, nếu như các vị tìm Phương Chính, vậy là tìm bần tăng rồi. Lâm Thái thí chủ, còn nhớ năm đó, cậu dùng lực quá mạnh mà kéo gãy cả rổ bóng rổ? Lý Hạ thí chủ, năm đó cậu lén đọc truyện 18+, bị giáo viên bắt được, còn nhớ chứ? Thôi Kiến Đông thí chủ, năm đó hình như cậu rơi...
- Phương Chính, tôi sớm biết là cậu! Ha ha... vừa rồi chỉ đùa với cậu thôi, kỳ thực tôi đã sớm nhận ra cậu rồi. Quả nhiên cậu vẫn ngọc thụ lâm phong như thế...
Thôi Kiến Đông không đợi Phương Chính nói xong, lập tức ngắt lời. Vô phương, nếu để Phương Chính nói thêm, hắn coi như mất mặt sạch sẽ, chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, không cần nói thì đừng nên nói vẫn hơn.
Kết quả, Phương Chính mỉm cười lại, tựa như vô tâm nói:
- Đa tạ thí chủ khích lệ, kỳ thực bần tăng cũng không định nói, năm đó thí chủ bị rơi xuống hố ga, lúc vớt lên còn ợ một cái.
Đùa sao, mắng hắn từ chân núi lên đỉnh núi, thực coi Phương Chính hắn là loại người tốt tính sao? Điểm này, Hồng Hài nhi là hiểu rõ nhất, con hàng này quả là một tên bại hoại!
Lời này vừa ra, sắc mặt Thôi Kiến Đông lập tức xanh lét!
Lâm Tịch trợn mắt nhìn Thôi Kiến Đông:
- Thôi Kiến Đông, năm đó anh... trời, anh còn ợ một cái! Anh đã ăn bao nhiêu?
Mặt Thôi Kiến Đông lập tức biến thành màu đen...
Phương Chính không nhắc thì thôi, Phương Chính vừa nhắc, ký ức năm đó lập tức xuất hiện lại trong đầu mấy người Lâm Thái... Lâm Tịch cũng bản năng cách xa Thôi Kiến Đông một đoạn.
Thôi Kiến Đông nhìn chằm chằm vào Phương Chính, hận nghiến răng, hắn thực muốn một ngụm cắn chết con lừa trọc này!
Phương Chính lại không để ý tới đối phương, nhìn sang Lưu Oánh nói:
- Lưu Oánh thí chủ, cảm ơn nắm cơm trưa năm đó.
Lúc trước, Phương Chính thực sự nghèo, lúc tiền sinh hoạt không đủ, hắn sẽ không ăn trưa. Một lần Lưu Oánh thấy được, đã mua hai phần cơm, một phần cho hắn. Có điều giờ nhìn lại, Lưu Oánh cũng chỉ là phát thiện tâm, chứ không phải là để ý tới Phương Chính. Có điều với Phương Chính mà nói, đó chính là ân đức, khắc trong tâm khảm.
- Cậu thực sự là Phương Chính?
Nghe Phương Chính kể quá khứ của mấy người, Lưu Oánh che miệng nhỏ, không thể tin nổi mà nhìn Phương Chính.
Phương Chính trong ấn tượng của cô, tuyệt không đẹp trai như vậy!
Phương Chính chắp hai tay, cười nói:
- A Di Đà Phật, người xuất gia không nói dối, bần tăng là Phương Chính, Phương Chính là bần tăng. Nếu không, để bần tăng nói thêm mấy chuyện xưa nữa?
- Được rồi, đừng nói nữa.
Lâm Thái tranh thủ kêu ngừng, lúc đi học, ai mà không có chuyện xấu? Nếu giờ bới lại, người mất mặt chính là bọn hắn. Lâm Thái tranh thủ đổi chủ đề, cười nói:
- Bạn học cũ, lâu như vậy không gặp, thời gian qua vẫn ổn chứ? Chùa chiền của cậu thế nào rồi, chưa sụp a?
Phương Chính nói:
- Chùa chiền của bần tăng mới được xây lại, bên cạnh có một tòa tháp chuông, một tòa lầu canh, trong viện có Bồ Đề che bóng, đằng sau có Hàn trúc che mát, khách hành hương không ít, hương hỏa không tệ, thời gian qua, bần tăng vẫn ổn.
Nghe nói như thế, Lý Hạ thở nhẹ một hơi, có ăn có uống, thời gian không cần lo? Còn cây Bồ Đề, rừng trúc? Mặc dù mấy năm rồi bọn hắn chưa tới đây, nhưng có một số việc nên biết cũng biết. Chí ít bọn hắn biết ở Bạch Vân tự, Hồng Nham tự thường thường tổ chức pháp hội. Số lần cùng quy mô pháp hội thường đại diện cho quy mô, danh tiếng của chùa chiền. Dù sao, nếu không nổi tiếng, lại không có khách hành hương, vậy mở pháp hội cho ai xem? Không phải là tự vả vào mặt mình sao?
Trước khi tới đây, Lý Hạ đã lên mạng tìm kiếm, xác nhận Nhất Chỉ tự năm qua mới chỉ cử hành một lần pháp hội, hơn nữa chỉ có người Nhất Chỉ thôn đi lên xem náo nhiệt. Còn từ đó về sau, cũng không cử hành thêm gì nữa, điều này nói rõ cái gì? Nói rõ ngoại trừ người Nhất Chỉ thôn hữu nghị dâng hương, căn bản không có người khác tới! Không có người tới, đồng nghĩa không có hương hỏa, không có hương hỏa thì cũng là không có tiền, không có tiền, lấy gì sửa chùa, lấy gì xây gác chuông lầu canh? Phương Chính lấy gì ăn uống? Rõ ràng là nói láo a!
Còn cây Bồ Đề, ai mà không biết cây Bồ Đề trong Nhất Chỉ tự đã sớm chết rét, loại cây kia sao có thể sống được trong khí hậu lạnh giá phương bắc? Còn rừng trúc, cái này hắn tin, dù sao dưới núi cũng không ít trúc, nhưng cái này đều là lớn trong năm, sang năm sau ai biết còn có thể có mấy cây? Cho nên, hắn đoán, Phương Chính nói láo, khoác lác!
Phương Chính dù ăn mặc sạch sẽ, có điều quần áo không dày, bây giờ đã là mùa thu, thời tiết chuyển lạnh rồi, theo lý mà nói thì cũng nên mặc áo dày. Mặc mỏng như vậy, chẳng lẽ không sợ sớm tối khí lạnh? Huống chi, đỉnh núi còn càng lạnh hơn!
Càng nghĩ, Lý Hạ càng cảm thấy chắc chắn, Phương Chính đang mạo xưng mà thôi.
Thôi Kiến Đông cũng nghĩ như Lý Hạ, hơn nữa trước kia bọn hắn từng tới Nhất Chỉ sơn, cái miếu nát kia có mà sửa nổi, càng nghĩ, càng xác định Phương Chính đang chém gió!
Điều hai người nghĩ tới, Lưu Oánh, Lâm Tịch cũng có thể nghĩ, chỉ có điều Lâm Tịch lại không nghĩ nhiều, trong mắt cô gái này, đẹp trai là được rồi, cái khác nói sau.
Lâm Thái híp mắt nhìn Phương Chính, ánh mắt hiện vẻ trào phúng, tựa như đang nói: Coi chúng ta là đồ đần? Nghèo thì cứ nói nghèo, chém gió làm gì?
Lưu Oánh có chút nhíu mày, Phương Chính là người xuất gia, há mồm liền nói láo, cái này nói rõ nhân phẩm Phương Chính có vấn đề. Điều này khiến cô cực thất vọng, bắt đầu sinh hối hận vì quyết định tới Nhất Chỉ sơn. Sự biến hóa của đám Lâm Thái, đã khiến cô không thoải mái, giờ Phương Chính cũng như vậy, khiến cô cực thất vọng với các bạn học này.
Có điều, bạn học thì vẫn cứ là bạn học, Phương Chính sĩ diện nói láo, cô cũng không muốn vạch trần, thở dài nói:
- Phương Chính đã nói như vậy, chúng tôi cũng an tâm. Hôm nay chỉ tới đây thôi, Lâm Thái, chúng ta xuống núi.
- Lưu Oánh, chớ vội đi. Tôi cảm thấy, nếu đã mất công lên rồi, không lên đỉnh thì thật đáng tiếc. Nhìn đại tự viện của Phương Chính làm trụ trì, cũng xem Bồ Đề che nắng phương bắc thế nào, chậc chậc... đi núi mở mang kiến thức.
Thôi Kiến Đông âm dương quái khí nói.
Lưu Oánh nghe vậy, lòng thầm cười khổ, Phương Chính nói láo không cần nháp, chẳng lẽ đã quên bọn hắn từng tới Nhất Chỉ miếu, từng xem qua cây Bồ Đề chết héo kia? Thế mà còn nói láo cả chuyện này, thực sự là... ngây thơ! Ngu xuẩn! Vì mặt mũi, coi bọn hắn là đồ ngốc sao? Nghĩ tới đây, Lưu Oánh có chút tiếc rèn sắt không thành thép.
Lâm Thái vốn không muốn lên Nhất Chỉ sơn, vì hắn thấy lên đây đúng là mất thời gian, thời gian đó bớt ra đi ăn, đi xem phim... nếu thấy thái độ tích cực thì có thể đi khách sạn, đó mới là mộng tưởng của hắn. Nhưng giờ, hắn chợt phát hiện, giờ vạch trần lời nói dối của Phương Chính, tiện thể thị uy trước mặt Lưu Oánh, không chừng càng hiệu quả hơn là đi xem phim.
-------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!