Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 620

Chương 620: Bần tăng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 620: Bần tăng

Phương Chính khẽ gật đầu, đưa tay không đánh người tươi cười, Phương Chính cũng không tiện làm mất mặt người ta. Thế là chắp tay:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, nay lên núi là để lễ phật?

Lâm Tịch nghe xong, mừng thầm: Thanh âm của hòa thượng này rất dễ nghe, xứng với gương mặt này. Dù sao leo núi cũng nhàm chán, trêu trọc hòa thượng này cũng thật thú vị. Thế là Lâm Tịch cười nói:

- Ca ca của tôi là bạn học của Phương Chính, đúng rồi, Pháp sư, anh có biết Phương Chính không a?

Phương Chính bó tay... gật đầu nói:

- Biết.

- Quen chứ?

Lâm Tịch hỏi.

- Rất quen.

Đùa, ai còn quen được hơn hắn?

Phương Chính dù có chút khó chịu, có điều vẫn lên chào hỏi:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ lên núi lễ Phật?

- Không lễ phật, chúng tôi tới tìm Phương Chính chơi. Có điều, nhìn bộ dạng này, sợ là không có gì chơi rồi.

Lâm Tịch cảm thán nói, xưa nay, cô cũng không có hứng thú gì với núi cao sông lớn gì, thứ cô cảm thấy hứng thú, chỉ có các shop hàng hiệu, các trung tâm thương mại thôi a.

Lúc này, Lý Hạ đứng sau nói:

- Lâm Tịch, không phải đã nói với muội rồi sao, tên Phương Chính kia, rất xấu!

- Đúng vậy, rất xấu!

Thôi Kiến Đông nói theo.

Lâm Thái nói:

- Tiểu Tịch, muội chú ý cái này làm gì? Chút nữa lên núi nhìn là biết, hơn nữa cũng không phải người cùng thế giới, bớt tiếp xúc vẫn hơn.

Trong mắt Lâm Thái, Phương Chính ở cái núi hoang này không chết đói đã là may, làm gì có cửa với tới thế giới thổ hào của bọn hắn?!

Lâm Tịch nghe vậy, vô tội nói:

- Biết rồi, làm như muội còn có thể coi trọng hắn vậy. Tiêu chuẩn chọn đối tượng của muội chí ít cũng phải đẹp trai như vị Pháp sư này! Phương Chính kia, sao có thể?!

Lưu Oánh không nói, khẽ lắc đầu, đám gia hỏa này, thời thời khắc khắc không quên đả kích Phương Chính một hai câu.

Hai mắt Lâm Tịch khẽ chuyển, hỏi Lưu Oánh:

- Lưu Oánh tỷ, trong ấn tượng của chị, Phương Chính kia là người thế nào? Có đẹp trai không?

Lưu Oánh nghĩ nghĩ một hồi, lắc đầu nói:

- Hẳn là... không đẹp trai lắm...

- Vậy là rất xấu! Không phải tôi chém gió, mười tên Phương Chính cũng không đẹp trai được như tôi!

Lý Hạ tiêu sái hất tóc.

Thôi Kiến Đông ha ha cười nói:

- Nhưng mà mười cậu, cũng không đẹp trai bằng Lâm tổng.

Lâm Thái cười...

Lâm Tịch nói:

- Mười người các anh cũng không đẹp trai bằng vị Pháp sư bên cạnh tôi.

Lý Hạ lập tức bó tay, Lâm Thái cũng vô phương. Có điều, bọn hắn cũng không coi lời Lâm Tịch nói ra gì, dù sao vị hòa thượng này, cũng chỉ là người qua đường đối với bọn hắn, không đáng để tranh luận.

Lưu Oánh thấy vậy, hé miệng cười một tiếng:

- Lâm Tịch, em trái một câu Pháp sư, phải một câu Pháp sư, còn không biết Pháp sư này pháp danh là gì a.

Lâm Tịch sững sờ, có vẻ như đúng là chưa biết a!

Thế là Lâm Tịch hơi ngẩng đầu, nhìn về đại hòa thượng đang nhìn núi lớn, trầm ổn suất khí, hơi xấu hổ hỏi:

- Xin hỏi pháp danh của Pháp sư là gì?

Nghe Lâm Tịch hỏi, mấy người Lý Hạ cũng ghé tai qua, bọn hắn cũng tò mò, vị hòa thượng xuất trần này tên là gì. Có điều Lâm Thái lại không thèm để ý, đẹp trai có thể mài ra ăn sao?

Chỉ thấy hòa thượng xoay người trở lại, mỉm cười, toàn thân như tỏa sáng! Bọn hắn không thể tưởng tượng nổi, một hòa thượng, lại có thể đẹp trai như vậy! Thân là nam nhân, mấy người Lý Hạ cũng không khỏi ghen tỵ. Hốc mắt Lâm Thái cũng khẽ nhăn một cái, dù đẹp trai không bằng nhiều tiền, nhưng nếu có thể có cả hai, đương nhiên là tốt nhất. Lòng ít nhiều cũng có ghen ghét...

Lâm Tịch cùng Lưu Oánh càng đỏ mặt, tim đập thình thịch, có điều nghĩ tới đối phương là hòa thượng, lòng cũng lạnh xuống: Đáng tiếc là hòa thượng, nếu không có thể làm quen một chút.

Lúc này, Phương Chính mỉm cười nói:

- A Di Đà Phật, bần tăng là trụ trì Nhất Chỉ tự.

- Ha ha, tôi sớm đoán được, khó trách có khí chất như vậy, hóa ra là trụ trì phương trượng.

Lý Hạ cũng không đợi Phương Chính nói xong, lập tức xen vào.

- Khí chất này, đúng là chỉ có trụ trì phương trượng mới có. Thực sự không thể so sánh, giờ nghĩ lại cảnh Phương Chính lúc trước, chậc chậc... khác nhau một trời một vực!

Thôi Kiến Đông nói.

- Cũng không biết, nhiều năm qua như vậy, Phương Chính có biến hóa gì không.

Lưu Oánh cảm thán nói, trong đầu hiện lên ấn tượng mơ hồ không rõ, nhịn không được mà thở dài. Cùng là hòa thượng, sao chênh lệch lại lớn vậy chứ? Nhìn vị Pháp sư này, khí độ bất phàm, nhăn mày một cái cũng dẫn động thiền ý, tựa như trích tiên từ trên trời giáng xuống. Còn Phương Chính thì sao, cùng hoàn cảnh, lại khác thành tựu, chẳng lẽ đây là bùn nhão không thể chát tường trong truyền thuyết? Lần này gặp mặt, dù thế nào cũng phải khuyên bảo Phương Chính hạ sơn mới được.

Lâm Thái lại không mấy ưa, trụ trì thì sao? Có thể đổi tiền sao? Mặc dù tự viện bây giờ rất giàu, nhưng có đánh chết hắn cũng không tin, Nhất Chỉ tự lại là tự viện lớn! Trụ trì một chùa nhỏ như vậy, có đẹp trai thì vẫn cứ là quỷ nghèo. Trong mắt Lâm Thái, trên đời này, quyền là nhất, tiền thứ hai, nếu không có hai thứ này, vậy khỏi cần kết giao, cũng không có tư cách bình khởi bình tọa với hắn, tối đa cũng chỉ như Lý Hạ, Thôi Kiến Đông, làm chó săn thì được. Cho nên, hắn cũng không để hòa thượng trước mắt vào trong lòng.

- Ai nha, các anh đừng ngắt lời, trụ trì còn chưa nói pháp danh.

Lâm Tịch phất phất tay, ngăn mọi người nói tiếp.

Mấy người mỉm cười, không nói nữa, nhìn về phía Phương Chính, chờ Phương Chính nói tiếp.

Phương Chính thầm biệt khuất, mấy người này đều không nhận ra hắn, cũng chưa nhìn thấy hắn hiện tại, sao lại cứ khẳng định hắn kém như vậy? Thực sự... không vả mặt thì không thoải mái!

Phương Chính thầm nhủ, lại nói:

- Pháp danh của bần tăng: Phương Chính!

Lâm Tịch nghe vậy, bản năng gật đầu:

- A, ra là Phương Chính đại... a... cái gì? Phương Chính!?

Mấy người khác đột nhiên lấy lại tinh thần, kinh ngạc nhìn hòa thượng trước mặt!

Lý Hạ, Thôi Kiến Đông bản năng muốn vả miệng một cái, xem có phải là mơ hay không?! Hòa thượng trước mắt là Phương Chính? Sao có thể? Phương Chính sao có thể có khí chất như vậy? Không phải chỉ là một tên dế nhũi quần áo rách rưới sao?

Lâm Thái cũng trợn tròn mắt, mặc dù hắn không có mấy ấn tượng về Phương Chính, nhưng đánh chết hắn cũng không tin, một tên phế vật dựa vào các bạn học tiếp tế, lại có phong thái như vậy?! Có điều nghĩ lại, không có tiền, chỉ có mặt đẹp thì làm được gì? Chẳng lẽ dùng mặt kiếm cơm? Nghĩ tới đây, ánh mắt Lâm Thái lóe lên vẻ khinh miệt, có chút ngẩng đầu lên, nhìn Phương Chính. Không có tiền, không có tiền, không có tư cách so với Lâm Thái hắn!

-----------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay