Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 619

Chương 619: Thật xấu xí!

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 619: Thật xấu xí!

Lưu Oánh, Lâm Tịch chỉ nhìn thoáng qua, trái tim nhỏ bỗng đập loạn thình thịch. Hai người không thể tưởng tượng được, một hòa thượng lại có thể ấm áp, xuất trần như trích tiên giáng thế vậy!

Lâm Thái nhìn thấy Lưu Oánh như thế, lòng không khỏi có chút khó chịu. Thẩm mỹ của hai giới khác nhau, hắn thích dương cương một chút, con trai có cơ bắp chút vẫn gây hảo cảm với hắn hơn. Còn hòa thượng trước mắt, mặc dù không phải ẻo lả, nhưng tuyệt đối không phải người có cơ bắp, cho nên hắn không cả để vào mắt!

Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông có chút không thoải mái, ban đầu hai người còn có chút tự tin với vẻ ngoài của bản thân, nhưng nhìn hòa thượng này, trong nháy mắt liền không có dũng cảm ra ngoài nhìn người khác. Nếu hòa thượng này đẹp kiểu hướng nữ thì không nói, hết lần này tới lần khác, hòa thượng này lại khiến người ta cảm thấy dương quang ấm áp, khí chất nam nhân ôn hòa, lại thêm trầm ổn! Người như vậy, bọn hắn thực sự không tìm thấy điểm gì để mắng... chỉ có thể thầm nhủ một câu: Mẹ nó, giờ hòa thượng cũng đẹp trai vậy sao?

Bọn hắn sửng sốt, Phương Chính cũng sửng sốt, mấy người này dù đã có biến hóa không nhỏ, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn ra bóng dáng hồi đi học.

Mặc dù đám Lâm Thái, Lưu Oánh không có nhiều ấn tượng về hắn, cũng không quá để ý vị bạn học có cũng được mà không có cũng không sao này. Nhưng Phương Chính thì khác, hắn rất trân quý thời gian đi học của mình, mặc dù học tập không ra sao, nhưng những ký ức về các bạn học, hắn vẫn rất trân quý. Dù sao, đó cũng là số ít ký ức thế tục mà hắn có, đủ trân quý.

"Thường nói, đại học là một con dao giải phẫu, quả nhiên, năm ta còn đi học, bọn hắn cũng không có đẹp như vậy a..."

Phương Chính lòng thầm nhủ, có điều tính toán cẩn thận, bạn học cấp ba, hẳn giờ cũng chuẩn bị tốt nghiệp.

Nhóm chat của bạn học, dù Phương Chính không nhắn gì vào đó, nhưng thi thoảng vẫn xem nội dung bên trong. Trong lớp có không ít người rất khá, nhất là Lâm Thái trước mắt này, cha của hắn bỏ nhà từ khi hắn còn niên thiếu, không ai biết là đi đâu. Kết quả năm ngoái trở về, đã thành phú ông có cả ức vạn trong tay, đi xe mấy trăm vạn, ở biệt thự rộng rãi. Cả nhà Lâm Thái đều được đón đi, sau đó là nhìn cảnh Lâm Thái khoe khoang biệt thự lớn, bể bơi vô cực, các loại siêu xe thành hàng... khiến các bạn học không ngừng hâm mộ.

Kỳ thực, Phương Chính cũng hâm mộ, có điều cũng chỉ là hâm mộ một chút. Vì cuộc sống lý tưởng trong lòng hắn, không phải như vậy...

Chỉ là Phương Chính không nghĩ tới, con Phượng hoàng bay ra khỏi ổ gà này, nay lại tới Nhất Chỉ sơn, thực đúng là hiếm có.

Đang lúc Phương Chính ngẩn người, bên kia, Lâm Tịch kéo tay Lưu Oánh, thấp giọng nói:

- Người này là Phương Chính sao? Không phải mọi người nói Phương Chính rất xấu sao?

Lưu Oánh khẽ lắc đầu:

- Không giống, Phương Chính trong ấn tượng của tôi không đẹp trai như vậy.

Dù hai người đang thì thầm, nhưng Phương Chính lại có thể nghe thấy được, lòng lập tức có chút khó chịu, dù hắn biết lúc trước hắn không quá đẹp trai, nhưng chí ít cũng có chút nội tình a? Mặc dù hắn học tập không xuất chúng, nhưng hắn luôn đứng hạn chót a! Mặc dù giáo viên trước giờ không điểm danh khen hắn, nhưng thỉnh thoảng cũng chỉ mặt mắng to! Mấy gia hỏa này, sao lại không có chút ấn tượng với hắn? Thực sự...

Kỳ thực, Phương Chính cũng không nghĩ tới vấn đề này, vô luận là Độc lang, con sóc hay con khỉ, từ lúc vào Nhất Chỉ tự, mỗi ngày ăn Linh mễ, uống Vô Căn tịnh thủy, hấp thu phật khí, ai cũng đang thong thả thuế biến, thứ rõ nhất chính là trí tuệ, sức lực, màu sắc, độ sáng hai mắt.

Mà thân là trụ trì, được hệ thống gia trì, Phương Chính hắn đương nhiên là biến hóa nhiều nhất!

Da non mềm như da em bé, đường cong trên cơ thể chắc chắn như khắc ra, dáng người càng lúc càng tốt, thậm chí gương mặt cũng đang thong thả biến hóa, dưới phật khí tẩm bổ, càng lúc càng tiến về tỷ lệ vàng. Có điều, biến hóa này là từ từ diễn ra. Cho nên các thôn dân nhìn thấy hắn cũng không để ý tới biến hóa, còn bản thân hắn, lại càng không để ý tới...

Cái này cũng như một đứa nhỏ, nuôi từ bé tới lớn, đều thấy không có gì thay đổi. Nhưng nếu đem ảnh chụp hàng năm ra so sánh, lập tức thấy chênh lệch rõ ràng.

Mấy người Lưu Oánh, Lâm Thái, Lý Hạ, Thôi Kiến Đông vốn không có nhiều ấn tượng với Phương Chính, Phương Chính lại biến hóa lớn như thế, bọn hắn tự nhiên không nhận ra.

Phương Chính không lên tiếng, bên kia, Lý Hạ đã ghen tỵ nói:

- Người này nhất định không phải Phương Chính, nếu Phương Chính mà đẹp trai như vậy, tôi đã thành minh tinh màn bạc rồi. Mặc dù tôi không nhớ cụ thể, nhưng Phương Chính rất xấu a!

Xấu! Rất xấu!

Câu nói này không ngừng vang lên trong đầu Phương Chính, hắn thực muốn nhấc tay cho đối phương một bạt tai, hỏi một câu: Ngươi có hiểu cái gì là thẩm mỹ không?

Thôi Kiến Đông cũng nói:

- Đúng vậy, Phương Chính đúng là rất xấu, hơn nữa tên kia nghèo quỷ, nào mua được trang phục như vậy? Tôi cảm thấy chúng ta đi qua xem một chút là được, chớ có nhận hắn, nếu không hắn muốn chúng ta quyên tiền, cũng là phiền phức.

- Kiến Đông nói có lý! Tôi tán thành.

Lý Hạ lập tức nhấc tay nói.

- Hai người các cậu thôi đi, còn chưa gặp được người tôi đâu.

Lưu Oánh nói.

- Đúng vậy, hai người các cậu chú ý một chút, mặc dù Phương Chính kia không ra gì, nhưng nếu sống quá cực khổ, chúng ta thân là bạn học, vẫn phải tiếp tế cho hắn một chút.

Lâm Thái nói, có điều, ánh mắt, biểu tình kia, khiến Phương Chính nhìn thế nào, cũng thấy như đang thương hại một tên ăn mày!

Phương Chính triệt để bó tay, vốn còn muốn chào hỏi mấy người một câu, lập tức triệt để bỏ suy nghĩ đó lại, dứt khoát không nói chuyện, trực tiếp đi lên núi. Lần này hắn đi xuống, là muốn tuần sát con suối một chút, suối này là nguồn nước chủ yếu của Nhất Chỉ tự, không thể có sơ xuất. Mặc dù mỗi ngày Hồng Hài nhi đều đi lấy nước, nhưng đứa nhỏ nôn nóng kia, Phương Chính không yên tâm được.

Phương Chính vừa đi, mấy người kia cũng không ngẩn người nữa, lập tức đi theo.

Phương Chính đi không nhanh, mấy người cũng đi không nhanh, nhưng lỗ tai của Phương Chính thực quá tinh, mấy người thì thầm mà vẫn nghe nhất thanh nhị sở. Vừa nghe, Phương Chính vừa im lặng nhìn trời: Lúc hắn đi học, thực sự bết bát vậy sao? Nghe thế nào, cũng cảm thấy người trong lời đối phương nói, chẳng có quan hệ gì với hắn cả? Rõ ràng là đang đổ nước bẩn lên người hắn a!

Lý Hạ cùng Thôi Kiến Đông đều hiểu tâm ý của Lâm Thái, tự nhiên không chút kiệm sức mà bôi đen Phương Chính, hận không để Lưu Oánh lập tức bỏ lên núi, theo đám người trở về mới tốt. Lâm Thái thì chỉ nghe, thi thoảng lại ân cần hỏi tham Lưu Oánh có mệt hay không, có muốn nghỉ ngơi, uống nước hay không...

Phương Chính ngửi một mùi hương nhẹ, một làn gió thơm truyền tới, là muội muội của Lâm Thái, Lâm Tịch cười ha hả nói:

- Vị Pháp sư này, chào anh, tôi là Lâm Tịch.

------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay