Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 616

Chương 616: Ta tới gánh!

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 616: Ta tới gánh!

Triệu Bảo Lâm nghe vậy, lập tức cảm thấy như bị sét đánh, nếu vừa rồi hắn còn có chút hy vọng, vậy giờ hắn đã hiểu, lời Phương Chính nói, tám phần là thực!

Triệu Bảo Lâm tranh thủ chạy ra ngoài, đi từng nhà trong làng mà tìm, cũng không thấy nổi nửa cái bóng của Hàn Hiểu Nhiễm, rối tinh rối mù.

Sài Hồng nghe Triệu Bảo Lâm giải thích, cũng không quá gấp lắm, lại bình tĩnh nói:

- Chuyện này... hẳn không sao chứ, đã đăng ký kết hôn rồi, co ta có chạy tới đâu thì cũng đã là con dâu Triệu gia ta.

- A Di Đà Phật, thí chủ, giấy đăng ký kết hôn có còn trong nhà?

Phương Chính hỏi.

Sài Hồng lập tức đi lấy, đắc ý nói:

- Tôi đã cố ý cất kỹ, trụ trì, cậu xem, đây là giấy đăng ký kết hôn.

Phương Chính cầm qua nhìn lại, hỏi:

- Giấy đăng ký này là hai người cùng đi làm?

- Đúng vậy a, có điều Hiểu Nhiễm nói, nó có bạn làm ở phòng đăng ký kết hôn, không cần xếp hàng, trực tiếp đăng ký một cái là xong. Con bé cầm sổ hộ khẩu đi tìm bạn... cái này... không phải giả chứ? Rõ ràng tôi tận mắt nhìn thấy con bé vào trong phòng đăng ký kết hôn a...

Nói tới đây, Sài Hồng đã có chút cuống.

Phương Chính nói:

- Vậy thì đã rõ, tờ giấy này là giả, con dấu trên này mơ hồ không rõ, giấy đăng ký thật không thể mơ hồ như thế.

- A...

Sài Hồng nghe xong, như bị xét đánh, đặt mông ngồi phịch xuống giường, ngơ ngác!

Triệu Bảo Lâm cũng không khá hơn, cũng ngơ ngẩn cả người, ngay hôm qua bọn hắn còn vui mừng, lại không nghĩ tới, chỉ mới qua một đêm, đại hỉ đã thành đại bi! Từ có tới mất, từ hy vọng tới thất vọng... giờ chỉ còn tuyệt vọng!

Hai người thực không biết phải đối mặt với con trai Triệu Ngọc Hà thế nào, cũng không biết nên nói với hắn thế nào... một khi nói, hắn có thể chịu đựng được sao? Nếu như Triệu Ngọc Hà lại trở lại bộ dạng trước kia, vậy Triệu gia bọn hắn, thực sự sẽ không còn hy vọng...

- Hai vị thí chủ, chuyện tới nước này, đau lòng cảm thán cũng vô ích, không bằng nghĩ cách giải quyết chuyện này.

Phương Chính nói.

- Còn có thể có cách nào khác? Người đã chạy... mất tiền chưa nói, mấu chốt là Ngọc Hà? Giờ nó vất vả lắm mới có hy vọng, chẳng lẽ để nó lần nữa tuyệt vọng?

Triệu Bảo Lâm vuốt mồ hôi đang ứa ra trên trán, khuôn mặt như già thêm chục tuổi.

Phương Chính thấy vậy, lòng cũng thầm khó chịu, lừa cưới nhìn như chỉ lừa tiền, nhưng thực tế, tổn thương không chỉ đơn giản là tiền, đối với một gia đình đang trên bờ vực thẳm mà nói, nó càng như đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương! Chịu nổi không sao, không chịu nổi, cái nhà này thực sự xong rồi! Nhất là với Triệu Ngọc Hà, nếu Triệu Ngọc Hà ngờ nghệch một chút còn tốt, có thể lừa gạt được. Nhưng hết lần này tới lần khác, Triệu Ngọc Hà lại rất thông minh, việc này sớm muộn cũng lộ tẩy, không còn vợ, kết hôn chỉ là một âm mưu, sau này hắn sao có thể ngẩng mặt làm người? Còn có thể ngẩng mặt được sao? Nếu cứ vậy mà tự ti tiếp, tiếp tục trốn ở một góc không ra, vậy người này, cơ bản đã thành phế! Cái nhà này, cũng phế theo!

Triệu Ngọc Hà vẫn luôn ở trong phòng, nhưng hắn không thể nghe cũng không thể nói, nên mấy người cũng không tị hiềm. Triệu Ngọc Hà một vẻ mê mang, không biết đến cùng là có chuyện gì, vừa rồi còn cười cười nói nói, sao đột nhiên như vậy?

Phương Chính thấy vậy, thở dài một tiếng, hắn có thể dễ dàng bắt Hàn Hiểu Nhiễm trở lại, nhưng làm như vậy, cái nhà này vẫn cứ không chịu nổi, một khi sập, sẽ là hủy cả một gia đình. Như vậy, Phương Chính hắn còn dám nói gì tới công đức.

Đúng lúc này, ánh mắt Phương Chính lại nhìn tới Triệu Ngọc Hà, bất kể thế nào, hắn cảm thấy, Triệu Ngọc Hà có tư cách, có lý do để biết hết thảy.

Thế là, Phương Chính nhìn vào mắt Triệu Ngọc Hà, mỉm cười - Nhất Mộng Hoàng Lương!

- A Di Đà Phật, Ngọc Hà, bần tăng có mấy lời muốn nói với cậu. Đây là bí mật giữa bần tăng và cậu, không được nói với bất kỳ ai, được chứ?

Trong đầu Triệu Ngọc Hà đột nhiên xuất hiện một thanh âm, đây là thứ mà hắn chưa từng nghe qua được, nhưng hắn biết, thanh âm này thuộc về hoa thượng trước mắt này!

Triệu Ngọc Hà vừa kinh ngạc, lại vừa hưng phấn, trong đó còn có một phần kinh hoảng không hiểu, có điều vẫn gật gật đầu với Phương Chính.

Sau đó Phương Chính cũng không tị hiềm, từ việc Triệu Bảo Lâm bán thận để hắn kết hôn, tới việc đám Hàn Hiểu Nhiễm liên hợp với Vương Hổ cùng gạt cưới... tất cả đều nói.

Triệu Ngọc Hà ngơ ngác, hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng được, trong góc mà hắn không biết, lại xảy ra những chuyện này! Nhân duyên mà hắn vốn cho là nước chảy thành sông, lại có nhiều hắc ám như vậy, càng không nghĩ tới, vì để hắn có thể kết hôn, vì để hắn vui vẻ, cha mẹ hắn lại hy sinh nhiều như vậy! Cha hắn còn thiếu chút mất mạng!

Phương Chính thấy vậy, liền hài lòng, lập tức lại nói:

- Ngọc Hà, cậu là nam nhân! Gia đình cậu sắp nát, bần tăng hỏi cậu, cha mẹ cậu có đối tốt với cậu không?

- Tốt!

Triệu Ngọc Hà lập tức nói.

- Cậu có thương bọn họ không?

- Thương!

- Nhưng nhìn cha mẹ cậu hiện tại, cả thể xác và tinh thần họ đều đang mệt mỏi, hoàn toàn không nhìn thấy hy vọng tương lai, cậu nói cho tôi biết, hy vọng của bọn họ ở đâu, bọn họ còn hy vọng không?

Phương Chính hỏi.

- Có!

Thanh âm Triệu Ngọc Hà càng thêm lớn.

- Hy vọng ở đâu?

Phương Chính hỏi.

Triệu Ngọc Hà ngây người, hy vọng ở đâu? Hắn có chút mê mang, miệng hắn không thể nỏi, tai hắn không thể nghe, lại không thành thạo nghề nào, thứ duy nhất biết làm cũng chỉ là phụ việc nhà nông. Cha mẹ hắn tuổi đã cao, qua lần đả kích này, lấy đâu ra đấu chí? Thậm chí nhiều năm trước, bộ dạng cha hắn như bất cứ lúc nào cũng có thể đi tìm cái chết!

- Triệu Ngọc Hà, gia đình cậu sắp tán, nhà này một khi sập, cha mẹ cậu sẽ bị chôn. Lúc này, là một nam nhân trong nhà, cậu nói cho bần tăng biết, cậu nên làm thế nào?

Phương Chính lần nữa lớn tiếng quát hỏi.

- Tôi... tôi...

Triệu Ngọc Hà bản năng muốn trả lời, nhưng lời tới khóe miệng lại bị ứ lại.

- Tôi cái gì? Nhà sắp sập!

Phương Chính tiếp tục hỏi, đồng thời Nhất Mộng Hoàng Lương thi triển, Triệu Ngọc Hà nhìn thấy nhà cửa thực sự sắp sập, cha mẹ đang trong nguy cơ, cơ hồ không cần suy nghĩ, Triệu Ngọc Hà nhào tới che trên người nhị lão, đồng thời hét lớn:

- Tôi tới gánh!

- Ai gánh?

- Tôi!

- Cậu là ai?

- Tôi là Triệu Ngọc Hà!

- Cậu dựa vào cái gì?

- Chỉ bằng tôi là nam nhân!

Hai mắt Triệu Ngọc Hà đỏ bừng, trong đầu hiện vô số hình ảnh, từ nhỏ hắn đã tự ti, nhận vô số uất ức, nhưng những thứ này, có thể cho hắn chỗ tốt gì, ngược lại chỉ khiến hắn khốn khổ! Hôm nay, hắn càng gặp điều khổ nhất, nhà này sắp sập! Hắn không muốn tiếp tục vậy nữa, hắn muốn thay đổi, hắn muốn sống như một nam nhân! Hắn không muốn làm phế vật!

Triệu Ngọc Hà gầm lên giận dữ, Phương Chính lại cười, phật quang sáng chói, Phương Chính đứng giữa không trung nhìn Triệu Ngọc Hà:

- Triệu Ngọc Hà, nghe, nhìn, vĩnh viễn không phải thứ quan trọng nhất. Cậu có một trái tim cầu tiến, vậy đủ rồi! Tin tưởng bản thân, trên thế giới này, không việc gì mà cậu không làm được! Bắt đầu từ ngày mai, tới Nhất Chỉ thôn, tìm Mã thúc học điêu khắc! Cậu trời sinh không để nói, không thể nghe, không ai có thể phân tán sự chú ý của cậu, bần tăng tin tưởng, cậu tất sẽ có thành tựu!

- Cảm ơn ngài, Phương Chính trụ trì.

Triệu Ngọc Hà quỳ xuống hành đại lễ.

------------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay