Chương 615: Đại sư đừng kích động
Bành!
Trong đầu Vương Hổ chỉ còn một suy nghĩ: Đứa nhỏ này là con nhà ai?
Sau một khắc, cả người đằng không bay lên, bịch một tiếng, đập vào trần nhà, sau đó ầm cái rơi xuống đất, nằm như chó chết, ấn tượng sau cùng chỉ là một bàn chân nhỏ...
- Dám động thủ? Lên!
Những người khác giờ mới phản ứng, lập tức móc đao chuẩn bị chém tới, Hồng Hài nhi đột nhiên quay người.
- Tịnh Tâm, cứu người!
Đúng lúc này, Phương Chính đột nhiên ngăn trước Hồng Hài nhi, nói.
Đồng thời, Phương Chính mỉm cười với người xông tới, chân phải nâng lên, giẫm sàn nhà!
Oanh!
Mặt sàn xi măng nổ tung! Mảnh xi măng bắn lên tung tóe!
Mấy người vốn đang ngao ngao xông lên lập tức dừng lại, bọn họ cũng không ngu, một giẫm vỡ cả sàn nhà, nếu đá lên người bọn họ, chắc chắn một cước một lỗ máu! Mấy người lập tức quay người, dùng tốc độ nhanh hơn khi tới mà chạy!
Phương Chính nhếch miệng xông theo, tay vừa hạ xuống, mấy người đã bị đập bất tỉnh.
Thủ thuật vô cùng tốt, đánh như thế, người ở ngoài cách đã xa lại càng không nghe thấy.
Bên này, Hồng Hài nhi nắm lấy quả thận vừa được bảo quản, vung tay vạch vết cắt trên người bệnh nhân, trực tiếp đem thận đưa trở lại, lại đưa tay vỗ vỗ, vết thương khép lại, thổi một hơi, người vốn gần như chết, giờ hơi thở đã bình ổn lại.
Phương Chính nhìn cảnh này, cũng tắc lưỡi không thôi, cảm thán nói:
- Thần thông này tốt! Thực như khởi tử hồi sinh!
Hồng Hài nhi lắc đầu nói:
- Không tính là khởi tử hồi sinh, chỉ là tiểu thuật hồi xuân mà thôi. Nếu thực sự chết rồi, con cũng không thể làm gì được. Cũng may, chúng ta tới kịp.
Phương Chính lại nhìn hộp bảo quản trên bàn, cảm thán nói:
- Đúng là tới kịp...
- Sư phụ, mấy người này giờ tính sao?
Hồng Hài nhi nhìn đám người ngã trái ngã phải ở quanh.
- Trói tất cả lại, giao cho cảnh sát tới xử lý đi, chuyện còn lại cũng khá phiền phức, chúng ta ở lại sẽ không dễ xử lý.
Phương Chính nói.
Cùng lúc đó, ba người Triệu Bảo Lâm ở trong phòng cũng cảm thấy đứng ngồi không yên, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng nói chuyện bên ngoài thế nào, bọn hắn đều nghe được. Bọn hắn tới đây là vì tiền, nhưng không phải để bán mạng! Biết có thể sẽ chết, ai mà không sợ? Ba người đều hoàng hốt, nhưng có người ngoài cửa cầm đao nhìn chằm chằm bọn hắn, mấy người cũng không dám chạy, chỉ có thể chờ.
Triệu Bảo Lâm mấy lần ngẩng đầu nhìn ra cửa, người canh cửa rốt cục không kiên nhẫn được nữa:
- Nhìn cái gì? Nhìn nữa coi chừng lão tử móc mắt mày!
Triệu Bảo Lâm đang muốn nói gì đó, đột nhiên sững sờ, kinh ngạc nói:
- Cậu, sao lại ở đây?
- Tao đương nhiên là ở đây!
Người canh cửa nghĩ rằng Triệu Bảo Lâm đang nói với hắn, lập tức trả lời, sau đó đột nhiên ý thức được việc không hợp lý, quay đầu, chỉ thấy một hòa thượng mặc bạch y, không biết đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào, ôn hòa cười nói:
- Thí chủ, vất vả rồi, việc còn lại giao cho bần tăng đi.
- Giao con mẹ mày!
Người giữ cửa vung dao, trực tiếp chém tới!
- Coi chừng!
Mấy người Triệu Bảo Lâm kêu lên thành tiếng, Triệu Bảo Lâm càng nhào người lên muốn cứu người.
Kết quả lại thấy Phương Chính nhếch miệng cười, chỉ nghe coong một tiếng, người giữ cửa hoảng sợ nhìn đao trong tay bị hòa thượng nắm chặt, sau đó một cỗ cự lực truyền tới, thanh đao bị đoạt!
Phương Chính cầm đao trong tay, học động tác của tên giữ cửa, quay quay hai vòng, sau đó đưa lưỡi đao về phía đối phương, mỉm cười nói:
- Thí chủ, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện?
- Đại sư... đừng... đừng kích động. Chúng ta đều là người văn minh, động đao không tốt... là phạm pháp a...
Tên giữ cửa thấy Phương Chính từng nắm chặt lưỡi đao, lại không bị thương chút nào, lại nhìn thanh đao sáng loáng đã đổi chủ, lập tức sợ run người.
Triệu Bảo Lâm không nghĩ tới Phương Chính lại mạnh như vậy, chớp mắt đã chế phục tên gác cổng, lập tức thở nhẹ, vội nói:
- Phương Chính trụ trì chạy may, đây là ổ trộm cướp! Nơi này đều là đám ác ôn đầu cơ trục lợi bằng nội tạng, bọn hắn còn vừa mới giết người!
Phương Chính thấy đối phương quan tâm mình như vậy, thầm cảm thấy ấm áp. Triệu Bảo Lâm này dù hồ đồ, nhưng tổng thể cũng không phải người xấu.
Phương Chính vỗ vỗ vai Triệu Bảo Lâm, nói:
- Yên tâm đi, người còn lại đều bị em treo ở trên.
Triệu Bảo Lâm ngẩng đầu nhìn qua cửa, lập tức lại ngẩn người.
Ba người còn lại cũng nhìn theo, mà tên gác cổng cũng tò mò ngoái lại.
Chỉ thấy trên cột điện bên ngoài, mấy người bị trói gô, tựa như cua nước, treo thành một chuỗi.
Ngay cả hai con chó lớn canh cổng, giờ cũng đang run lẩy bẩy ở một góc, không dám loạn động.
Nhìn cảnh này, đám người Triệu Bảo Lâm liền yên tâm lại, Phương Chính nhìn qua tên gác cổng, đối phương lập tức bị dọa thu ánh mắt, hai tay ôm đầu, cũng không dám ngồi ghế, trực tiếp ngồi xổm xuống đất.
Phương Chính mỉm cười:
- Kỹ thuật rất thành thạo.
Đối phương:
- Đi chơi gái bị bắt mấy lần...
Phương Chính: "..."
...
Cảnh sát tới, cả tổ chức buôn bán nội tạng bị bắt đi, một năm sau, nhà nước lại tốn mấy trăm triệu tiền tiêm thuốc.
...
Triệu Bảo Lâm được Phương Chính cứu ra, nghẹn ngào nói xin lỗi:
- Thực có lỗi với Phương Chính trụ trì, trước đó đều là lỗi của em, thật xin lỗi, thật xin lỗi...
- A Di Đà Phật, thí chủ không cần như thế.
Phương Chính lắc đầu nói.
- Thật xin lỗi trụ trì, trước đó là em không đúng...
Triệu Bảo Lâm liên tục cúi đầu, nói tới đây, Triệu Bảo Lâm như đột nhiên nhớ ra điều gì, hỏi:
- Xin hỏi trụ trì, trước đó anh nói nhà em có yêu nghiệt, là thật hay giả?
- Thí chủ, đệ không thấy mấy việc gần đây quá trùng hợp sao? Đột nhiên có thân thích tới nhà, đột nhiên giới thiệu đối tượng, một lần gặp mặt đã đồng ý kết hôn? Sau đó một người bạn từ lâu không liên hệ đột nhiên chào hỏi, có thể giúp đệ kiếm tiền...
Phương Chính không nói thẳng, mà nói để Triệu Bảo Lâm tự phân tích, nói tới đây, Phương Chính gọn gàng dứt khoát hỏi:
- Đệ cảm thấy, trên thế giới này có nhiều trùng hợp vậy sao? Mấy năm nay, con của đệ xem mắt bao nhiêu lần? Có lần nào thành công được chưa?
Triệu Bảo Lâm nghĩ một chút, quả nhiên thấy những chuyện này quá trùng hợp, chỉ có điều trước đó bị hy vọng che mờ hai mắt, hồn nhiên không chú ý đây là một cái bẫy!
- Trụ trì, anh nói như vậy, thực có lý... nhưng đứa nhỏ Hiểu Nhiễm kia đã kết hôn với Ngọc Hà, cái này... hẳn không giả a?
Triệu Bảo Lâm còn ôm huyễn tưởng.
Hồng Hài nhi cười lạnh nói:
- Sư phụ con còn có thể lừa người sao? Có giả hay không, về xem không phải sẽ biết?
Triệu Bảo Lâm liên tục nói đúng.
Có Triệu Bảo Lâm ở đây, Phương Chính cũng không thể để Hồng Hài nhi đưa hắn bay về, chỉ có thể bắt xe khách. Tiền xe tự nhiên là Triệu Bảo Lâm trả, chạy tới Hồng Hồ thôn, Triệu Bảo Lâm về nhà, vừa vào cửa đã thấy Triệu Ngọc Hà cùng Sài Hồng vui vẻ ngồi trên giường xem ti vi.
- Lão Triệu, ông hấp tấp cái gì vậy?
Sài Hồng thấy Triệu Bảo Lâm lo lắng xông vào nhà, không hiểu hỏi.
- Hiểu Nhiễm đâu?
Triệu Bảo Lâm nỏi.
- Đi thả vịt, sao vậy?
Sài Hồng hỏi.
- Thả vịt?! Một mình đi? Đi đâu thả vịt?
Triệu Bảo Lâm hỏi.
- Ao ở phía tây thôn thôi, còn có thể đi đâu nữa?
Sài Hồng vẫn không hiểu mà hỏi lại.
Đúng lúc này, tiếng vịt kêu truyền tới, Sài Hồng nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy đàn vịt đã trở lại, những phía sau chỉ có một ông cụ, là lão Ngô sát vách.
- Bảo Lâm, nhà cậu có việc gì vậy? Sao để vịt chạy rông trên đường, cũng không có ai trông cả, bị mất thì sao? May mà tôi biết là vịt nhà các cậu, giúp các cậu lùa về.
Lão Ngô nói.
------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!