Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 614

Chương 614: Thăng long quyề

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 614: Thăng long quyề

- Được rồi, đừng có đoán mò. Tôi thấy tên hòa thượng này cũng chỉ như đám thầy bói ven đường mà thôi, động một chút là ấn đường thí chủ biến thành màu đen... chúng ta dùng người lừa tiền, hắn dùng miệng lừa tiền, không khác nhau nhiều lắm.

Hàn Khôn Ngạn nói.

Hàn Hiểu Nhiễm cùng Chu Thiếu Hà gật đầu theo.

- Chúng ta tiếp tục diễn, đừng để lộ tẩy. Việc tiếp theo cứ làm như kế hoạch.

Hàn Khôn Ngạn nói.

- Được.

Hàn Hiểu Nhiễm cùng Chu Thiếu Hà gật đầu.

Lúc này, có người tới thông báo hôn lễ chuẩn bị bắt đầu, Hàn Hiểu Nhiễm hít sâu một hơi, đi ra.

Hết thảy đều rất thuận lợi, không có vấn đề gì xảy ra.

Nhưng có một số người, mặt ngoài đang cười, trong lòng lại đang nghĩ khác.

Hàn Khôn Ngạn, Chu Thiếu Hà, Hàn Hiểu Nhiễm đang chờ cơ hội, suy nghĩ muốn chạy càng lúc càng lớn.

Mà Triệu Bảo Lâm cũng không yên lòng, hai mắt tham lam nhìn Sài Hồng cùng Triệu Ngọc Hà, tựa như sẽ không được nhìn thấy nữa. Người ngoài nhìn vào, nghĩ hắn chân tình bộc lộ, lại không biết hắn dự định mai rời đi.

Một đêm không có việc gì xảy ra, sớm ngày thứ hai, Hàn Khôn Ngạn cùng Chu Thiếu Hà lấy lý do trong nhà còn gà vịt phải cho ăn, cáo từ rời đi, có điều, Hàn Hiểu Nhiễm vẫn ở lại.

Đối với việc này, mấy người Triệu Bảo Lâm cũng không nghĩ nhiều.

Người đi rồi, Triệu gia lại khôi phục bình tĩnh, Triệu Ngọc Hà cùng Sài Hồng nhìn Hàn Hiểu Nhiễm như nhìn thấy tương lai, lòng đang tính tương lai sẽ thế nào, sinh con? Kiếm tiền? Thời gian tới, sẽ tràn đầy hy vọng.

Lòng hai người thầm đắc ý, lại không biết, Triệu Bảo Lâm đã vô thanh vô tức ra khỏi nhà, sau đó bước lên một chiếc xe, rời khỏi thôn.

- Sư phụ, là chiếc xe này?

Trên trời, Hồng Hài nhi chỉ vào chiếc xe tải bên dưới, hỏi.

Phương Chính gật đầu:

- Là chiếc xe này, bám sát đi. Đúng rồi, việc bên Hàn Hiểu Nhiễm, con xử lý tốt rồi chứ?

- Yên tâm đi, trên người cô ta có ân ký của con, chân trời góc biển cũng không chạy được.

Hồng Hài nhi vỗ vỗ ngực, tự tin nói.

Phương Chính gật gật đầu, mặc dù chuyện này cứ dùng Nhất Mộng Hoàng Lương là đơn giản nhất, nhưng chuyện này dù sao cũng không phải chuyện nhà Phương Chính. Mộng cảnh có thật, lúc tỉnh mộng, cũng khó đảm bảo được Triệu Bảo Lâm, Triệu Ngọc Hà có tiếp tục chìm trong mộng mà không tin hay không. Còn không bằng dứt khoát một chút, để họ thấy kết quả chân thực nhất!

Xe tải bên dưới phi nhanh, rất nhanh đã tới thị trấn, lại đi qua thị trấn, tới một cái thôn nhỏ. Trong thôn có một cái nhà xưởng, nhà xưởng này rõ là đã được cải tạo, cửa sổ bị bịt kín, không nhìn thấy bất cứ điều gì ở trong.

Xe tải dừng trước cửa nhà xương, Triệu Bảo Lâm cùng một nam tử trung niên mặc đồ đen, đeo trang sức vàng bản dày bước xuống. Phía sau còn hai tên thanh niên, hai người này cảnh giác nhìn bốn phía.

Hai bên trong phòng cũng có mấy người bí mật quan sát bốn phía, trong sân còn buộc hai con chó, nếu có người đột nhập, dù trốn được qua ải của người, cũng khó tránh được qua ải mũi chó. Có thể nói, cái xưởng này nhìn thì đơn giản, nhưng lại phòng giữ sâm nghiêm, người ngoài khó mà vô thanh vô tức tới gần. Đáng tiếc, ma cao một thước, đạo cao một trượng, đối mặt với hòa thượng biết ẩn thân, yêu vương có thần thông, hết thảy đều chỉ là phế vật.

- Triệu ca, quả nhiên giữ chữ tín! Yên tâm, chúng tôi đã chuẩn bị bác sĩ có chuyên môn tốt nhất, một đao xuống, giải phẫu xong, cam đoan anh có thể làm việc như bình thường.

Vương Hổ nói.

- Huynh đệ, giờ này nói mấy cái này cũng vô dụng. Chuyện đã tới nước này, tôi nhất định sẽ phối hợp với các cậu.

Triệu Bảo Lâm cùng nghĩ thoáng, con trai đã lấy vợ, còn hắn bán thận, lấy được hai mươi vạn tới tay, trong nhà có tiền, lão bà cũng có thể sống tốt. Chỉ cần hắn dưỡng thân thể tốt, cố gắng làm thêm chút việc, thời gian tới sẽ ngày càng tốt hơn.

Cho nên Triệu Bảo Lâm rất phối hợp với Vương Hổ, Vương Hổ thấy vậy, cũng yên tâm, dẫn Triệu Bảo Lâm vào trong một phòng, trong phòng có ba người, ba người ngồi đó cúi đầu, không nói một lời. Xem ra, cũng là bán thận.

Triệu Bảo Lâm ngồi xuống, Vương Hổ thấp giọng nói:

- Triệu ca, anh chờ một chút, người tiếp theo là anh rồi. Tôi biết anh vội, nên có gì cần cứ nói với huynh đệ tôi.

Triệu Bảo Lâm gật đầu, biểu thị cảm ơn, sau đó Vương Hổ liền rời đi.

Trong phòng còn có người của Vương Hổ, đứng ngay cửa ra vào, trên tay cầm một thanh đao, không ngừng vung vẩy, ánh mắt như đang trông coi phạm nhân.

Phòng này không lớn, tựa như là một phòng ngăn thành hai gian, ở giữa có một cánh cửa xanh lá đóng kín, mơ hồ có thể nghe được tiếng khóc truyền ra.

Triệu Bảo Lâm kiên nhẫn chờ đợi, đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền vào tiếng hô hoán hốt hoảng, tiếp đó có người gọi một cái tên, một trong hai tên nam tử trong coi mấy người Triệu Bảo Lâm lập tức xông ra ngoài.

Triệu Bảo Lâm đứng dậy theo, kết quả đã thấy một người bị mang ra, người kia kêu thảm không ngừng, bên cạnh còn có người nói:

- Xong, tên này chết chắc rồi, tranh thủ tìm chỗ xử lý.

- Còn có thể cứu không?

Có người nói.

- Đưa tới bệnh viện lớn thì có thể cứu, nhưng chúng ta không cứu được. Nếu đưa tới bệnh viện lớn, chúng ta cũng không giải thích được, còn không bằng cứ để hắn chết, dù sao cũng không mấy người biết chúng ta từng tiếp xúc với hắn. Chết cũng tốt, bớt phải bỏ ra mấy vạn.

Người còn lại nói.

- Cũng đúng, nếu không sẽ phải trả cho hắn mấy vạn, chúng ta thiệt lớn.

- Tên ngu xuẩn này còn nghĩ chúng ta sẽ cho hắn hai mươi vạn a, thực đúng là ngu xuẩn, hắc hắc.

- Hắc hắc...

Nghe mấy câu này, Triệu Bảo Lâm như bị sét đánh, bởi Vương Hổ cũng nói với hắn, sẽ cho hắn hai mươi vạn! Nhưng nghe ý người ở ngoài, lần này, không chỉ có khả năng chết người, mà cuối cùng cũng không được bao nhiêu tiền! Nói cách khác, ngoại trừ số tiền đã tới tay, rất có thể một cắc cũng không thêm!

Quan trọng nhất, hắn bị lừa, bán chui thế này có thể sẽ chết người!

Nghĩ tới phải chết, Triệu Bảo Lâm sợ! Hắn không sợ thiếu một quả thận, thiếu một quả, chỉ cần điều dưỡng tốt, vẫn có thể sống. Hắn tuổi đã cao, cũng không ham hưởng lạc, chỉ cần một nhà có thể cùng nhau, vui vẻ hạnh phúc là được. Nhưng, nếu phải đem mạng đổi tiền, hắn không làm được!

Cùng lúc đó, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi rơi xuống, vừa vặn thấy đám Vương Hổ lần nữa đưa người vừa bị cắt thận kia trở lại trên giường.

- Dù sao cũng phải chết, cắt cả quả còn lại đi.

Vương Hổ nói.

Tên bác sĩ kia gật gật đầu, sau đó trực tiếp muốn hạ đao.

- Sư phụ?

Hồng Hài nhi thấy vậy lập tức nổi giận! Vốn cho rằng mấy tên vớt xác đòi tiền đã là đủ xấu xa, nào ngờ mấy kẻ này còn trực tiếp cắt nội tạng bán lấy tiền!

- Động thủ!

Phương Chính vừa nói chuyện vừa xông tới, nhấc chân đá một cước, bác sĩ kia còn không kịp phản ứng, đã thấy hai mắt hoa lên, một tên hòa thượng đầu trọc xuất hiện, còn không thấy rõ mặt mũi thế nào, đã bị một cước đạp vào ngực!

Oanh!

Tên bác sĩ cảm tưởng như bị xe tải đâm, thân bất do kỷ mà bay ra ngoài!

- Mày là ai?

Vương Hổ cũng giật nảy mình, hét lớn một tiếng, kết quả ống quần lại bị giật giật, chỉ thấy một đứa nhỏ mặc yếm đỏ khẽ nhếch miệng cười, bắp chân đạp một cái, hô to:

- Thăng Long quyền.

-----------------

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay