Chương 610: Người tốt a?
- Hay là...
Triệu Bảo Lâm nhìn Sài Hồng khóc như mưa, nghĩ nửa ngày, hỏi...
Kết quả còn chưa hỏi, Sài Hồng đã liều mạng lắc đầu:
- Cầm đi! Đều cầm đi! Vô luận thế nào, cũng không được làm hỏng việc của con trai! Tôi dù không nỡ, nhưng kệ nó... không cần để ý tới tôi, khóc một hồi là được.
Triệu Bảo Lâm thở dài, không biết nên nói gì.
Sài Hồng khóc, khóc một đêm... cô đau lòng vì tiền, cũng càng đau lòng vì nghĩ tới cuộc sống tương lai, người sống trên đời, sao tránh được khỏi tiền? Nông thôn kiếm tiền không như thành thị, mỗi tháng đều có tiền, còn bọn họ chỉ dựa vào tiền bán nông sản hàng năm. Một năm thu một lần, một khi đứt đoạn, muốn kiếm thêm để chi tiêu, khó, khó, khó...
Nhưng bất luận khó chịu thế nào, tiền này cô cũng phải bỏ ra.
Ngày thứ hai, Triệu Bảo Lâm cùng Sài Hồng, Triệu Ngọc Hà xuất phát, gặp biểu muội Mạnh Tuệ Mai ở thị trấn, sau đó Mạnh Tuệ Mai dẫn bọn họ tới Lưu gia thôn gặp cha mẹ Hàn Khôn Ngạn, Chu Thiếu Hà của Hàn Hiểu Nhiễm.
Sau khi vào cửa, Triệu Bảo Lâm liền thấy có chút thấp thỏm, sợ không cẩn thận khiến nhà người ta phật ý.
Nhưng nhìn thấy mặt đối phương, Triệu Bảo Lâm liền phát hiện, người nhà này đều rất hiền hòa, lại còn nhiệt tình nữa. Hai nhà cùng ngồi nói chuyện, không bao lâu liền truyền ra tiếng cười giòn dã, hoàn toàn không có vẻ xa lạ.
- Lão ca, tôi cũng thấy con trai hai người rất tốt, đứa nhỏ này dù câm điếc, nhưng con mắt là cửa sổ linh hồn, tôi có thể thấy được, nó là một đứa nhỏ tốt... thiên hạ này, người biết kiếm tiền không ít, nhưng tâm tính thiện lương lại không nhiều.
Hàn Khôn Ngạn cầm chén rượu, thở dài một tiếng rồi nói.
Lời này, khiến Triệu Bảo Lâm cảm thấy dễ chịu, vội giơ chén theo:
- Không nói không nói, huynh đệ, cạn!
- Cạn!
Hàn Khôn Ngạn hưởng ứng.
Một chén rượu vào bụng, Hàn Khôn Ngạn tiếp tục nói:
- Con gái tôi cũng có ý, nhưng anh cũng biết, chúng ta là người nông thôn, nông thôn coi trọng mặt mũi, việc kết hôn lớn như vậy, không thể làm nhỏ. Anh cũng thấy đấy, nhà tôi chỉ có một con gái, lấy chồng là đại sự của cả gia đình. Cho nên nhất định phải tổ chức to, không thể để mất mặt.
Hàn Khôn Ngạn nói thành khẩn như vậy, Triệu Bảo Lâm có thể nói được gì? Chỉ có thể gật đầu theo.
Mạnh Tuệ Mai ngồi bên cạnh, nói:
- Hàn lão đệ, cậu nói xem, việc này xử lý thế nào. Tiền tổ chức hôn lễ, nhà chúng tôi nhất định sẽ trả, nhưng nếu nhiều quá, cũng không dễ lo liệu.
Mạnh Tuệ Mai giúp Triệu Bảo Lâm nói ra lời trong lòng, có thể nói, câu câu nói đỡ Triệu Bảo Lâm, khiến Triệu Bảo Lâm cảm kích đỏ ửng cả mắt. Rõ ràng là họ hàng xa cả ngàn dặm, lại đối với hắn tốt như vậy... Triệu Bảo Lâm thầm thấy ấm áp! Bởi vậy, Mạnh Tuệ Mai nói gì, hắn liền gật, hắn cho rằng, Mạnh Tuệ Mai chắc chắn không lừa hắn.
Hàn Khôn Ngạn nói:
- Yên tâm, nhà tôi cũng là người có trách nhiệm, cũng không có ý bán con gái. Chúng ta cứ làm theo lẽ thường, nhà người khác có, nhà chúng ta có, nhà người khác không có, chúng ta cũng không cần. Chúng ta không cầu làm quá hoành tráng, nhưng cầu không mất mặt.
- Huynh đệ, lời này của cậu nói đúng ý tôi, cạn!
Triệu Bảo Lâm thầm cảm động, nâng chén!
Lại cạn một chén.
Hàn Khôn Ngạn nói:
- Cứ theo quy củ trong thôn, phí gặp mặt hai ngàn, dạm ngõ không cần 9666, chỉ cần 3669 tôi muốn một con số thuận! Còn sinh lễ, tôi thấy, có năng lực thì xây nhà trong thị trấn, còn không có thì xây ổ trong thôn, sống thế nào, để hai đứa nhỏ tự định đoạt. Lễ hỏi, lão ca, anh cứ nói thẳng, có thể cho bao nhiêu!
Hàn Khôn Ngạn sảng khoái như vậy, muốn cũng không nhiều, Triệu Bảo Lâm thầm cảm kích, lại rót thêm chén rượu, căn cứ nguyên tắc không để người tốt phải thiệt, Triệu Bảo Lâm nói:
- Sáu vạn!
"Phốc!"
Sài Hồng ngồi ở bàn khác đang ăn, lập tức phun canh trong miệng ra bát.
- Tỷ tỷ, sao vậy?
Chu Thiếu Hà ân cần vuốt lưng thuận khí cho Sài Hồng.
Sài Hồng cười khan một tiếng:
- Không sao, bị cay nên sặc thôi.
- Không sao thì tốt... tỷ tỷ, ăn thêm đi.
Chu Thiếu Hà gắp thức ăn cho Sài Hồng, Sài Hồng gật gật đầu, chỉ có điều món ngon đã không còn ngon được nữa, lòng đầy lo lâu... tiền đạt cọc ba vạn, lễ hỏi sáu vạn, lại thêm các chi phí khác, không có mười mấy vạn, căn bản không thể xong! Nhà cô biết lấy đâu nhiều tiền như vậy?
Triệu Bảo Lâm tiếp tục nói:
- Tiền chúng ta đều là cho bọn nhỏ, đã kết hôn thì phải nở mày nở mặt.
Sau đó, Triệu Bảo Lâm đem ba vạn đồng đã chuẩn bị trước, để lên bàn, đẩy hai vạn qua:
- Lão đệ, đây là tiền cọc trước.
- Hai vạn?
Hàn Khôn Ngạn nhìn qua, cũng có chút kinh ngạc, tiền cọc bình thường ở nông thôn tầm một hai vạn, nhưng người đưa tới hai vạn cũng không nhiều.
Mọi người cũng không có chú ý tới, lúc Triệu Bảo Lâm nói ra con số sáu vạn, giờ đưa hai vạn, lông mày đã thả nhẹ, tựa như nghĩ thông suốt điều gì.
- Lão ca, thoải mái!
Hàn Khôn Ngạn cũng không khách khí, thu.
Sài Hồng nghe Triệu Bảo Lâm chỉ đưa hai vạn, hơi thở nhẹ ra, thầm nghĩ: Còn may, gia hỏa này không có bị ngốc.
Kết quả lại nghe Triệu Bảo Lâm nói:
- Biểu muội, chuyện lần này là nhờ cô giúp, một vạn đồng này là phí vất vả cho cô.
Sài Hồng nghe xong, tay run run... lại vẫn cố chịu không nói, ở bên ngoài, phải cho nam nhân mặt mũi. Hơn nữa, lúc này có phản đối cũng vô ích, ngoại trừ làm ầm một phen, còn có thể làm gì? Làm hỏng việc kết hôn của con trai, như vậy không đáng giá.
Mạnh Tuệ Mai nhìn thấy tiền này, lại nghe lời này, cũng nở nụ cười hớn hở, vội nói:
- Ai nha... biểu ca, anh như vậy... ai, nếu không phải nhà muội gặp khó khăn, cần dùng tiền gấp, tiền này em không thể thu.
- Nhà muội có việc?
Triệu Bảo Lâm kinh ngạc hỏi.
- Đúng vậy, em rể ca mới làm phẫu thuật, còn nợ gần hai vạn. Vốn đang lo nghĩ, không nghĩ tới... tiền này em cầm, nhưng coi như em mượn. Sau này lại trả anh...
Mạnh Tuệ Mai nói.
Triệu Bảo Lâm tranh thủ lắc đầu:
- Đừng, nói vậy thì khách khí rồi, chúng ta là huynh muội. Nếu không đủ tiền, muội cứ nói với ca, ca giúp cô nghĩ cách.
Mạnh Tuệ Mai nghe vậy, ánh mắt rõ ràng khẽ rung một cái, tựa như đang nghĩ, lại tựa như đang đấu tranh, tốc độ cầm tiền cũng chậm đi, có điều, cuối cùng cười một tiếng tan ra hết thảy, thu tiền.
Tiền đưa xong, mọi người đều vui vẻ, hai nhà hàn huyên tới nửa đêm.
Mấy người Triệu Bảo Lâm ở nhà Hàn Hiểu Nhiễm ba ngày, trong ba ngày này, cả nhà Hàn Khôn Ngạn đều đối xử với nhà Triệu Bảo Lâm rất tốt, hỏi han ân cần, tựa như đã là người một nhà. Thậm chí lúc đi về, mẫu thân Hàn Hiểu Nhiễm còn kéo áo Sài Hồng không cho đi, cuối cùng vẫn phải nhờ thân thích nhà Hàn Hiểu Nhiễm kéo lại, đưa trở về.
Thấy cảnh này, Sài Hồng cùng Triệu Bảo Lâm cũng cảm động... mà Triệu Ngọc Hà càng khăng khăng một mực với Hàn Hiểu Nhiễm.
-----------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!