Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 609

Chương 609: Tấm lòng cha mẹ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 609: Tấm lòng cha mẹ

- Sao vậy? Có vấn đề gì về tiền bạc sao?

Mạnh Tuệ Mai hỏi dò.

Sài Hồng do dự một chút, có vấn đề về tiền bạc sao? Tiền nhỏ thì có, nhưng nhiều thì không lấy ra được!

Không đợi Sài Hồng nói chuyện, Triệu Bảo Lâm đã trả lời:

- Không có vấn đề! Biểu muội, cần bao nhiêu tiền, cô nói cho anh biết. Nếu như trong khả năng, bọn anh liền gọi hai đứa nó tới.

Triệu Bảo Lâm sảng khoáng nói, lời vừa ra, khiến Sài Hồng giật mình không nhẹ, nhà có bao tiền, cô có thể không biết sao? Tiền nhà này, đều do một tay cô quản lý a... lén nhéo Triệu Bảo Lâm một cái, Triệu Bảo Lâm không chút phản ứng. Sài Hồng cũng không bóc trần Triệu Bảo Lâm, chỉ có thể chờ Mạnh Tuệ Mai đi rồi lại nói. Đồng thời, Sài Hồng cũng có chút chờ đợi, nếu Triệu Bảo Lâm thực sự có cách giải quyết vấn đề tiền. Nếu như Triệu Ngọc Hà có thể lấy được vợ, vậy việc này đúng là chuyện tốt bằng trời, nhất là còn cưới được một cô gái tốt như vậy.

Mạnh Tuệ Mai thấy Triệu Bảo Lâm nói thoải mái như vậy, cũng thở nhẹ một hơi:

- Ca, anh thoải mái như vậy, muội muội cũng yên lòng. Nói thật, nếu hai người không có tiền, việc này đúng là sẽ khó làm. Còn đã có tiền, vậy dễ nói, hai đứa nhỏ đã hợp ý nhau, nhưng gia đình hai bên vẫn chưa gặp mặt. Ý em thế này, tìm cơ hội nào đó, hoặc hai người đi qua, hoặc bọn họ chạy tới, hai bên gặp mặt, vấn đề lễ lạt thế nào, hai bên tự nói chuyện.

Nghe như thế, Triệu Bảo Lâm vốn còn chút lo lắng lập tức lại yên tâm, gia đình hai bên gặp mặt, chỉ cần có thể thương lượng được, vậy việc này chắc tám chín phần mười. Hơn nữa, cũng yên tâm...

Thế là Triệu Bảo Lâm nói:

- Được! Quyết vậy đi, thời gian muội hẹn giúp anh? Chúng ta qua nhà họ.

- Được, thời gian cụ thể sẽ nói với hai người sau.

Mạnh Tuệ Mai nói.

Tiễn Mạnh Tuệ Mai đi, Sài Hồng kéo Triệu Bảo Lâm vào trong phòng:

- Lão Triệu a, lời ông nói thì dễ, nhưng tiền lấy đâu ra? Tôi nghe bây giờ muốn kết hôn, không có hai ba mươi vạn, căn bản không được. Nếu người ta thực sự muốn nhiều như vậy, chúng ta lấy đâu ra tiền...

Sài Hồng nói tới đây, cuống muốn khóc.

- Không sao, không sao, việc này để tôi nghĩ cách. Chúng ta chỉ có một đứa con trai, bất luận thế nào cũng không thể để nó cô độc... nếu không một ngày chúng ta đi, cũng không nỡ nhắm mắt.

Triệu Bảo Lâm hút thuốc, vỗ vai Sài Hồng an ủi.

- Ông có cách?

Sài Hồng sững sờ.

- Được rồi, chuyện tiền bạc không cần bà quan tâm. Quên năm đó tôi từng làm gì sao? Vào nam ra bắc, có nơi nào chưa đi qua, ở ngoài vẫn còn mấy người bạn. Giờ tìm bọn họ, ắt hẳn có cách.

Triệu Bảo Lâm nói.

- Chuyện tới nước này cũng chỉ mong như thế, nếu Ngọc Hà có thể cưới Hiểu Nhiễm, tôi cũng coi như yên tâm. Chết cũng không còn lo lắng...

Sài Hồng thở dài nói.

Triệu Bảo Lâm gật đầu:

- Được rồi, đừng lo lắng quá, tôi ra ngoài một chút.

Triệu Bảo Lâm nói xong, rời khỏi ra, đi ra khỏi thôn, thấy hai bên đường không có người, ghé tạm vào một cây hoa gạo, lấy điện thoại, tìm số một người tên Vương Hổ.

Nhìn chằm chằm cái tên này cả mười mấy phút, cuối cùng thở dài, thu điện thoại, dạo một vòng ở ngoài rồi về nhà.

Mấy ngày Mạnh Tuệ Mai rời đi, Triệu Bảo Lâm cùng Sài Hồng đứng ngồi không yên, cả hai đang chờ Mạnh Tuệ Mai cho một câu trả lời chắc chắn, nhưng lại sợ câu trả lời này là cự tuyệt, lo được lo mất, ăn cũng không ngon.

Rốt cục, một tuần sau, Mạnh Tuệ Mai gọi điện tới.

- Bảo Lâm ca.

Mạnh Tuệ Mai nói.

- Biểu muội, cô chờ một chút, để anh thở một cái, sau đó lại nói. Trực tiếp nói cho anh kết quả là được, bất luận có được hay không, nói thẳng kết quả. Anh còn có thể chịu nổi...

Triệu Bảo Lâm thực sự khẩn trương, hạnh phúc cả đời của con trai hắn, đều quyết định bởi cú điện thoại này.

- Bảo Lâm ca, anh cũng rõ tình huống của Ngọc Hà thế nào, nhà bình thường, khẳng định không đồng ý.

Mạnh Tuệ Mai nói.

Triệu Bảo Lâm như rơi vào hầm băng, bản năng ừ một tiếng, đợi phán hình.

- Có điều việc của anh, em vô luận thế nào cũng toàn lực giúp đỡ, mất một tuần trời, hết lời ngon tiếng ngọt, mồm mép nói tới tê dại, đáy giày cũng sắp mài nát, người nhà họ rốt cục mở miệng đồng ý. Có điều mới chỉ là đồng ý gặp mặt, chưa đáp ứng việc hôn sự...

Mạnh Tuệ Mai nói.

Lời vừa ra, Triệu Bảo Lâm lập tức cảm thấy như từ địa ngục trở lại nhân gian, nhìn thấy hy vọng!

- Được rồi được rồi, việc này có thể thành công, anh tuyệt không bạc đãi cô!

Triệu Bảo Lâm vui vẻ cười to.

Bên cạnh, Sài Hồng cũng nở nụ cười như hoa...

- Vậy được, cứ vậy đi, ngày mai hai người tới Lưu gia thôn, em ở Lưu gia thôn chờ hai người, dẫn hai người đi gặp người nhà Hàn Hiểu Nhiễm!

Mạnh Tuệ Mai nói.

Triệu Bảo Lâm liên tục gật đầu.

Tắt máy, Triệu Bảo Lâm còn chưa kịp cười hai tiếng, Sài Hồng đã nói:

- Ngày mai tới gặp, cũng không thể đi tay không được! Lần đầy gặp mặt, dù thế nào cũng phải mang một chút tiền lễ tới, cô nói xem, mang bao nhiêu thì được?

- Cái này...

Triệu Bảo Lâm cũng ngây cả người, lập tức gọi lại cho Mạnh Tuệ Mai.

- Ít nhất hai ngàn, không được ít hơn, sẽ khiến người ta không vui vẻ.

Mạnh Tuệ Mai nói.

- Nhiều vậy sao...

Sài Hồng có chút đau lòng.

- Được! Vậy hai ngàn.

Triệu Bảo Lâm trừng mắt nhìn Sài Hồng, lập tức đáp ứng.

- Còn nữa, đem theo tiền đặt cọc, nếu như được, tranh thủ đem tiền cọc tới, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Mạnh Tuệ Mai dặn dò.

- Cái này cần bao nhiêu?

Triệu Bảo Lâm có chút lo lắng.

- Tối thiểu cũng phải hai ba vạn? Hơn nữa phải có vài ba chỉ vàng, hai người phải nhanh lên, cũng đừng có tiếc tiền, nhà họ cũng chỉ có một mình Hiểu Nhiễm, họ lấy bao tiền, cuối cùng không phải cũng đều cho Hiểu Nhiễm sao? Cho Hiểu Nhiễm, vậy không phải là cho Ngọc Hà nhà mình sao? Đem tiền cho Ngọc Hà, có gì mà phải tiếc?

Mạnh Tuệ Mai nói.

Triệu Bảo Lâm nghĩ cũng có lý, một lời đáp ứng.

Tắt điện thoại, Triệu Bảo Lâm lập tức cầm sổ tiết kiệm, lên thị trấn rút ba vạn đồng, nhìn sổ tiết kiệm chỉ còn có sáu mươi bảy đồng...

Triệu Bảo Lâm yên lặng cầu nguyện: Trong lúc không có tiền, tuyệt đối đừng sinh bệnh, tuyệt đối đừng tai nạn gì, ông trời phù hộ...

Không có tiền, làm sao sống? Triệu Bảo Lâm chỉ có thể nghĩ tới, sẽ không mua thêm gì cả, ăn uống đồ tự trồng. Còn mùa đông, cà rốt, cải trắng cùng khoai tây, cũng có thể sống qua mùa đông... chỉ cần có thời gian, hắn tích cực làm việc, miễn cưỡng có thể ăn tết. Điều hắn sợ, chỉ là nếu đột nhiên sinh bệnh, một khi có tai ách gì, nhà này sợ là không chịu nổi.

Đương nhiên, Triệu Bảo Lâm còn tự thầm an ủi, tiền cho Ngọc Hà, nếu nhà thực sự có việc, Ngọc Hà cũng có thể giúp đỡ...

Ôm dự định này, Triệu Bảo Lâm lần nữa bỏ suy nghĩ gọi cho Vương Hổ.

Về tới nhà, Sài Hồng nhìn con số còn lại của sổ tiết kiệm, khóc...

------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay