Chương 608: Biểu muội đột nhiên tới cửa
Đàm Cử Quốc cười khổ:
- Có thể không lo lắng sao, việc hôn nhân lần này của nhà Triệu Bảo Lâm, thực sự quá quái lạ.
- Quái lạ?
Phương Chính ngạc nhiên.
- Đúng vậy, mặc dù nhìn rất bình thường, nhưng tôi cảm thấy trong này có điều quái lạ.
Đàm Cử Quốc nói.
Phương Chính nói:
- Có thể nói với bần tăng một chút sao?
- Ừm, đường còn dài mà, vậy nói một chút đi, vừa đi vừa nói. Tên Triệu Bảo Lâm kia, trước cũng có quan hệ không tệ với tôi, có chuyện gì đều thích tâm sự với tôi, việc của hắn, tôi biết đến tám chín phần...
Đàm Cử Quốc gật gật đầu.
Hơn một tháng trước, một vị biểu muội họ hàng xa bắn mười tám lần đại bác cũng không tới của Triệu Bảo Lâm đột nhiên tìm tới thăm, sau đó thấy con trai Triệu Ngọc Hà của Triệu Bảo Lâm. Biểu muội Mạnh Tuệ Mai kia lập tức ôm lấy Triệu Ngọc Hà kêu đau đớn, lại nhiệt tình muốn tìm đối tượng giới thiệu cho Triệu Ngọc Hà.
Triệu Bảo Lâm đương nhiên đồng ý, có điều người nhà biết việc của mình, Triệu Bảo Lâm cũng không nghĩ việc này có thể thành công, chỉ là muốn thử một chút.
Nào biết được, không bao lâu sau, Mạnh Tuệ Mai liền dẫn tới một cô nương, cô nương này không phải rất đẹp, nhưng cũng gọn gàng sạch sẽ, quan trọng còn là người không có khiếm khuyết gì.
- Ca ca, đây là Hàn Hiểu Nhiễm, là khuê nữ của một bạn học cũ của em. Đứa nhỏ này vẫn làm công ở phía Đông, là người trung thực, thẹn thùng, không quá biết nói chuyện. Em đã nói tình huống của Ngọc Hà với cô ấy, cô ấy cũng muốn đến gặp mặt. Nếu không, anh để cô ấy gặp Ngọc Hà một chút?
Mạnh Tuệ Mai nhiệt tình nói với Triệu Bảo Lâm.
Triệu Bảo Lâm nhìn cô nương trước mặt, lập tức trợn tròn mắt! Hắn chưa từng nghĩ, con trai mình có thể cưới một người toàn vẹn về làm vợ, có thể có một nàng dâu khuyết tật nào đó, hắn đã muốn thắp nhang cầu nguyện rồi. Một cô nương tốt như thế, hắn nằm mơ cũng không tưởng nổi.
Có điều, Mạnh Tuệ Mai là biểu muội hắn, cô nương trước mắt là Mạnh Tuệ Mai dẫn tới, hơn nữa nhìn bộ dạng xấu hổ chẳng dám ngẩng mặt lên kia, có vẻ đúng là người tốt. Nhìn như thế, lập tức thích, Triệu Bảo Lâm tự nhiên không ngăn cản, mời hai người vào nhà, lại chạy đi mua ít hoa quả, thịt thà, chỉ sợkhông kịp tiếp đãi biểu muội cùng con dâu tương lai.
Lúc đầu, Triệu Bảo Lâm còn có chút lo lắng, lo đứa con trai hướng nội còn có chút tự ti của mình không biết đối mặt Hàn Hiểu Nhiễm thế nào, kết quả lúc trở lại, đã thấy Triệu Ngọc Hà cùng Hàn Hiểu Nhiễm vào phòng nói chuyện, mặc dù Triệu Ngọc Hà không thể nói, nhưng còn ngôn ngữ tay, lại cũng biết viết chữ. Triệu Ngọc Hà dùng điện thoại gõ chữ, Hàn Hiểu Nhiễm cũng dùng điện thoại trả lời, thi thoảng truyền tới tiếng cười vui vẻ của Hàn Hiểu Nhiễm.
Triệu Bảo Lâm nghe mà lòng nở hoa, đặt đồ ăn xuống, lén tới sát vách nghe ngóng.
- Lão đầu tử, qua đây! Đừng quấy rầy con trai cùng Hiểu Nhiễm nói chuyện, nói cho ông biết, tôi thích đứa nhỏ này, nếu bị ông quấy nhiễu mà thất bại, tôi đánh chết ông!
Thê tử Sài Hồng của Triệu Bảo Lâm một tay kéo Triệu Bảo Lâm tới, cười mắng.
Triệu Bảo Lâm cười tới không khép miệng lại được, hắc hắc:
- Sao có thể... bà xem con trai chúng ta, nói chuyện với Hiểu Nhiễm vui vẻ như vậy... hắc hắc, bà xem có được không?
- Có được hay không, hỏi tôi cũng vô dụng, hỏi muội muội ông đi. Đừng lảng vảng ở đây nữa, ra nói chuyện với Tuệ Mai xem, tôi đi nấu cơm.
Sài Hồng cười nói.
Triệu Bảo Lâm liên tục gật đầu, cao hứng vào phòng khách nói chuyện với Mạnh Tuệ Mai.
Một ngày này, Triệu Ngọc Hà cùng Hàn Hiểu Nhiễm nói chuyện rất vui vẻ, Hàn Hiểu Nhiễm đi tới đâu, Triệu Ngọc Hà theo tới đó. Trước kia, Triệu Ngọc Hà rất ít cười, nay ý cười đã thường trực trên mặt. Nhìn như vậy, Triệu Bảo Lâm càng vui vẻ hơn.
Có điều, vui vẻ vẫn luôn ngắn ngủi, ngày thứ hai, Mạnh Tuệ Mai đã cùng Hàn Hiểu Nhiễm rời đi, bởi hai người còn phải đi làm, ngày nghỉ quá ngắn, không thể ở lại lâu.
Nhìn Mạnh Tuệ Mai cùng Hàn Hiểu Nhiễm đi, Hàn Hiểu Nhiễm bước mấy bước, lại quay đầu nhìn Triệu Ngọc Hà, Triệu Ngọc Hà khóc như mưa, mặc dù không thể lên tiếng, nhưng Triệu Bảo Lâm có thể cảm nhận được con trai mình không nỡ bỏ, lòng cũng đau theo. Hắn âm thầm thề, vô luận thế nào, cũng phải cưới Hàn Hiểu Nhiễm cho con trai.
Vì việc này, gần như ngày nào Triệu Bảo Lâm cũng gọi điện hỏi thăm Mạnh Tuệ Mai, thúc chuyện này.
Mạnh Tuệ Mai lại lần nữa lấy lý do bận, không thể đến.
Thời gian dài, cự tuyệt nhiều lần, Triệu Bảo Lâm gần như tuyệt vọng.
Kết quả một tuần sau, Mạnh Tuệ Mai bỗng gọi điện báo, cô có thời gian, Mạnh Tuệ Mai cũng xin nghỉ được rồi, hai ngày nữa sẽ tới thăm.
Triệu Bảo Lâm lập tức mừng rỡ, đem tin tức truyền lại cho Triệu Ngọc Hà, Triệu Ngọc Hà trực tiếp nhảy dựng lên, đuổi gà vịt trong sân chạy loạn. Sài Hồng lần đầu không vì chuyện này mà mắng chửi, đứng một bên cười ngây ngô...
Quả nhiên, hai ngày sau, Mạnh Tuệ Mai cùng Hàn Hiểu Nhiễm tới, lần thứ hai gặp mặt, đã bớt mấy phần lạ lẫm.
Hàn Hiểu Nhiễm cùng Triệu Ngọc Hà càng thêm thoải mái, Hàn Hiểu Nhiễm còn đặc biệt biết chăm sóc, giúp Triệu Ngọc Hà bỏ hạt dưa, rửa hoa quả. Giúp Sài Hồng thổi lửa nấu cơm, giặt quần áo. Giúp Triệu Bảo Lâm ôm củi. Cả nhà Triệu Bảo Lâm đều thích nữ hài tử này...
Lần này ở khá lâu, tới những ba ngày.
Ba ngày sau, lúc Hàn Hiểu Nhiễm đi, không chỉ Triệu Ngọc Hà không nỡ, Sài Hồng cũng không nỡ, kéo tay Hàn Hiểu Nhiễm, khóc tại chỗ.
Hàn Hiểu Nhiễm cũng rơi lệ theo...
Nhưng dù sao, Hàn Hiểu Nhiễm cũng cần phải đi làm, chỉ có thể cáo biệt.
Hàn Hiểu Nhiễm vừa đi, cả nhà Triệu Bảo Lâm như thiếu mất điều gì, ăn cơm cũng không thấy ngon...
Lại một tuần trôi qua, Mạnh Tuệ Mai một mình tới.
- Biểu muội, cô nói một câu chắc chắn xem, chuyện này đến cùng có thể thành hay không?
Triệu Bảo Lâm khẩn trương hỏi.
Mạnh Tuệ Mai cười khổ:
- Ca, chúng ta đã tới rồi, anh nói có được hay không?
Triệu Bảo Lâm nghe xong, lập tức khẩn trương:
- Được?
Mạnh Tuệ Mai cười nói:
- Đương nhiên có thể được, con gái nhà người ta cũng thích nhà các anh, có điều em phải nói trước, mặc dù con gái nhà người ta thích nhà mình. Nhưng, người là do em dẫn tới, em phải phụ trách với cô ấy, em không thể để cô ấy cứ vậy đẩy tới đẩy đi.
- Biểu muội, xem cô nói kìa, chúng ta còn có thể bạc đãi con bé hay sao? Tỷ tỷ tôi giờ hận không thể móc tim móc phổi để đối tốt với con bé đây.
Sài Hồng kích động nói.
- Ca với chị dâu đã nói vậy, vậy việc này cũng đơn giản hơn. Ngày mai em sẽ tới nhà cô ấy, nói chuyện với người nhà họ xem, nếu như có thể, hai bên hẹn một ngày gặp mặt. Có điều em phải nói trước, đám trẻ nghĩ thế nào là việc của chúng nó. Việc kết hôn không chỉ là việc riêng của chúng, đây là vấn đề của cả hai nhà. Cho nên, trong việc này, khẳng định không thể thiếu tiền được, đừng quá hẹp hòi.
Mạnh Tuệ Mai nói.
Triệu Bảo Lâm vừa nghe tới tiền, lập tức khẽ nhíu mày, nhà hắn từng khá giả, có điều hiện tại... hắn cũng biết lấy vợ cần tiền, thế nhưng, giờ hắn chưa có. Trước đó quá vui vẻ, kém chút quên mất việc này.
----------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!