Chương 602: Mùa Thu Tới Rồi
Tung tung!
Mỗi người một cái cốc, Phương Chính hất ống tay áo, đi:
- Hai người các con, ngộ tính quá kém, về theo Tịnh Chân niệm một trăm linh tám lần Kim Cương kinh, không niệm xong, không được ăn cơm!
Sau một khắc, trên quan đạo truyền tới tiếng kêu thê thảm của Hồng Hài nhi cùng con sóc:
- Cuộc sống thực sự khó khăn!
...
Nghe hai tên đệ tử như quỷ khóc sói gào, Phương Chính tuyệt không đau lòng, hai tên này họng lớn, hắn đã sớm quen.
Đi tới cửa chùa, Phương Chính lập tức ngẩn người!
Chỉ thấy trước cửa, có một hai mầm non chừng nửa mét, một trái một phải hai bên cửa!
- A?
Phương Chính sửng sốt thành tiếng, lập tức chạy tới quan sát, lại lấy điện thoại tra thông tin, hai cái mầm này, đúng là La Hán thụ mà hắn vốn không ôm hy vọng!
- Cái này... sao có thể? Cái thứ này vốn mọc rất chậm, như này quá nhanh a.
Phương Chính không thể tưởn nổi.
" Ting! Có gì kỳ quái, cây bồ đề có thể hấp thu phật khí, không sợ giá lạnh. La Hán thụ cũng tới từ Linh sơn, lớn nhanh thì có gì lạ? La Hán thụ hấp thu phật khí, chung sinh nguyện lực, hương hỏa chi khí trong viện, có thể gia tốc phát triển. Hương hỏa trong viện của ngươi còn quá ít, nếu đặt ở Linh sơn thánh địa ngàn vạn người triều bái, một ngày đã có thể trưởng thành, thậm chí kết quả cũng không phải không thể". Hệ thống khinh bỉ Phương Chính một phen.
Bị khinh bỉ, Phương Chính đã sớm quen, dù sao cũng không chửi lại được, đánh cũng đánh không tới, hắn cũng lười chấp nhặt với hệ thống.
Yên lặng nhìn La Hán thụ, tấm tắc lấy làm kỳ lạ:
- Không hổ là thứ tới từ Linh sơn, tên ngốc trong viện kia nảy mầy giữa mùa đông, cái cây này, lại mọc giữa mùa thu. Bọn nó đang khoe khoang bản thân có thể chịu lạnh sao?
Nhưng La Hán thụ không phải động vật, không thể phản ứng lời của Phương Chính, ngốc manh đứng đó, mặc kệ Phương Chính nói nhảm.
Phương Chính cười ha ha, bất kể thế nào, hai tên gia hỏa này có thể lớn nhanh là chuyện tốt. Có Hàn trúc là Bồ Đề thụ đi trước, Phương Chính luôn giữ một lòng tò mò với vật tới từ Linh sơn, Bồ Đề thụ khiến Nhất Chỉ tự thêm phần sinh cơ cùng phật tính, Hàn trúc thì khiến Nhất Chỉ sơn biến thành một phiến mỹ lệ chi địa, lại còn cung cấp cả đồ ăn. Như vậy, La Hán thụ có thể đem tới cho Nhất Chỉ tự điều gì? Phương Chính thực sự có chút chờ mong.
Nghe tiếng Phương Chính truyền vào, con khỉ, Độc lang lập tức chạy ra, Phương Chính liền lấy ra hai miếng bánh ngọt, mỗi người một miếng, xem như ban thưởng cho công trông cửa.
Giờ hắn có tiền, cũng không thể quá keo kiệt...
Một ngày nhẹ nhàng trôi qua, chạng vạng tối, Phương Chính nằm trên đồng cỏ ngoài chùa, nhìn trời chiều rơi xuống, chân trời đen nhánh, mơ hồ có lôi đình lấp lóe.
"Ting! Có muốn rút thưởng không?" Hệ thống hỏi.
- Không, để tích lũy, hoặc không rút, đã rút thì rút lớn.
Phương Chính nói.
"Tùy ngươi." Hệ thống biến mất.
Ban đêm, sấm sét vang dội, gió lớn rít gào, cuồng phòng điên cuồng thổi cây Bồ Đề , Hàn trúc... tạo thành những tiếng ầm vang, mưa to như trút xuống, tiếng bôm bốp vang lên, tựa như đang đốt pháo.
Phương Chính, Hồng Hài nhi, con sóc, con khỉ, Độc lang bê bàn nhỏ đặt dưới mái hiên, nhìn cơn mưa to này.
- Sư phụ, gió này lạnh quá.
Con khỉ kéo quần áo.
Con sóc nói:
- Gió lạnh tới, lông tơ của con cũng bắt đầu dài.
Phương Chính gật đầu:
- Ngày mai là tiết thu phân rồi, qua thu phân, mưa sẽ càng thêm lạnh.
- Sư phụ, thu phân là gì?
Con sóc tò mò hỏi.
- Thu phân, có hai ý nghĩa, một là thiên địa âm dương chia đều, tựa như ban ngày với ban đêm vậy, một phân thành hai. Một nghĩa khác, là thu phân là chính giữa mùa thu, chia mùa thu thành hai phần, đó chính là thu phân. Tóm lại, từ hôm nay trở đi, không khí nóng bức sẽ qua, phiến đại địa này lại thay áo mới.
Phương Chính nói xong, đứng dậy duỗi lưng một cái:
- Ngủ sớm một chút, ngày mai xuống núi ăn ngon.
- Ăn ngon? Sư phụ, ăn gì ngon?
Nói tới việc ăn, con sóc lập tức tỉnh táo, hai mắt tròn vo.
Độc lang lười biếng nằm sấp một bên cũng hếch đầu, mặc dù không nói, nhưng biểu lộ đã nói rõ hết thảy. Con khỉ, Hồng Hài nhi cũng không khá hơn, mấy tên này đều là kẻ háu ăn chính hiệu!
Phương Chính bất đắc dĩ cười nói:
- Mùa thu, là mùa thu hoạch, có đồ ăn. Ngày mai xuống núi, khai thác một chút đem về chùa.
Phương Chính nói là khai thác, cơ bản là không có ý định trả tiền. Trên thực tế, giờ Phương Chính hắn xuống núi, thực sự không thể mua được bất cứ thứ gì, hắn muốn cái gì, thôn dân trực tiếp đưa cho. Tiền? Thực có lỗi, không ai thu tiền của ngươi!
Da mặt Phương Chính vốn dày, từ nhỏ hắn đã ăn cơm trăm nhà mà lớn, thực sự không hề biết khách khí với các thôn dân. Đã không lấy tiền, vậy cứ cầm thôi! Lúc không bận rộn gì thì cầu phúc thêm cho họ là được.
Huống chi, Phương Chính cũng đã làm không ít việc cho Nhất Chỉ thôn. Hàn trúc, khô hạn, truyền nghề... hết thảy những điểm này, nhận chút rau quả cũng là bình thường.
Đương nhiên, Phương Chính cũng từng thử trồng ít rau xanh bên cạnh Linh mễ, có điều dù có Vô Căn chi thủy tưới tắm, nhưng đồ được trồng ra cũng không thể ăn được.
Muốn trồng rau, nhìn thì đơn giản, nhưng lúc thực sự trồng, mới biến gian nan trong đó. Cho nên, kế hoạch trồng vườn của hắn đã sớm hoang phế...
Mặc kệ mấy tên đồ đệ còn đang chảy nước miếng, Phương Chính trở lại thiền phòng.
Nằm trên gjường, Phương Chính thầm thề, sang năm, nhất định phải học trồng rau quả! Bất kể thế nào, tự dựa vào bản thân mới là chính đạo.
"Ngươi muốn trồng rau, tốt nhất là xuống núi trồng." Hệ thống đột nhiên lên tiếng.
Phương Chính sững sờ:
- Vì sao?
Sau đó, ánh mắt sáng lên, nói:
- Ý ngươi nói, rau kia không phải do ta trồng mà hỏng, mà là... có nguyên nhân khác?
"Ngươi đem phàm thực trồng bên cạnh Linh mễ, đám rau xanh này sao có thể tranh dinh dưỡng với Hàn trúc cùng Linh mễ? Không có dinh dưỡng, đương nhiên không sống được." Hệ thống nói.
Phương Chính vỗ ót một cái, thiếu chút bỏ qua việc này, có điều hắn vẫn có chút không hiểu:
- Lý thuyết thì đúng như thế, nhưng vì sao đám hoa hoa cỏ cỏ kia vẫn phát triển tốt như vậy?
"Con nhà nghèo sớm biết lo việc nhà, bọn nó có thể sống trong cạnh tranh tự nhiên, đương nhiên tự có cách sinh tồn của bản thân. Mà rau xanh của ngươi, chính là kiểu đại tiểu thư được chăm bón, ngươi nói xem, có sống được không?" Hệ thống nói.
Phương Chính không lời phản bác...
Ngày thứ hai, Phương Chính mới rời thiền phòng, một cơn gió lạnh thổi tới khiến hắn khẽ rùng mình, một mảnh lá vàng rụng rơi xuống, rơi vào tay Phương Chính.
Phương Chính không nhịn được mà cảm thán:
- Mùa thu rồi a...
-----------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!