Chương 601: Phương Chính Bài Nhiễu Khẩu Lệnh
- Bán, bán giá cao, nếu chưa được giá, không bán, không thể bán. Hiện cứ để như vậy, không nói nữa, tôi tắt máy đây.
Tên lừa đảo nói.
- Ừm... Vậy.
Lão bà bà có chút do dự.
- Sao vậy?
Tên lừa đảo hỏi.
- Có thể gọi dì là mẹ không?
Lão nhân có chút năn nỉ hỏi.
Đối diện trầm mặc.
Lão bà bà càng thêm khẩn trương, ngừng thở, không dám thở mạnh, sợ không cẩn thận sẽ bỏ qua mất tiếng gọi kia.
Ba người Phương Chính ở cạnh, cũng khẩn trương.
Con sóc tò mò nhìn sang khuôn mặt vì khẩn trương mà đỏ bừng của Hồng Hài nhi, nói:
- Sư đệ đúng là người tốt, nhìn còn khẩn trương hơn cả huynh.
- Khẩn trương cái rắm, sư phụ đang bóp ta! Sư phụ, ngài khẩn trương thì có thể tự nhéo bản thân mình a, bóp ta làm cái gì?!
Gương mặt Hồng Hài nhi đỏ bừng, khó chịu lên tiếng.
Phương Chính sững sờ, kinh ngạc nói:
- Là bóp ngươi sao? A, bóp nhầm, khó trách ta không thấy đau... A Di Đà Phật, không sao không sao, đồ nhi ngươi da dày thịt béo, không sợ đau.
- Khí lực ngài lớn như cái kìm, ai mà không đau?
Hồng Hài nhi nhìn cánh tay bị bóp tới đỏ bừng, tức giận kêu.
Còn muốn nói gì đó nữa, mà con sóc cắt ngang:
- Sư phụ, ngài nói xem, tên lừa đảo kia có thể đáp ứng hay không. Dù sao, cũng là lộ tẩy...
- Tên lừa đảo này, thực không thú vị, lúc lừa người ta thì một tiếng mẹ, hai tiếng con. Giờ lại không lên tiếng, rốt cục hắn muốn làm gì?
Hồng Hài nhi bất mãn mắng.
Phương Chính nói:
- Nếu nói ra dễ thế, vậy thành không đáng giá, lúc để ý rồi, nói ra sẽ khó khăn.
- Ý ngài nói, hắn gọi thật lòng sao?
Hồng Hài nhi kinh ngạc hỏi.
Con sóc:
- Cái này...
Ngay trong ánh mắt không tin của hai tên tiểu gia hỏa.
Từ trong điện thoại đã truyền ra một âm thanh thâm trầm mà hữu lực:
- Mẹ!
- Ai!
Nụ cười trên mặt lão bà bà liền nở rộ, nước mắt hiện tại là nước mắt của sự vui mừng!
- Mẹ, cảm ơn...
Tên lừa đảo nói xong, liền tắt máy.
Lão bà bà có chút ngẩn người, đứa nhỏ này sao lại cảm ơn bà?
Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, là người của ủy ban xã. Lão bà bà nhìn mấy người quen mắt, không đợi đối phương mở miệng, đã nói:
- Tôi chuyển.
- Lương di, chúng cháu không cưỡng chế người... Ách, cái gì? Chuyển?
Đại tỷ của ủy ban xã vốn đã chuẩn bị ty tỷ kế hoạch thuyết phục, kết quả lại phát hiện, không cần dùng tới! Bị đánh trở tay không kịp, có chút ngơ ngác.
- Tôi chuyển, tiểu Ngô, trong thời gian qua, thực sự cảm ơn các cậu. Từ khi con trai tôi đi, tôi liền trở thành một bà lão quái dị, khiến các cậu gặp không ít phiền phức. Các cậu đối với tôi rất tốt, tôi biết, nếu không phải các cậu thường xuyên tới thăm, giặt đồ, đưa đồ ăn cho tôi, tôi đã sớm chết. Chỉ là, trong lòng tôi một mực còn tâm kết chưa khai, hôm nay đã mở được, cảm ơn các cậu...
Lão bà bà đứng dậy, khom người hành lễ cảm ơn.
Đám người ủy ban xã khẽ sững sờ, nhưng lập tức vội tiến lên đỡ lão bà bà, nụ cười trên mặt như nở hoa.
- Lương di người nói gì vậy chứ, đều là việc chúng cháu nên làm.
Mấy người ủy ban xã ngồi xuống, có người đi dun nước, có người đi nấu đồ ăn, mở tivi, nghe ca nhạc, trong hoan thanh tiếu ngữ, bầu không khí trong phòng vốn âm u như một tấm quan tài, nháy mắt xuất hiện sinh khí, cả phòng như sáng rõ hơn nhiều.
Nhìn tới đây, ba người Phương Chính lại nhìn nhau, cười khổ một tiếng, vụng trộm rời đi.
Rời khỏi cư xá, Hồng Hài nhi cười hắc hắc:
- Sư phụ, lần này ngài cơ bản không phát huy được tác dụng gì... Có phải, cảm thấy có chút thất lạc không?
Phương Chính chắp hai tay, hành lễ với cư xá:
- A Di Đà Phật, nếu khó khăn trong thiên hạ đều không cần bần tăng xuất thủ, đó mới là đại thiện.
- Sư phụ, lời này của ngài, con thấy có chút trái lương tâm.
Hồng Hài nhi trợn mắt, căn bản không tin.
Phương Chính không nói, nắm con sóc ném tới phía Hồng Hài nhi, sau đó hất tay áo, hai người một sóc cùng biến mất, trở về Nhất Chỉ sơn!
Kỳ thực Hồng Hài nhi nói không sai, Phương Chính còn chưa đạt tới cảnh giới đại triệt đại ngộ, có điều hắn cũng không nói láo, hắn thực sự hi vọng có một ngày, thế giới này tràn ngập niềm vui, tất cả mọi người có thể vui vẻ sống với nhau trong một thế giới thật tốt đẹp. Nhưng Phương Chính hắn giờ còn chút tư tâm, nếu không có người xấu, hắn biết đi đâu kiếm công đức? Cho nên, dù hắn muốn, nhưng lại không muốn, thực đúng là có chút mâu thuẫn.
Mâu thuẫn, không có nghĩa là nói láo, cho nên cũng không bị sét đánh.
Cùng lúc đó, trong tầng hầm ở một tòa thành thị nào đó cạnh biển, một nam tử đột nhiên tắt máy tính, dựa lưng vào ghế, không động, châm một điếu thuốc, rít một hơi dài. Một điếu, hai điếu, ba điếu...
Hút sạch một hộp thuốc, nam tử bứt bứt tóc, lấy điện thoại ra gọi một cú điện thoại.
- Alo, ai vậy?
Một giọng nói già nua vang lên.
Nam tử nghe được giọng nói này, lòng thầm run lên, nước mắt không nhịn được mà rơi xuống, tựa như dùng hết sức lực toàn thân, nói một câu:
- Mẹ, con nhớ mẹ.
- A... A Tinh? Là con sao, A Tinh?
- Là con, mẹ, con nhớ mẹ lắm.
- Nhớ, vậy về đi. Mẹ biết con bận rộn, nhưng bận rộn thì cũng nên có ngày nghỉ...
- Có, mai con về.
- Tốt, tốt, tốt... gà mái nhà mình đang mập, con về, mẹ hầm gà cho con! Còn nữa, hôm qua nhà bác cả mang cho một con cá, mẹ còn để trong bể nuôi lớn, giờ con về, đúng lúc đem ra mổ...
- Vâng, con về, con về.
Nam tử hung hăng gật đầu, kỳ thực mẹ hắn cũng không biết, bác cả của hắn đã sớm gọi điện cho hắn, nói về con cá này. Con cá này là hắn gửi cho mẹ hắn bồi bổ thân thể, kết quả mẹ hắn lại không nỡ ăn, muốn nuôi, chờ hắn về để hắn ăn.
Lúc ấy hắn còn không có cảm giác gì, nhưng hôm nay, hắn chợt phát hiện, hắn kém chút đã bỏ qua thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình!
Không nói thêm gì nữa, nam tử thu thập hành lý, trực tiếp trả phòng, ngày thứ hai liền lên xe tàu, từ trên tàu nhìn thành thị đang nhỏ dần phía sau, phất phất tay, nỉ non:
- Quá khứ của ta, tạm biệt. Sau này, ta sẽ là một đứa con hiếu thảo...
Phương Chính cũng không biết việc này, hắn cũng không đạt được bất luận ban thưởng gì, dù sao, ngoại trừ chứng kiến việc này phát sinh, hắn cũng không làm được gì khác.
Đi lại trên đường lên núi, Phương Chính khẽ hát, tâm tình hiện tại của hắn rất tốt.
- Sư phụ, lần này xuống núi, ngài không lấy được cả một cọng lông, vì sao còn vui vẻ như vậy?
Hồng Hài nhi không hiểu.
- Thu hoạch mới vui vẻ, không thu hoạch thì không vui vẻ? Lo được lo mất như vậy, hắn có thể thực sự vui vẻ? Bần tăng không có thu hoạch, nhưng lại cũng là có thu hoạch, chỉ là, không nhìn thấy mà thôi.
Phương Chính nói.
Hồng Hài nhi cùng con sóc nhìn nhau, ngốc nhìn Phương Chính, hỏi:
- Sư phụ, ngài nói gì vậy?
Phương Chính: "..."
-----------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!