Chương 600: Lương Tâm Tự Vấ
- Đúng, nhất định không thể để bà ấy bị lừa, không còn nhà nữa, bà ấy sống sao được.
Con sóc thở phì phò, quơ quơ móng vuốt.
Hít sâu một hơi, Phương Chính gõ cửa phòng, không bao lâu đã có người tới, cửa này chia hai lớp, lớp ngoài là cửa sắt chống trộm, lớp trong là cửa gỗ dày, cửa gỗ mở ra, lão bà bà đứng sau cửa sắt, cảnh giác nhìn tiểu hòa thượng ở ngoài, cau mày hỏi:
- Mấy vị cần gì?
Phương Chính chắp tay trước ngực, nói:
- A Di Đà Phật thí chủ, bần tăng có một chuyện muốn hỏi.
- Cậu hỏi đi.
Lão bà bà khẽ gật đầu, không cự tuyệt, nhưng cũng không có ý mở cửa.
Phương Chính nói:
- Thí chủ có từng nhận điện thoại của một người giả mạo con trai của ngài?
"Loảng xoảng!"
Cửa phòng đóng lại, từ trong truyền ra tiếng lão bà bà:
- Các người đi đi.
Sau đó, liền không còn động tĩnh.
Phương Chính, Hồng Hài nhi, con sóc cùng đưa mặt nhìn nhau, vẻ mặt ngơ ngác, chuyện gì xảy ra? Bọn hắn có lòng tốt nhắc nhở, kết quả lại bị đóng sập cửa vào mặt, còn không nói được hết lời...
- Sư phụ, sao con cảm thấy, việc này có gì đó cổ quái? Chẳng lẽ bà ấy bị tẩy não rồi?
Hồng Hài nhi thầm nói.
Phương Chính cũng lần đầu gặp chuyện như vậy, những người trước đó mà hắn từng tiếp xúc, dù thế nào cũng có thể giao lưu một hai câu. Lần đầu gặp người hoàn toàn không thể câu thông như vậy...
- Sư phụ, làm thế nào?
Con sóc hỏi.
Phương Chính nói:
- Vào xem, không thể để bà ấy bị lừa được.
Nghe Phương Chính nói, Hồng Hài nhi lần nữa thi triển thần thông, mấy người tiến vào trong phòng, chỉ thấy lão bà bà kia ngồi trên chiếc ghế cũ, ôm lấy điện thoại di động, cả người co lại cuộn thành một vòng tròn, là một vòng tròn thật sự nhỏ... lão bà bà quá gầy rồi.
Trong tay ngoài một chiếc điện thoại, còn có một tấm ảnh chụp, khẽ ma sát nhẹ, thấp giọng nỉ non:
- Mặc dù hắn không phải con, nhưng giọng nói lại thật giống, nghe một chút cũng tốt, nghe một chút cũng tốt...
Phương Chính nghe thế, tâm lập tức khẽ thấy nhói lên, hóa ra, lão bà bà này biết người kia là kẻ lừa đảo, nhưng chỉ vì muốn nghe giọng nói của đối phương, nên vẫn một mực giữ liên lạc, cũng không muốn người ngoài cắt đứt giấc mộng đẹp của bản thân.
Hồng Hài nhi, con sóc nghe vậy, cũng thở dài một hơi, không biết nói gì cho được.
Đúng lúc này, tiếng điện thoại lại vang lên.
Lão bà bà liền lấy lại tinh thần, bắt máy, còn chưa nói chuyện, đã thấy đầu bên kia truyền tới tiếng nói:
- Mẹ, mẹ bán nhà cửa chưa?
- A... sắp rồi, sắp rồi đây.
Lão bà bà cười vui vẻ.
- Có phải mẹ đùa con không, đã một tuần rồi. Một tuần trước mẹ cũng nói như vậy...
Đối phương có chút cảnh giác.
Phương Chính cũng hiểu được, dù lão bà bà này muốn nghe giọng nói của đối phương, nhưng cũng không ngốc, cũng không đi bán nhà bán cửa, mà một mực trì hoãn với đối phương. Phương Chính không thể không đồng tình với vị huynh đệ lừa đảo kia, một nhóm lừa một người, lại lâu vậy còn chưa hiểu vấn đề, xem ra năng lực của nhóm lừa đảo này còn chưa đến nơi đến chốn!
- Không, sao có thể.
Lão bà bà vội nói.
- Được, mẹ muốn con tin cũng được, lập tức bán nhà, gửi tiền tới cho con. Gửi tới, con tin, nếu không...
Tên lừa đảo cũng không biết phải uy hiếp thế nào, thực sự quá con mẹ nó...
Lão bà bà nói:
- Được rồi, con đọc cho mẹ số tài khoản ngân hàng.
- Con...
Tên lừa đảo phát khóc tới nơi, hắn đã nói số tài khoản không dưới chục lần, còn muốn nói lại nữa?
Tên lừa đảo gấp.
- Được rồi, không cần nói nữa, tôi nói này dì, dì đã biết tôi là tên lừa đảo, thà dì mắng tôi hai câu, gập điện thoại, hoặc báo cảnh sát cũng được! Dì cứ kéo dài thời gian nói chuyện với tôi một tuần trời như vậy, rốt cục là muốn làm gì? Có ai đùa người khác dai vậy sao? Dì tôn trọng nghề nghiệp của tôi một chút đi được không?
Nghe tên lừa đảo nói thế, Phương Chính, Hồng Hài nhi, con sóc suýt bật cười thành tiếng, Hồng Hài nhi tranh thủ thi triển kết giới cách âm, ba người lập tức phá lên cười, ngửa tới ngửa lui.
Lão bà bà không cười, lại gấp gáp:
- Đừng, mẹ không đùa con, con trai, trí nhớ của mẹ không được tốt. Con đọc lại số tài khoản ngân hàng một lần nữa cho mẹ nghe?
- Tin dì mới gặp quỷ!
Tên lừa đảo nói xong, đang muốn tắt máy.
- Chớ tắt, chớ tắt, mẹ còn lời muốn nói.
Lão bà bà thực sự gấp, nước mắt rơm rớm, thanh âm cũng trở nên run rẩy, chân tình lộ rõ vẻ lo lắng, không nỡ.
Mấy người Phương Chính vốn muốn cười, nhưng thấy cảnh này, tâm cũng cảm thấy chua chua, ý cười hoàn toàn tắt. Ngược lại còn muốn tên lừa đảo kia không nên tắt điện thoại, bởi vì, bọn hắn không đành lòng thấy bộ dạng thất vọng của lão nhân.
Nhưng đối diện lại trầm mặc, không biết là đã tắt máy, hay không nói chuyện.
Lão bà bà lo lắng nói:
- Con trai, còn đó không...
- Tôi không phải con của dì, có lời gì cứ nói, có điều, tôi không có thời gian để lãng phí với dì.
Tên lừa đảo nói không kiên nhẫn, nhưng cũng không tắt máy.
- Mẹ... dì có một đứa con trai, mười năm trước nó bất hạnh qua đời. Nó đi quá đột nhiên, đột nhiên tới mức dì không kịp nhìn nó lần cuối... Giọng nói của cháu, thực sự quá giống nó, nghe cháu nói, làm dì nhớ tới nó, tựa như nó còn sống vậy.
Đối diện trầm mặc.
Phương Chính cũng trầm mặc.
Hai mắt lão bà bà đẫm lệ, thanh âm khàn khàn:
- Dì biết cháu là lừa đảo, nhưng dì cảm thấy, ở bên kia điện thoại, con trai dì còn sống, nó còn đang nói chuyện với dì, nó đang sống rất tốt...
- Haiz... dì, có thể nói gì đó hữu dụng chút được không.
Thanh âm đối diện cũng có chút trầm thấp.
- Dì biết, đi chỉ là một bà lão, không có chút tác dụng gì. Thứ duy nhất còn lại, chỉ có tiền tiết kiệm cùng với cái phòng này. Nhưng... Dì không dám cho. Cho rồi, sợ cháu không còn liên lạc với dì nữa, dì không còn được nghe giọng cháu nữa, dì sợ...
Đối diện không nói.
- Dì chỉ muốn nghe giọng của cháu, Tiểu Huy, mẹ nhớ con, mẹ nhớ con... Rất nhớ con. Một mình ở trong căn phòng này thực sự quá lạnh, cư xá đã không còn ai, Nhà nước nói sẽ đổi cho mẹ một căn phòng lớn hơn, thoải mái hơn. Nhưng mẹ không đi, mẹ sợ... Mẹ sợ mẹ đi rồi, con về nhà tìm, sẽ không thấy mẹ. Mẹ ở đây đợi con, đợi con về nhà...
Lão bà bà đã khóc thành tiếng, nước mắt chảy xuôi.
- Tôi... Khục khục... Tôi không biết nói gì.
Thanh âm đối diện có chút lạ, tựa như đang cọ cọ mũi.
- Mẹ cũng không biết nên nói gì, chỉ muốn nói, mẹ nhớ con...
Lão bà bà nói.
- Nhưng tôi không phải con trai của dì.
Tên lừa đảo thành khẩn.
- Mẹ biết... Mẹ biết...
Lão bà bà liên tiếp nói mẹ biết, sau đó trầm mặc.
Một hồi, lão bà bà mới nói:
- Thật xin lỗi.
Tên lừa đảo sững sờ, sau đó nói:
- Còn việc gì không, không có tôi tắt máy.
- Có.
Lão bà bà nói.
- Có việc thì chờ tôi tan ca lại nói.
Tên lừa đảo nói.
- A... A? Con sẽ còn gọi điện cho mẹ?
Lão bà bà khẩn trương nắm chặt điện thoại.
- Ừm... Nhiệm vụ của tôi còn chưa hoàn thành, sao có thể không gọi tiếp cho dì. Sớm đổi phòng ở đi, cái phòng nát hiện tại thật chướng mắt, tôi muốn phòng lớn.
Tên lừa đảo nói.
- Được... Đổi, mấy ngày tới lập tức đổi. Đổi xong, liền bán.
Lão bà bà vui tới phát khóc, cao hứng nói.
--------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo hố sâu không nên đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - nhảy vào là hối hận!!!