Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 597

Chương 597: Cụ Già Hoảng Loạ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 597: Cụ Già Hoảng Loạ

- Hôm nay thời tiết khá đẹp, tôi ở nhà uống trà, không hề ra đây tản bộ.

-Tôi cũng không có tản bộ, cũng không thấy cảnh sát có đến đây

-Nghe nói trên đường kẹt xe ghê lắm.

-Hôm nay bị đau bụng, ở nhà nghỉ......

...

Mọi người cứ tôi một câu anh một câu, Hồng Hài Nhi dùng pháp thuật truyền âm thanh tới, đám người Bạch Văn Thủy, Quỷ Đầu, người đàn ông nốt ruồi đen nghe mà thấy trong lòng lạnh run, nhìn người cuối cùng cũng đã đi xa mất, bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng.

-Đừng đi mà! Chúng tôi biết sai rồi!

-Cứu mạng với!

-Tôi thật sự biết sai rồi!

Đại Quang gào khóc.

-Cứu mạng, cứu mạng!

Đại Quỷ Tiểu Quỷ cũng đang kêu khóc.

...

-A Di Đà Phật.

Phương Chính hô một câu phật hiệu, vung tay lên, Hồng Hài Nhi nhảy lên thuyền, đong đưa mái chèo, thuyền nhỏ đã đi xa. Từ đầu đến cuối, người trên bờ cũng không hề nhìn thấy sự tồn tại của Phương Chính...

-Đại sư, đừng đi mà!

-Đại sư, tha mạng!

-Cứu mạng, cứu mạng với! Tôi không chịu nổi, cứu... Rầm...

Phương Chính đi rồi, pháp thuật cũng tan, nhưng mấy người này đã lăn lộn cả một đêm, sớm không còn sức lực, ai nấy đều khóc lóc giãy dụa.

Ngồi trên chiếc thuyền đã đi xa, sóc hỏi:

-Sư phụ, không quản những kẻ đó nữa, lỡ bọn họ thật sự bơi được tới bờ thì sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Mệnh do trời định, nếu vận mệnh của bọn họ đã như vậy, bần tăng có đi hay không cũng sẽ không thay đổi..

Đồng thời, thiên nhãn trong mắt Phương Chính đóng lại.

Khả năng bơi của Bạch Văn Thủy không tệ, mắt thấy Phương Chính đi rồi, tuy rằng kêu cứu mạng, tuy rằng không còn sức lực, nhưng bằng vào ham muốn sinh tồn, hắn vẫn nỗ lực bơi vào như cũ, muốn lên bờ, nhưng đúng vào lúc này, phía bờ biển bên kia có hai người tiến lại đây!

Bạch Văn Thủy, Quỷ Đầu, người đàn ông có nốt ruồi đen lập tức thấy được hy vọng, đang muốn kêu cứu mạng, kết quả hai người kia vừa ngẩng đầu lên, cả đám người liền thấy lạnh lẽo toàn thân!

-Là bọn họ! Bọn họ trở về đòi mạng!

Người đàn ông có nốt ruồi đen kêu lên hoảng sợ.

Bọn họ cảm thấy ớn lạnh, thở hắt một hơi, toàn thân ai nấy liền trở nên vô lực, một cơn sóng đánh úp tới, đám người chìm vào nước sông trong nháy mắt, có người vẫn đang giãy dụa, nhưng chỉ giãy giụa được hai cái là không còn động tĩnh.

Hai người đang tới không phải là ai khác, chính là Lâm Chí Tiên đã hứa với Phương Chính trong vòng ba ngày sẽ không trở lại và người thanh niên đã được Hồng Hài Nhi cứu đi, thời hạn ba ngày đã đến, dĩ nhiên là hai người trở về, nhưng ai cũng không nghĩ mình sẽ bị xem như kẻ đã chết ... Bởi vậy, hai người đều không phải cố ý xuất hiện ở thời điềm này, nhưng có đôi khi, ý trời là như thế!

Hai người cũng không thấy được đám người Bạch Văn Thủy, nghe có tiếng người kêu, lúc hai người nhìn vào trong nước sông thì mặt nước đã bình yên hài hòa, nước sông chảy cuồn cuộn, như thể chưa hề xảy ra bất cứ chuyện gì.

Sau đó hai người rời đi...

Không bao lâu sau, một tờ công văn được gửi đến Lưỡng Giang, sau đó có thêm mấy con tàu hạ thủy nữa, cái nào cũng hoàn toàn mới, nhà nước thành lập một đội vớt xác tình nguyện. Mặt chữ điền là người đầu tiên ghi tên, tiếp theo có thêm mười mấy người nữa gia nhập đội vớt xác.

Đội vớt xác không có thời gian làm việc cố định, ai rảnh thì tới, đồng thời nhà nước cũng có trợ cấp, mỗi lần vớt một người là được một công, được trợ cấp ở mức cơ bản, chính phủ nói: "Không thể để người tốt làm không công, người tốt phải được đền đáp!"

Trong lúc nhất thời khiến người ở đây ai nấy cũng khen...

-Sư phụ, bây giờ chúng ta đi đâu?

Đi trên đường phố Lưỡng Giang, Hồng Hài Nhi tò mò hỏi.

Phương Chính duỗi cái eo lười biếng, nói:

-Đã nói là ra ngoài một chuyến, bây giờ trở về luôn không phải chán lắm hay sao? Đi dạo chung quanh thử xem ...

-Sư phụ!

Hồng Hài Nhi đột nhiên kêu lên.

Phương Chính hỏi:

-Sao?

-Người rốt cuộc thông suốt rồi.

Hồng Hài Nhi nghiêm trang nói.

Đông!

Phương Chính ra tay chính là một cú tát cực mạnh... Hồng Hài Nhi xoa đầu, cười ngây ngô.

Ba người cũng không vội quay về Nhất Chỉ tự, dù sao nhiệm vụ Vô Tương Môn đã hoàn thành, lúc nào cũng có thể mở Vô Tương môn ra quay về Nhất Chỉ tự. Ba người liền đi bộ ở trên phố, trải nghiệm một lần cuộc sống của người thành thị.

"Tinh! Diệt ác tôn thiện, làm không tồi, nhận được công đức, có muốn rút thăm trúng thưởng hay không?" Hệ thống nói.

Phương Chính nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: "Trở về rồi nói sau, trước tích cóp cái đã."

"Tùy ngươi thôi." Hệ thống nói xong liền biến mất.

Cuộc sống nơi thành thị không giống với trên núi, trên núi tuy rằng có chỗ hay của trên núi, nhưng ở lâu mãi một chỗ khó tránh khỏi có chút đơn điệu. Thành thị thì không giống thế, ở thời đại kinh tế phát triển như bay này, gần như mỗi ngày thành thị đều có sự thay đổi, thường xuyên ở nơi này có lẽ sẽ không cảm thấy gì, nhưng rời đi một thời gian rồi lại trở vể, bạn sẽ phát hiện, nó đã trở nên hoàn toàn khác. Thành thị thay đổi mỗi ngày, người thành thị cũng sẽ thay đổi, tựa hồ thay mới chính là việc luôn luôn xảy ra ở thành thị. Tất cả những thứ ở đây khiến sóc xem mà hoa cả mắt, thế nhưng thứ thật sự làm sóc hỗn loạn vẫn là hương thơm ngọt ngào từ món ăn kia ...

-Sư phụ.

Sóc vuốt cái bụng, vô cùng đáng thương nhìn Phương Chính.

Phương Chính nói:

-Lại muốn đi vệ sinh sao?

Sóc: "..."

Phương Chính nhìn vẻ mặt u oán của nó liền nở nụ cười, sau đó mua một miếng điểm tâm, bẻ thành hai nửa, một nửa cho sóc, một nửa cho Hồng Hài Nhi, hai tên quậy phá này lập tức vui sướng muốn điên.

Lúc mọi người vẫn đang đi dạo trên đường phố, đột nhiên có tiếng khóc khiến cho Phương Chính chú ý, chỉ thấy một cụ già đang ngồi bên vệ đường, nhìn chằm chằm cái điện thoại cũ kỹ trong tay, nước mắt rơi xuống liên tục, lâu lâu lại nấc lên từng tiếng nghẹn ngào.

Phương Chính, Hồng Hài Nhi, sóc nhìn nhau, đều thấy được sự không đành lòng trong mắt lẫn nhau.

Phương Chính đi ra phía trước, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, có chuyện gì muốn bần tăng giúp đỡ chăng?

Cụ già chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy trước mặt xuất hiện một vị hòa thượng trắng trẻo thì nhanh chóng lau nước mắt, như có tật giật mình mà lắc đầu nói:

-Không có việc gì, không có việc gì...

Nói xong, cụ già cố gắng muốn đứng dậy, không biết là do ngồi quá lâu hay bởi vì nguyên nhân khác, thân thể cụ có chút lung lay. Phương Chính nhanh chóng nâng đỡ cụ, sau khi đứng lên được cụ già liền gật đầu với Phương Chính, nói một tiếng cảm ơn rồi chống gậy rời đi, dùng tốc độ nhanh nhất mà bản thân có thể để rời khỏi nơi này.

-Sư phụ, sao con lại cảm thấy bà ấy có tâm sự gì thì phải?

Hồng Hài Nhi nói..

Sóc nói:

-Trông bà ta rất hoảng loạn, giống như đã làm chuyện trái với lương tâm. Tịnh Chân sư đệ mỗi lần trộm hạt thông của con là cũng y như vậy.

Phương Chính hơi nhăn mày lại, lắc đầu nói:

-Tuổi đã lớn đến thế, đi đường cũng sẽ tốn sức, bảo bà ấy làm chuyện xấu, vi sư cũng không tin. Nhưng hẳn là bà ấy có tâm sự gì đó ...

Phương Chính mở thiên nhãn ra xem qua, trên người bà cụ kia cũng không có cái gì khác thường. Lại mở tuệ nhãn ra, trên người bà cụ có thêm một tầng kim quang, trên đầu có một mũi tên, đầu mũi tên chỉ thẳng hướng về phía Phương Chính!

Phương Chính sửng sốt, di chuyển trái phải một chút, mũi tên kia cũng dịch chuyển theo, nói cách khác, hắn là quý nhân của bà cụ này!

Lau lau mũi, Phương Chính vẫn là lần đầu tiên gặp được loại tình huống này.

-Sư phụ, người đang suy nghĩ cái gì?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính nói:

-Không có gì, chẳng qua là bà cụ này có duyên với bần tăng, đi thôi, đi qua nhìn thử.

-Chúng ta cũng không hề gì, dù sao đều là đi loanh quanh với sư phụ, đi đâu cũng như nhau thôi.

Hồng Hài Nhi nghĩ thoáng.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay