Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 596

Chương 596: Lòng Tốt Cũng Có Giới Hạ

schedule ~15 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 596: Lòng Tốt Cũng Có Giới Hạ

Bạch Văn Thủy trầm mặc, không nói chuyện.

Nhưng Đại Quỷ Tiểu Quỷ lại rất sợ hãi, cái gì cũng đều không giấu, trực tiếp lôi hết những chuyện xấu đã làm từ nhỏ tới lớn ra nói hết một lần. Lúc trước trộm cắp là vì sinh tồn, Hồng Hài Nhi nghe chỉ cảm thấy buồn cười, nhưng tới sau này, hành vi xuống nước giết hại người tốt lại khiến nó vừa nghe vừa giận.

Đại Quỷ Tiểu Quỷ làm những chuyện khiến người ta phẫn nộ, còn Quỷ Đầu và người đàn ông có nốt ruồi đen cũng không che giấu nữa, kể lại toàn bộ những chuyện mà mình đã làm.

-Kỳ thật, trước đó chúng tôi cũng không nghĩ sẽ làm tới mức quá đáng như thế, khi ấy vớt người là thật sự chỉ muốn cứu người mà thôi.

-Ai biết được vớt người lại dễ kiếm tiền hơn đánh cá, một lần hai ngàn đồng. Hơn nữa trận đại hồng thủy kia khiến không ít người chết đuối, tiền kiếm được từ vớt người tới quá dễ, mới nảy sinh ít ý định.

-Ngay từ đầu cũng không giám tăng giá nhiều quá, giá cả vớt người chỉ tăng dao động từ một ngàn tới ba ngàn đồng thôi.

-Sau đó, tiền kiếm được càng nhiều, lại càng muốn kiếm được nhiều hơn nữa, Bạch Văn Thủy bèn tổ chức lại chúng tôi, rồi đuổi đánh những tình nguyện viên ở đây, lũng đoạn việc mua bán vớt người ở khúc sông này.

-Muốn kiếm càng nhiều, nhưng người chết mỗi năm cũng chỉ chừng đó, muốn kiếm nhiều hơn thì phải chết thêm nhiều người. Hơn nữa còn phải tăng giá nữa, chúng tôi cũng tăng giá.

-Thẳng đến thời điểm giá cả là năm ngàn tới tám ngàn đồng, chúng tôi đã thấy rất đủ rồi. Nhưng sau đó liền nhanh chóng phát hiện ra, đó vẫn chưa phải là cực hạn của một gia đình, chúng tôi còn có thể kiếm tiền trên người chết càng nhiều hơn nữa.

-Tiền tăng, người dám xuống nước cũng càng ngày càng ít, chúng tôi đã quen với việc ngày nào cũng kiếm ra tiền, nếu bắt chúng tôi quay lại đánh cá, chúng tôi chịu không nổi. Vì thế Bạch Văn Thủy tìm Đại Quỷ Tiểu Quỷ... Chúng tôi không suy xét đến thanh danh, chính nghĩa, chúng tôi chỉ nghĩ đến kiếm tiền...

-Lòng tham tựa như ma quỷ, thu tay lại không được.

...

Nghe bọn họ nói, Phương Chính nhịn không được thở dài một tiếng, có ai trời sinh đã là kẻ xấu đâu? Có đôi khi, người xấu xuất hiện không nhất định đều là do trời sinh đã vậy, mà vì có một trận gió thổi qua, lại không có thứ gì để chống đỡ, bị thổi bay lên, sau đó càng bay càng cao ...

Hồng Hài Nhi thấp giọng nói:

-Sư phụ, người nói những người này sao lại có thể kinh khủng đến thế này kia chứ? Lương tâm bọn họ bị ăn hết rồi sao? Lúc con làm yêu quái cũng không có xấu xa đến vậy.

Sóc cũng nói:

-Đúng thế, quá xấu rồi. So với tên trộm hạt thông của con còn tệ hơn.

Phương Chính nói:

-Cái ác chính là một tam giác lớn bên trong mỗi con người, mỗi lần làm chuyện xấu, cái tam giác lớn kia sẽ khẽ xoay một chút, khiến trái tim con người ta đau đớn. Nhưng nếu làm quá nhiều chuyện xấu, tam giác xoay không ngừng, mài qua mài lại, cuối cùng mài bằng tất cả các góc cạnh, tam giác trở thành hình tròn, khi đó làm việc ác sẽ không thấy đau nữa.

-Loại người này còn có thể cứu chữa sao?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính lắc đầu... Phương Chính không phải nói không cứu, mà là hắn cũng không biết còn có thể cứu chữa hay không, hắn cũng không phải thần phật, vẫn có nhiều thứ hắn không thể nào nhìn thấu. Dựa theo ý của hắn, những người này cũng không cần cứu.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, những người này không hổ là kẻ kiếm ăn trong nước, một đám trôi nổi trên mặt nước cả một đêm!

Trời tờ mờ sáng, trên bờ bắt đầu có người tập thể dục buổi sáng, chạy dọc theo ven đường.

Quỷ Đầu nghiêng đầu nhìn thấy có người, tâm tình lập tức trở nên kích động, hét lớn:

-Cứu mạng! Cứu mạng!

Quỷ Đầu vùng đầu lên nhìn, những người khác cũng hồ hởi quay đầu lại, nhìn thấy người sống, nước mắt giàn giụa cả đám, dù gì người cũng không phải là cá, tuy có thể bơi giỏi, nhưng trôi nổi trong nước lâu như thế cũng chịu không nổi! Vì thế cả đám nhao nhao kêu to:

-Cứu mạng! Cứu mạng !

Người trên bờ đang chạy rất vội, bỗng nhiên nghe được có người kêu cứu mạng, nhìn về phía mặt sông, quả nhiên nhìn thấy một đám người đang nổi trên mặt nước kêu cứu ầm ĩ, liền không nói hai lời cởi ngay áo ngoài định nhảy xuống nước cứu người, còn kêu lên thật to để những người khác tìm tới cùng hỗ trợ. Trong đó có một người, Phương Chính thấy rõ, là một người mang gương mặt chữ điền, chính là kẻ mà khi trước Phương Chính tới đây đã nhảy xuống nước đầu tiên, nhưng nửa đường lại bị Bạch Văn Thủy cản trở, cuối cùng không thể không lui về. Hôm nay lại nhìn thấy hắn, quả nhiên y như lời hắn nói, biết rõ là rất nguy hiểm, nhưng hắn vẫn phấn đấu quên mình như cũ!

Mặt chữ điền chạy cũng không chậm, cùng thanh niên kia một trước một sau sắp nhảy vào trong nước. Ngoài ra, còn có không ít người chạy về phía bờ sông, gọi điện thoại có, lấy phao cứu sinh từ cửa hàng gần đó cũng có...

Đúng lúc này, ông cụ nói chuyện với Phương Chính lúc trước hô to một tiếng:

-Hình như là đám người Bạch Văn Thủy, Quỷ Đầu!

Lời này vừa được nói ra, chỉ thấy những người vốn đang chạy vội, gọi điện thoại, lao tới, định nhảy xuống sông trong nháy mắt dừng lại ngay tại chỗ, bất động!

Quỷ Đầu thấy vậy, nóng nảy:

-Các người làm gì thế, mau tới cứu người đi chứ! Tôi sắp đuối sức rồi!

-Nghe giọng, thật sự là Quỷ Đầu!

Mặt chữ điền nói.

Những người khác và mặt chữ điền nhìn nhau, mọi động tác đồng loạt dừng lại, họ xoay người về lại bờ sông, ngồi ở trên bờ sông, vẻ mặt lạnh lẽo nhìn đám người đang trôi trên mặt nước.

Đám người Bạch Văn Thủy, Quỷ Đầu, người đàn ông có nốt ruồi đen, Đại Quang thấy một màn như thế, trong lòng chợt lạnh, có cảm giác đang bị cả thế giới vứt bỏ, cảm giác âm thầm này khiến bọn họ lần đầu tiên cảm nhận được phẫn nộ và sự thù hận đến từ toàn thế giới! Người Lưỡng Giang có tiếng thiện lương, anh hùng thành thị, mỗi người đều là anh hùng, chuyện xuống nước cứu người nhiều không kể xiết. Nhưng hôm nay, người Lưỡng Giang tốt bụng lại lựa chọn ở trên bờ thờ ơ lạnh nhạt, đây là vì cái gì? Chẳng lẽ bọn họ đã bị người ta hận đến độ này sao?

Trong nháy mắt đó, đám người kia thật sự cảm thấy buồn, một loại buồn bã xuất phát từ nội tâm! Bọn họ có thể là kẻ ác, là người xấu, nhưng bọn họ chưa từng nghĩ tới sự xấu xa của bọn họ đã mang đến thương tổn cho người khác như thế nào. Càng không nghĩ tới mọi người lại có thể đối xử với bọn họ như thế nào. Bọn họ tự hỏi những chuyện đã làm kín không kẽ hở, không ai có chứng cứ có thể chứng minh bọn họ đã làm cái gì. Nhưng mà, những người này vì cái gì muốn đối xử với bọn họ như thế? Bọn họ không phục!

Phương Chính hơi hơi gật gật đầu, Hồng Hài Nhi đã chờ trên bờ từ sớm lấy di động của Phương Chính ra, vừa đi vừa phát lại những gì mà ngày hôm qua đám Bạch Văn Thủy, Quỷ Đầu đã chủ động nói.

Nhìn thấy những gì bọn họ nói, nghe được những gì bọn họ làm, mọi người trên bờ lập tức nổi giận! Một đám đứng ở bên kia chỉ vào sông mà mắng to!

-Đám Bạch Văn Thủy các người vẫn còn là người sao?

-Lưỡng Giang không có loại súc sinh như mấy người!

-Lương tâm của các người đều bị chó ăn rồi sao?

-Ngày xưa đã có tích nông phu và rắn độc, hôm nay ai cứu các người là sẽ gặp báo ứng!

-Đúng vậy, không cứu!

Mặt chữ điền vốn còn có chút do dự cứu hay không cứu, dù sao cũng là mấy mạng người. Nhưng sau khi xem xong video của Hồng Hài Nhi liền trực tiếp xoay người đi mất, vừa đi vừa nói:

-Loại người như sói đói này nếu còn sống, người chết sẽ càng nhiều.

Có người muốn video, Hồng Hài Nhi hào phóng mở Bluetooth ra, gửi cho mọi người, sau đó mọi người điên cuồng chuyển phát...

Lúc này, một hai xe cảnh sát chạy ngang qua.

-Có người rơi xuống nước, Tiểu Tống, đi xem thử.

Người lái xe nói.

Tiểu Tống gật đầu, đang muốn xuống xe, cảnh sát khác đang ngồi ở sau xe đột nhiên nói:

-Chờ một chút, các người nhìn cái này xem, bạn bè mới gửi.

Mọi người sau khi xem xong, xe cảnh sát vòng tay lái, đi mất!

-Cảnh sát, đừng đi mà! Cứu mạng!

-Cứu mạng, nếu không tố cáo mấy người...

Quỷ Đầu gọi với theo, kết quả thể lực chống đỡ hết nổi, uống một ngụm nước lớn!

-Đi thôi.

Người thanh niên chạy bộ sớm nhất cũng đứng dậy rời đi.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay