Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 595

Chương 595: Cho Các Người Tiề

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 595: Cho Các Người Tiề

Lúc này, đứa bé kia hô:

- Gia sư nói, các anh đã thích tiền như vậy nên cho thêm chút tiền, miễn cho đi xuống không đủ dùng.

Nói xong, Hồng Hài Nhi giơ tay lên, từng tập tiền bị ném lên không trung, theo gió bay khắp nơi, rơi vào trong nước.

Quỷ Đầu bắt một tờ, cầm xem xét, ngạc nhiên nói:

- Bạch ca, hòa thượng này ném tiền thật!

- Cái gì?

Những người khác nghe xong, đều ngây người, vốn cho rằng hắn sẽ ném tiền giấy, ai ngờ lại là tiền thật!

Mặc dù mọi người không thiếu tiền, nhưng bản tính tham lam vẫn để chúng đi nhặt tiền, bỗng nhiên có người kêu lên:

- Tôi bị chuột rút! Kéo tôi, kéo tôi... Cứu tôi với!

Người nghe thấy, đang chuẩn bị đi rồi, kết quả phát hiện vừa nãy đi đoạt tiền đã mất sức, giờ còn cứu người thì hơn phân nửa sẽ chìm theo. Nghĩ thế nên chỉ coi như không nghe thấy, tiếp tục bơi, trên bàn rượu nói huynh đệ tình thâm, trong nháy mắt bị quên hết.

Bạch Văn Thủy cũng nhìn thấy, nhưng gã không nói gì, mà là chợt tỉnh ngộ, hét lớn:

- Đừng nhặt tiền, mau tới bờ! Nếu không sẽ phải chết ở đây đấy!

Nhưng mà, có ít tiền chúng muốn không được, có ít tiền không muốn mà vẫn cứ bay tới!

Phương Chính sẽ không ném tiền thật, đều là ảo giác Nhất Mộng Hoàng Lương. Tiền giấy bay múa theo ý niệm của hắn, rơi vào trong nước, dính vào Bạch Văn Thủy, Quỷ Đầu, gã nốt ruồi, Đại Quỷ, Tiểu Quỷ, bỏ cũng không được! Tay bị tiền dính lên, mà càng dính càng nhiều, giấy hút nước, chúng càng ngày càng nặng, cũng càng dùng sức để bơi, càng bơi càng mệt mỏi...

- Tôi không muốn, tôi không muốn!

Có người nhìn thấy trên tay mình có một sấp tiền dày, rốt cục hỏng mất, kêu to xé rách, chút tiền rơi ra lập tức lại có tờ mới dính lên!

- Gia sư nói, tay cầm không được thì người có thể tận dụng.

Giọng Hồng Hài Nhi lại vang lên.

Rồi đám Bạch Văn Thủy hoảng sợ phát hiện, những số tiền kia bắt đầu dán hết lên người! Bạch Văn Thủy bị dọa gần chết, tay dính tiền còn có thể miễn cưỡng bơi lội, nếu ngườibị tiền dán lên dày một tầng dày thì phải chết là chắc!

- Đại sư! Tha mạng! Chúng tôi biết lỗi rồi!

Lúc này, đồ đần cũng biết hòa thượng này không đơn giản, thủy quỷ, tiền bay, rơi xuống nước, quỷ đánh tường, chỉ sợ đều là do hắn làm ra! Bạch Văn Thủy sợ, Quỷ Đầu sợ, gã nốt ruồi, Đại Quỷ Tiểu Quỷ đều sợ, nhao nhao kêu lên.

- Đừng kêu, gia sư nói, các anh thích tiền mà? Thích cầm mạng của người khác đổi tiền mà? Hôm nay cầm mạng của các anh đổi tiền đi, kiên trì càng lâu, tiền càng nhiều. Cố lên nha, các thiếu niên! Ha ha...

Hồng Hài Nhi nói đến phía sau, cũng không nhịn được, nhìn mấy tên khốn kiếp này như thế thật là sảng khoái! Thế là bật cười ha hả.

Nhưng mà tiếng cười kia lại khiến đám Bạch Văn Thủy đổ mồ hôi lạnh, muốn đùa chết họ ư!

Lần đầu tiên Bạch Văn Thủy, Quỷ Đầu mới hối hận.

Trước kia chúng chưa bao giờ tin thần phật, không tin Quỷ Thần, chỉ tin tiền! Không ngờ rằng thật sự có một ngày, sẽ có một người như thế tìm tới cửa?

- Nhân quả có báo, không phải không báo chỉ là chưa tới thời điểm! Các anh cố gắng hưởng thụ đi, nếu có thể bơi đến bờ, cũng coi như là bản lãnh.

Hồng Hài Nhi nói.

- Đại ca, làm sao bây giờ?

Quỷ Đầu vội vàng.

- Bơi!

Bạch Văn Thủy cắn răng một cái, mặc cho tiền trên người càng dính càng nhiều, gã vẫn cắn răng hăm hở tiến lên, cố gắng tới gần bờ. Nhưng tuyệt vọng là, trước kia chỉ cần ba lần năm lần có thể bơi thật xa, giờ dùng hết sức cố gắng nửa ngày cũng chỉ bơi chưa được vài mét, muốn lên bờ? Khó, khó, khó!

- Đại sư, thầy là người xuất gia, sao có thể sát sinh chứ?

Bạch Văn Thủy biết, hòa thượng này không mở miệng, đời này họ đừng hòng lên bờ, muốn sống, hòa thượng này mới là mấu chốt.

- Đại sư, chúng tôi thật sự biết sai, sau khi lên bờ sẽ quyên toàn bộ tiền trả lại cho người bị hại!

Quỷ Đầu lập tức nghĩ đến mấu chốt của vấn đề.

Bạch Văn Thủy nói theo:

- Đúng! Chúng ta thu bao nhiêu đều trả hết! Mà sẽ vớt thi cả một đời! Không thu một phân tiền!

- Đúng đúng đúng, đại sư, xin hãy tha thứ!

Gã nốt ruồi kêu lên.

- Đại sư chúng con cũng biết sai, chúng con còn nhỏ, không muốn chết!

Đại Quỷ nói.

Tiểu Quỷ tìm cách nói:

- Đại sư, con biết lỗi rồi, huhu... Về sau không dám làm chuyện này, thà con đi nhặt rác còn hơn huhu...

Nghe phía dưới cầu xin tha thứ, nhưng Phương Chính vẫn tập trung niệm kinh.

Hành vi của những người này đã triệt để thay đổi giới hạn nhận biết lòng người của hắn, không gặp họ hắn cũng không biết con người còn có thể ác độc đến mức này! Xảo trá đến như thế! Hôm nay Phương Chính không ra tay, không biết họ còn muốn tiêu dao bao lâu, hại bao nhiêu người vô tội, bao nhiêu người tốt nữa!

- Thế gian mặc dù nhiều người tốt, lại không có một ai dư thừa, chết một người các thí chủ chết nghìn lần vạn lần cũng không bồi thường nổi. Nếu các thí chủ thật sự muốn sống thì phải cố gắng sống đến hừng đông, nếu có người cứu các thí chủ, bần tăng sẽ cho các thí chủ một cơ hội sửa đổi làm lại cuộc đời, nếu không thì đó là thiên ý! Nhân ý! Ta ý! Các thí chủ há có thể không chết?

Cho tới nay Phương Chính đều cảm thấy rất nhiều chuyện không cần hắn ra tay, lý luận rõ ràng, đạo họa minh bạch, người đi tự thú, tự có pháp luật xử lý. Nhưng hôm nay, hắn thật sự nổi giận, không chờ nổi pháp luật nhân gian!

Nghe Phương Chính nói như thế, đám Bạch Văn Thủy, gã nốt ruồi, Quỷ Đầu, Đại Quang, Đại Quỷ Tiểu Quỷ vốn sắp tuyệt vọng như thấy được hi vọng, từng người dốc hết thủ đoạn cố gắng giữ sức, ngửa mặt lên trời, nằm trên mặt nước, cố gắng để cho mình không chìm xuống.

Phương Chính không nói gì.

Hồng Hài Nhi lại có chút không vui:

- Sư phụ, cái này. . . , người thật sự buông tha họ? Họ đã gây họa cho Lưỡng Giang thị mà!

Phương Chính nói:

- Con cũng đã nói, họ gây họa cho Lưỡng Giang thị, thì để dân thành thị Lưỡng lựa chọn. Là chết, là sống hãy để họ quyết định nhưng trước lúc này, con đi làm một chuyện...

Hồng Hài Nhi có chút khó chịu, nhưng vẫn cầm điện thoại Phương Chính, bay lên, giẫm lên mặt nước đi tới bọn người Bạch Văn Thủy, lạnh lùng nói:

- Nói nhảm ta cũng không muốn nói nhiều, mình đã làm gì thì tự nói đi. Đừng có nói láo, các ngươi trong bụng có cái gì, ta có thể sưu hồn tìm ra! Có thể sống hay không, chỉ theo các ngươi thành thật hay không đấy.

Nhìn thấy Hồng Hài Nhi đi trên mặt nước, bọn Bạch Văn Thủy tròng mắt lồi ra, mặc dù biết Phương Chính thần dị, nhưng không tận mắt nhìn thấy, bây giờ nhìn thấy thì kích động quá lớn, trực tiếp đạp vỡ chút may mắn còn sót lại.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay