Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 594

Chương 594: Một Thuyền, Một Tăng, Một Dù

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 594: Một Thuyền, Một Tăng, Một Dù

Đại Quang tiểu ngay tại chỗ!

Bạch Văn Thủy lớn gan hơn, cầm đĩa ném về phía Lâm Chí Tiên, anh vung tay lên, đĩa vỡ nát! Giậm chân một cái, sàn nhà nứt toác!

Bạch Văn Thủy nào còn dám dùng sức mạnh? Gã đẩy cửa sổ, nhảy ra ngoài!

Những người khác học theo, nhảy!

Tửu lâu này một nửa trên bờ, một nửa trên sông! Phòng Bạch Văn Thủy đặt là gian tốt nhất, ba mặt bị nước bao quanh, phong cảnh hữu tình. Nhưng là hiện tại nhảy cửa sổ lại là bi kịch, chỉ nghe tiếng bịch bịch không ngừng, mấy tên đều nhảy vào trong nước.

- Sư phụ, giờ làm thế nào?

Hồng Hài Nhi hỏi Phương Chính.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, thiện hữu thiện báo ác hữu ác báo, không phải không báo chỉ là chưa tới lúc.

Hồng Hài Nhi nói:

- Hiện tại đến rồi chứ ạ?

- Đến.

Mắt Phương Chính lạnh lùng, mặc dù ban ngày cũng có thể ra tay rồi để Hồng Hài Nhi thay đổi ký ức là được rồi. Thế nhưng tự tiện làm vậy thì lại được ư? Chí ít không phải bất đắc dĩ hắn cũng không muốn làm như vậy. Đổi góc độ khác, bất cứ ai cũng không muốn bị người ta tước đoạt ký ức mà?

Hiện tại, đêm đen sâu thẳm, không có người ngoài, không có gì phải lo lắng.

Trong nước, Bạch Văn Thủy nhìn bốn phía đen kịt, kỹ năng bơi của gã rất tốt, nhanh chóng làm quen, nhưng mơ hồ thấy trong nước có cái gì đang động đậy, tựa như là một người! Mặc dù nhìn không rõ ràng, nhưng nghĩ lại hoàn cảnh vừa rồi, toàn thân gã run rẩy, căn bản không dám nhìn, nhanh nhanh chóng chóng bơi về phía bờ.

Đúng lúc này, bên trên truyền đến một tiếng niệm phật:

- A Di Đà Phật, thí chủ, cứu một người bao nhiêu tiền?

Đám Bạch Văn Thủy sững sờ, theo bản năng ngửa đầu lên, thấy trước cửa sổ phòng ăn là một hòa thượng áo trắng, đầu bóng, đưa lưng về phía ánh đèn, thấy không rõ mặt, nhưng người này lại có một cảm giác bình thản quang minh, ánh đèn phía sau giống như Phật quang.

Mặc dù nhìn không rõ ràng mặt, nhưng Bạch Văn Thủy vẫn nhận ra Phương Chính, nghĩ hắn đến đòi tiền, thế là gã không chút nghĩ ngợi hét lớn:

- Thấp nhất mười vạn! Hòa thượng, giao dịch công bằng, một tay giao tiền một tay giao thi, cậu đuổi theo là có ý gì?

- A Di Đà Phật, thí chủ đã nói như vậy, bần tăng không thể đòi lại tiền. Các vị thí chủ, lên đường bình an, có người sau lưng các thí chủ.

Phương Chính cười nói.

Bạch Văn Thủy lạnh người, dường như có thứ gì đó đang kéo ống quần!

Gã liều mạng bơi, chỉ muốn lên bờ! Nhưng mà gã nhanh chóng phát hiện điều gì đó sai sai, rõ ràng bờ đang ở trước mắt, nhưng sao lại không thể cập bờ? Lâu như vậy, gã phải sớm lên bờ rồi chứ!

- Bạch ca, không ổn!

Gã nốt ruồi kêu lên.

Bạch Văn Thủy cũng phát hiện ra, bị Hắc Tử và gã nốt ruồi gào lên thì theo bản năng lắc lắc đầu, lại nhìn bờ sông, đó không phải bờ sông! Gã bơi ra giữa sông!

- Không đúng, chúng ta bơi sai hướng!

Bạch Văn Thủy hét lớn. Những người khác cũng tỉnh táo lại, quả nhiên ra giữa sông rồi!

Từng rã rét run, vớt thi nhiều năm như vậy, đương nhiên biết trong nước rất nguy hiểm! Kể cả kỹ thuật bơi lội có giỏi đi chăng nữa thì người vẫn không phải cá, ở lâu trong nước khó đảm bảo không có bất ngờ gì xảy ra! Tử vong, thường thường chỉ trong một giây!

- Bạch ca, làm sao bây giờ? Chúng ta gặp quỷ xây tường.

Quỷ Đầu kêu lên.

- Bơi! Bơi về bờ! Bơi cạnh nhau, đừng tách ra!

Bạch Văn Thủy cũng toàn thân rét run, nhiều người gã còn an tâm hơn chút.

Suy nghĩ của mọi người không khác nhau lắm, cũng không dám tách ra, đi theo Bạch Văn Thủy bơi về bờ sông, lúc này, trời âm u sấm rền, mưa phùn mịt mờ, tâm tình mấy tên càng thêm ngột ngạt, lạnh lẽo.

Đúng lúc này, một chiếc thuyền từ đằng xa đi tới, đồng thời một tiếng niệm vang lên:

- Nam mô a di đa bà dạ sỉ tha già đa dạ...

Đám người nhìn qua, một chiếc thuyền nhỏ đi tới, đầu thuyền một tăng nhân áo trắng cầm một chiếc ô giấy dầu, một tay chắp trước ngực, một chuỗi phật châu ở giữa ngón cái và ngón trỏ đeo trên tay. Hòa thượng nhắm mắt, đọc kinh, giọng không lớn lại quanh quẩn ở bên tai, thanh âm trầm thấp có vận luật, như đang đối thoại cùng vong linh...

Bên cạnh hòa thượng là một đứa trẻ mặc cái yếm đỏ, nó trắng tròn, cầm một cái túi lớn, cái túi căng phồng không biết đựng gì. Xem ra, nó là đồng tử hoặc là đệ tử của hòa thượng kia.

Trên vai thằng bé là một con sóc, con sóc cũng là chắp song trảo, miệng lúc mở lúc đóng, như cũng đang niệm kinh.

- Thuyền kìa!

Tiểu Quỷ mừng rỡ kêu lên.

- Là hòa thượng ngốc kia!

Quỷ Đầu nói.

- Hòa thượng cũng không sợ ma à?

Đại Quỷ thầm nói.

Vừa dứt lời, Bạch Văn Thủy mắt sáng lên, mặc dù cảm thấy hòa thượng này khá là quái dị, mỗi lần xuất hiện đều kỳ quái, nhưng hiện tại kệ thôi, gã chỉ muốn sống! Thế là vội vàng kêu lên:

- Hòa thượng, bên này! Cứu chúng tôi!

- Cứu mạng!

- Cứu mạng!

Đám người kêu lên.

Quả nhiên hòa thượng chú ý tới nhưng hắn không nói gì, tiếp tục niệm kinh. Bên trên đồng tử mở miệng trước:

- Sông Lưỡng Giang nhiều oan hồn, gia sư hôm nay tụng niệm "Vãng Sinh Chú" độ oan hồn.

- Oan hồn? Độ oan hồn?

Nghe hai chữ oan hồn, có tật giật mình nên cả đám rùng mình.

- Các anh rơi xuống nước, cần phải cứu?

Hồng Hài Nhi xoay đầu lại, nhìn về phía họ.

- Cứu tôi với!

Bạch Văn Thủy kêu lên.

- Cũng được, một người một trăm vạn, thiếu một phân cũng không cứu.

Hồng Hài Nhi nói.

- Cái này. . . Chúng tôi nào có nhiều tiền như vậy?

Quỷ Đầu vội vàng, ai cũng nhảy cửa sổ ra, ai sẽ mang tiền?

- Không có tiền? Không cứu! Chờ các anh chết rồi, để gia đình các anh tới cũng có thể đổi tiền.

Hồng Hài Nhi ngoài cười nhưng trong không cười đáp.

- Mày...

Nghe được câu như vậy, đám Bạch Văn Thủy tức xì khói. Giờ đây chúng mới được thể nghiệm được nỗi đau rõ ràng có thể được cứu mà lại phải bất lực chờ chết...

- Thấy chết không cứu, mày sẽ gặp báo ứng!

Gã nốt ruồi kêu lên.

- Báo ứng? Anh nghĩ các anh đang gặp phải cái gì?

Hồng Hài Nhi quỷ dị cười một tiếng.

Bạch Văn Thủy, gã nốt ruồi, Quỷ Đầu sợ run cả người.

- Bạch ca, làm sao bây giờ?

Quỷ Đầu hỏi.

- Nhân lúc còn sức, mau tới bờ! Lâu như vậy không gặp thứ kia chắc không đi theo.

Bạch Văn Thủy khẽ nói, đối phương không cứu, không thể lãng phí thể lực.

Thế là Bạch Văn Thủy mang theo những người này bắt đầu bơi về bờ, nhưng hòa thượng kia lại lái thuyền đến trước mặt chúng! Mặc dù không ngăn được đường đi, nhưng cảm giác đó vô cùng khó chịu! Bởi vì chúng đã dùng cách này để dìm quá nhiều người!

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay