Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 593

Chương 593: Mở Nồi Sôi

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 593: Mở Nồi Sôi

Ngay trước mặt quá nhiều người, Phương Chính không tiện ra tay, nhưng giờ...

Mặt trời ngã về tây, tia nắng cuối cùng ẩn dưới đường chân trời, toàn bộ thế giới chìm vào bóng tối, ánh đèn lấm ta lấm tấm sáng lên, lại không xé nát được màn đêm.

Một loạt xe sang trọng đứng bên cạnh quán rượu bờ sông, Bạch Văn Thủy vui mừng dẫn Đại Quỷ Tiểu Quỷ, Quỷ Đầu, gã nốt ruồi đi vào phòng, lần này Đại Quang và một tên khác cũng đến, nhưng vừa ló đầu đã bị chế giễu...

Đám người ngồi xuống, nhao nhao nâng chén kính Bạch Văn Thủy:

- Bạch ca! Lợi hại, một chiêu này quá lợi hại! Ha ha...

Bạch Văn Thủy phất phất tay nói:

- Đừng vui mừng quá sớm, một chiêu này chỉ có thể sử dụng thi thoảng, không thể dùng hàng ngày, dễ dàng gây cảnh giác.

- A? Không thể dùng hàng ngày ư.

Gã nốt ruồi đáng tiếc nói.

- Đừng có ra vẻ sầu não, không thể ngày nào cũng có trẻ con xuống nước, nhưng người đi bơi bị đuối thì cũng là công việc của chúng ta.

Bạch Văn Thủy cười híp mắt nói.

Đám người nghe xong, bừng tỉnh đại ngộ, nhao nhao mời rượu Đại Quỷ Tiểu Quỷ.

Từ nhỏ đến lớn hai đứa đều sống trong sự đồng tình, hôm nay đột nhiên được tôn kính nên thỏa mãn được lòng tự trọng, lòng hư vinh, vô cùng vui vẻ, kệ mình còn nhỏ mà bưng chén rượu lên, học trên TV chạm cốc, bia ùng ục ục rót vào bụng, chỉ cảm thấy nóng hầm hập, chuếnh choáng, đầu óc mịt mờ, chóng mặt, trong mắt đều là ý cười, lên tiếng cười nói:

- Tạ ơn chư vị đại ca, về sau chúng em sẽ lăn lộn cùng các anh!

- Tốt, anh có thịt, các em cũng có thịt, yên tâm.

Bạch Văn Thủy vỗ vỗ hai đứa, sau đó tiếp tục nói:

- Về sau xen kẽ mà làm, có người chết, chúng ta mò lấy; không có thì kéo vào, qua mấy ngày giả bộ chết đuối... Tóm lại, về sau chúng ta có việc làm rồi.

Đám người nghe xong, con mắt đều sáng lên, còn có cái gì hơn cái này?

Đám người đang vui mừng, Tiểu Quỷ muốn đi nhà vệ sinh, Bạch Văn Thủy nhìn nó ngã trái ngã phải không yên lòng, để Quỷ Đầu đi theo.

Quỷ Đầu đỡ Tiểu Quỷ đi ra, vừa tới cửa, mở cửa!

- A!

Quỷ Đầu kinh hô một tiếng, suýt đặt mông ngồi dưới đất!

- Sao thế?

Đám người cùng kêu lên hỏi, quay đầu nhìn lại!

Kết quả cổng trống rỗng, không có gì cả!

Quỷ Đầu vuốt mắt, nói:

- Hình như em vừa nhìn thấy... Nhìn thấy Lâm Chí Tiên.

Đám Bạch Văn Thủy đồng thời cảm thấy gió lạnh thổi qua, toàn thân lạnh buốt. Bây giờ đang nóng hè, gió cũng nóng, tại sao lại có gió lạnh? Có lẽ là điều hoà thôi.

Chúng người tự an ủi mình, Đại Quang mắng:

- Đứng dậy, đừng nói mò.

- Tiểu Quỷ em có thấy không?

Tiểu Quỷ lắc đầu.

Quỷ Đầu sờ đầu một cái, thầm nói:

- Xem ra là uống nhiều quá, ảo giác.

Quỷ Đầu biết mình mất thể diện, nhanh kéo Tiểu Quỷ đi ra.

- Nhanh lên đi.

Quỷ Đầu đứng phía ngoài nhà vệ sinh nói.

Tiểu Quỷ gật gật đầu, đi vào, cởi quần, nước tiểu vừa muốn ra, nó lại phát hiện trong nhà vệ sinh như có cái gì, nhìn trong xí bệt có một khối đen sì, nhìn kỹ, tựa như là cuộn len màu đen, thế nhưng sao trong nhà vệ sinh lại có len? Đang lúc muốn nhìn rõ thì cuộn len đột nhiên quay lại lộ ra một khuôn mặt người! Cười với nó! Cười vô cùng thê lương!

- A!

Tiểu Quỷ gào lên, nó biết, đây là sinh viên chết đuối hôm nay nó kéo xuống nước!

Nghe thấy Tiểu Quỷ hét, Quỷ Đầu lập tức mở cửa ra, nó quay người lại, vốn là đang sợ không tè được, giật mình một cái tè thẳng vào Quỷ Đầu!

Quỷ Đầu vừa muốn mắng lại thấy trong xí bệt bay ra một cái đầu!

- A a!

Quỷ Đầu à Tiểu Quỷ dọa đến hồn bay phách lạc, co giò chạy! Như một làn khói về phòng!

- Hai người làm gì thế?!

Bạch Văn Thủy nổi giận nói.

Hai người nhìn ánh đèn sáng ngời, cùng một đám người quen, khẩn trương và sợ hãi mới chậm rãi bình ổn, Tiểu Quỷ chỉ ra ngoài run rẩy mà nói:

- Ma! Em thấy ma! Người chết hôm nay tìm tới em! Huhu...

Tiểu Quỷ là trẻ con, sợ bật khóc.

Đại Quỷ dỗ dành.

- Quỷ Đầu, chuyện gì vậy?

Bạch Văn Thủy vẫn cảm thấy lạnh buốt cả người, điều hoà đã tắt nhưng gã vẫn lạnh! Luôn cảm thấy phía sau có người đang nhìn mình, nhưng mỗi lần quay đầu chỉ có một bức tường! Bị Tiểu Quỷ và Quỷ Đầu gào thét, gã càng thêm sợ hãi.

- Bạch ca, em... vừa vào nhà xí, trong bệ xí bay ra một cái đầu người là sinh viên hôm nay.

Quỷ Đầu nói.

- Em chắc chứ?

Bạch Văn Thủy hỏi.

Quỷ Đầu gật đầu.

- Không thể nào, chúng ta đã lăn lộn nhiều năm như vậy chưa từng gặp ma. Nếu có chúng ta còn có thể sống tự do thế sao?

Đại Quang xem thường.

- Thế nhưng là...

Quỷ Đầu muốn nói cái gì, Bạch Văn Thủy đứng lên nói:

- Đi xem một chút!

Bạch Văn Thủy tuyệt đối không cho phép chuyện có ma tiếp tục nữa, hôm nay không biết rõ, Quỷ Đầu còn chưa tính, Tiểu Quỷ mà sợ sẽ ảnh hưởng phía sau kế hoạch. Cho nên, gã trực tiếp dẫn người vào nhà vệ sinh, tìm một vòng cũng không có nhìn thấy ma mà Quỷ Đầu nói. Bạch Văn Thủy vỗ đầu Tiểu Quỷ nói:

- Em xem, không có ma.

Tiểu Quỷ gật đầu, cũng nhẹ nhàng thở ra.

Đám người lại về phòng, không nhịn được trêu chọc Quỷ Đầu và Tiểu Quỷ nhát gan, lúc này em trai Bạch Văn Thủy cầm một cái nồi to vào, đặt xuống rồi cười nói:

- Nếm thử món ăn mới, ngan hầm! Cực ngon!

Bạch Văn Thủy cười nói:

- Ngon? Ngon thật à, mau mở nồi đi!

- Được rồi!

Em trai Bạch Văn Thủy cười lớn một tiếng, mở vung!

Tất cả mọi người nhìn vào trong, sau đó tập thể đổi sắc mặt!

- A!

Đám người cùng kêu lên, sắc mặt Bạch Văn Thủy cũng xanh mét!

Đại Quỷ Tiểu Quỷ thì rụt người dưới đất!

Bên trong là một đầu người! Lúc mọi người nhìn, đầu người ngửa lên, cười nói:

- Ăn tiền người chết? Không bằng ăn người chết luôn, nào...

- A!

Đám người quên nói, chỉ biết hoảng sợ kêu, gã nốt ruồi xông ra ngoài, kéo cửa phòng định chạy đi!

Bành!

Một tiếng vang trầm, gã nốt ruồi đâm vào một người, nổi giận mắng:

- Ai đấy... Ma!

Trước cửa là một người nhưng hắn không có đầu! Máu tươi từ trên cổ chảy xuống!

Đại Quang đẩy cửa sau muốn chạy, kết quả vừa mở ra, một người đứng đó, là Lâm Chí Tiên, toàn thân trắng bệch, sưng vù, cười gằn:

- Đi đâu chứ?

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay