Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 591

Chương 591: Thu Nhiều, Nhiều Nợ Nghiệt

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 591: Thu Nhiều, Nhiều Nợ Nghiệt

- Bạch Văn Thủy đổi tính rồi? Chủ động cứu người...

- Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, nếu không phải tên khốn này do dự, trực tiếp xuống nước cứu người thì hai đứa trẻ kia haiz...

Nói đến đây, mọi người mới nhớ, trong nước còn có hai đứa bé! Người đâu? Chẳng lẽ?

Tất cả mọi người có dự cảm xấu...

Đợi thuyền cập bờ, đám người lập tức đi qua, nhìn người trong thuyền đã không còn thở, chết hẳn, không ít người thở dài, có ít cô gái sầu não đã khóc nấc.

- Cậu nhóc, cậu là anh hùng!

- Cậu nhóc, cậu không làm mất mặt người Lưỡng Giang chúng ta! Anh hùng! Lên đường bình an!

Một ông bác cúi người.

- Tốt... haiz...

Đám người mặc niệm, nhưng có người lại chạy tới hỏi Bạch Văn Thủy:

- Bạch Văn Thủy, hai đứa bé kia đâu?

Bạch Văn Thủy thở dài một tiếng, lắc đầu không nói.

Quỷ Đầu lập tức tiếp lời, buồn bã nức nở nói:

- Chưa kịp, họ cùng chìm, chúng tôi chỉ cứu được một bên, kết quả haiz...

Đám người nghe xong thì trầm mặc, lại là hai mạng người, cho dù ai nghe cũng hoảng sợ.

- Thế đạo gì đây, sao luôn có người rơi xuống nước chứ...

Một ông bác lắc đầu cảm thán, quay người rời đi.

Lần này Bạch Văn Thủy và Quỷ Đầu làm đẹp hơn trước nhiều, trình diễn đủ, lại thêm nắm giữ tốt khoảng cách, góc độ, diễn dịch người tốt một cách hoàn mỹ. Cũng bắt đầu thay đổi cái nhìn của mọi người, trước đó chúng chỉ biết nhận tiền không nhận người, tăng giá, kêu giá, mang thi chào giá đã chọc giận rất nhiều người. Nhưng hôm nay, mọi người nhìn chúng đã khác xưa, ôn hòa không ít.

Tuy nhiên Quỷ Đầu và Bạch Văn Thủy lại đang nói thầm trong lòng:

- Một đám đần ra vẻ người tốt...

- Có người biết vị này anh hùng là con cái nhà ai không? Còn có đứa trẻ trong nước nữa, ai có thể liên hệ đến người nhà của họ không?

Có người bỗng nhiên thét lên.

- Không biết, nhưng cảnh sát sắp đến. Chờ họ là có thể điều tra ra thôi.

Lại có người nói.

Đám người gật đầu.

Đúng lúc này, một tiếng niệm phật đột nhiên vang lên:

- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, người đã lên bờ, các cậu vẫn cần tiền mới trả xác ư?

Lời này vừa nói ra, đám người lại nhìn về Bạch Văn Thủy và Quỷ Đầu.

Quỷ Đầu ngẩng đầu lên nhìn, không sợ hãi, không ngượng ngùng, lại là hòa thượng ngốc nghếch làm người tốt, trong lòng lập tức nở hoa! Gã thích mấy kẻ tốt bụng ngu xuẩn thế này! Thế là Quỷ Đầu nói:

- Chắc chắn chứ! Chúng tôi bất chấp nguy hiểm, tốn thời gian cứu người, không chừng lát nữa còn bị bắt đến cục cảnh sát, kéo dài cả một ngày. Không cần tiền là không thể.

Phương Chính gật đầu nói:

- Có đạo lý, bỏ ra lao động và thiện tâm, nhất định phải có thu hoạch. Nếu không tự dưng làm việc tốt, không có lợi ích, lại gặp nguy hiểm, chẳng phải là làm chùn bước người tốt trong thiên hạ ư?

- Haha! Hòa thượng biết nói chuyện ghê, tôi thích cậu rồi đấy!

Quỷ Đầu vui vẻ.

Đám người nghe vậy, mày nhăn lại, một bác khó chịu nói:

- Từ xưa đến nay, hành hiệp trượng nghĩa, cái nào lại cần hồi báo? Hòa thượng này nói không đúng!

- Đúng đấy, chúng ta không tin cái này! Chúng ta tin là trong lòng chính khí, làm chuyện tốt không lưu danh! Có mưu đồ còn làm chuyện gì tốt? Làm giao dịch được rồi.

Lại một ông bác kêu lên.

Quỷ Đầu nghe xong, lập tức không vui, kêu lên:

- Nói gì thế? Nếu các ông trâu bò như vậy, có bản lĩnh đừng có mà đứng đó, đi vớt người đi? Chém gió ai chả biết! Vấn đề là, ai mà không có gia đình! Ai ăn không khí lớn lên được! Cái gì cũng không thể? Danh không có, tiền cũng không được, người tốt đều uống gió Tây Bắc đúng không? Sao có thể?

Lời nói này cũng không sai, mấy bác sửng sốt, á khẩu không trả lời được.

Bạch Văn Thủy vỗ vỗ vai Quỷ Đầu, cười nói:

- Vị Pháp sư này, cậu là người ngoài đứng ở góc độ trung lập, cậu cảm thấy, làm việc tốt có nên đòi thù lao hay không?

- Người tốt có hảo báo, làm việc tốt có thù lao, đương nhiên là tốt.

Phương Chính cũng không phải ứng phó, mà hắn thật sự cho là như vậy. Nếu như vớt thi được công khai ghi giá, thu phí hợp lý, như vậy vớt thi thu phí cũng là hợp lý. Dù sao, cũng cần có người làm chuyện này, bỏ sức lực và thời gian, nếu không có thu hoạch, một hai lần thì không sao, nhưng là nhiều lần thì ai còn đi làm? Nhiều khi, chỉ dựa vào một trái tim nhiệt huyết cũng không thể lâu dài. Vậy sẽ chỉ là lệ riêng, mà không phải trạng thái bình thường. Ngay cả phật đưa kinh thư, đều phải thu tiền trà nước, huống chi là người?

- Nói rất hay!

Bạch Văn Thủy lập tức vỗ tay.

Quỷ Đầu thấy Phương Chính nói như thế, cười nói:

- Vậy Pháp sư nghĩ chúng ta nên thu bao nhiêu tiền?

Phương Chính chắp tay trước ngực, nói:

- Thu tiền nên thu.

- Nhiều thì sao mà ít thì sao?

Có người hỏi.

Phương Chính nói:

- Giữa thiên địa tự có công đạo, ít thì tổn thương thiện tâm; nhiều thì thêm nợ nghiệt!

- Nợ nghiệt nhiều thì thế nào?

Bạch Văn Thủy nhướng mày, hỏi.

Phương Chính nhìn Bạch Văn Thủy và Hắc đầu, chúng chỉ cảm thấy con mắt đó vô cùng sáng tỏ, sáng như nhật nguyệt tinh thần, mang theo lạnh lẽo! Phương Chính gằn từng chữ một:

- Nợ nghiệt nhiều sẽ ép thân.

- Phốc phốc... Thời gì rồi mà trả nợ nghiệt, ép thân, ha ha...

Quỷ Đầu căn bản không coi ra gì. Gã thấy nếu thật sự có chuyện này gã đã chết sớm.

Bạch Văn Thủy cũng xem thường, làm việc xấu nhiều như vậy, nếu có nhân quả báo ứng, gã còn có thể tiêu dao tự do thế này ư?

- Được rồi, không nói nữa. Người ở đây, hòa thượng, cậu có muốn hào khí lần nữa, phát thiện tâm, thanh toán tiền? Chúng tôi cũng đi để đi làm.

Quỷ Đầu cũng chỉ thuận miệng nói, gã cũng không cho rằng Phương Chính sẽ thật sự trả tiền, dù sao ngốc một lần có thể hiểu, ngốc tiếp lần nữa thì phải gọi là ngu đỉnh điểm. Huống chi, tiền ai cũng không phải gió thổi tới, vì một người xa lạ thì không đáng. Chí ít, gã thấy không đáng!

Quỷ Đầu nói thế, mọi người mới bừng tỉnh.

- Hóa ra đây chính là hòa thượng hôm qua đã trả tiền!

- Tôi cũng nghe nói, thi thể Lâm Chí Tiên là do hòa thượng này bỏ tiền chuộc về.

- Cái này. . . Thật đúng là một người tốt.

...

Đám người nhìn Phương Chính khác hẳn, thêm vài phần tôn trọng. Trước đó hai bác tranh luận cùng Phương Chính cũng khẽ gật đầu, biểu thị áy náy. Suy nghĩ kỹ một chút thì lời hắn nói cũng không phải không có đạo lý. Đương nhiên, họ vẫn kiên trì quan điểm của mình, không hề dao động. Nhìn mấy bác như thế, Phương Chính càng kính trọng hơn!

Suy nghĩ của Phương Chính thích hợp với người bình thường, thông qua phương thức người tốt hảo báo để cổ vũ càng nhiều người hướng thiện. Nhưng các bác thì làm việc tốt không lưu danh, cái gì cũng không cầu, thái độ ấy đã vượt ra khỏi phạm trù bình thường! Tại thời kỳ hòa bình, họ anh hùng tư tưởng, nếu ở thời đại trước họ sẽ là anh hùng! Chí ít Phương Chính cho là mình không bằng.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay