Chương 590: Lửa Giậ
Con sóc mười phần nghiêm túc nói:
- Con cũng xem không hiểu!
Phương Chính trực tiếp trợn trắng mắt... Hố hàng!
Lúc này hai đầu thuyền đánh cá động, Phương Chính đưa mắt liếc Hồng Hài Nhi, nó mang mấy người bay lên, đuổi theo.
Bạch Văn Thủy mang theo một đứa bé, Quỷ Đầu dẫn một đứa, hai đầu thuyền đến Giang Trung, ngừng lại nơi xa bờ. Cùng lúc đó, gã nốt ruồi trên bờ dẫn theo ba tên còn lại bắt đầu đi dạo, cũng không biết làm gì.
Phương Chính đang không hiểu ra sao, bên bờ một sinh viên chậm rãi chạy qua, có vẻ là đang chạy bộ sáng sớm.
Gã nốt ruồi lập tức lấy điện thoại ra, nhắn cho Bạch Văn Thủy một tin:
- Đại ca, ăn cơm chưa?
Bạch Văn Thủy hiểu ngay, nhắn lại:
- Chuẩn bị ăn.
Sau đó Bạch Văn Thủy với gật gật đầu hai đứa bé, chúng lập tức nhảy xuống nước, ùm một cái, lúc ngoi lên đã xa hơn mười mét, sau đó bơi một khoảng cách. Bạch Văn Thủy và Quỷ Đầu thì đẩy thuyền ra xa, giống như không có quan hệ gì với chúng cả.
Phương Chính nhìn thấy cái này, cau mày, hắn có dự cảm xấu, đồng thời cũng có một cơn tức giận bốc lên!
Như đáp lại Phương Chính, hai đứa bé đột nhiên bắt đầu kêu to:
- Cứu! Cứu!
Đồng thời gã nốt ruồi chỉ vào trong nước nói:
- Ối, như có trẻ con chết đuối, đang kêu cứu kìa!
Sinh viên đang chạy nghe xong, lập tức ngừng lại, cố gắng nhìn về phía Giang Trung, quả nhiên nhìn thấy hai đứa bé đang giãy dụa, hô cứu. Cậu chàng vội vàng, ném điện thoại xuống, cởi áo, vọt thẳng vào trong nước! Cậu không nhìn thấy, phía sau cậu gã nốt ruồi đang cười.
Đứa trẻ trong nước cũng cười, lần đầu tiên đóng kịch, vậy mà lại thành công!
Bạch Văn Thủy và Hắc Đầu cũng vui vẻ, hai người nhìn nhau, không hề động, mà lẳng lặng chờ.
Nhưng Phương Chính sắp bùng nổ thật rồi, một màn này y hệt những gì hắn đoán! Chẳng lẽ mấy tên khốn kia đã không còn chút thiện niệm nào ư?
Sinh viên bơi thật nhanh, sợ chậm không cứu được hai đứa bé, chúng thì vẫn diễn kịch, cầu cứu. Bởi vì thời gian quá sớm, trên đê cũng không có nhiều người, nghe được tiếng hô cứu mạng thì không ngừng có người đi tới. Chính như mặt chữ điền đã nói, người Lưỡng Giang không sợ chết, biết trong nước nguy hiểm vẫn không ngừng người lao xuống, có người gọi cảnh sát, có người tìm dây thừng...
Đám nốt ruồi thì lặng yên rút lui, giả đò như chưa từng tới nơi này vậy.
Thấy sinh viên càng ngày càng gần, Bạch Văn Thủy và Hắc Đầu nhìn nhau, mở động cơ, thuyền đột đột đột động đậy, nhân cách hai tên này chẳng ra sao cả nhưng lại am hiểu vô cùng về sông nước, dòng xoáy nước sông, dòng chảy nước các thứ, thuyền mở nhanh, ổn, mà vị trí trí mạng, ở ngay giữa sinh viên và bọn trẻ!
- Cần giúp một tay không?
Bạch Văn Thủy hô hào, sợ người khác không nghe thấy.
Hắc Đầu cũng nói:
- Nhìn thể lực cậu không được, lên thuyền trước đi!
- Các anh cứu bọn trẻ trước.
Sinh viên kêu lên.
Người trên bờ thấy Bạch Văn Thủy muốn giúp sinh viên thì nhẹ nhàng thở ra, vừa xuống nước cũng lui về, có thuyền xuất thủ, nhưng so ra thì chậm hơn.
- Cậu cứ lên trước đã.
Hắc Đầu nói.
Sinh viên gật gật đầu, đang muốn đi lên, đột nhiên kinh hô một tiếng, sau đó chìm xuống!
- Cứu...
Chữ mạng còn chưa ra, sinh viên đã bị nước ộc vào!
Hắc Đầu và Bạch Văn Thủy lớn tiếng la lên, sau đó cầm cây gậy trúc luồn vào trong nước, như cứu người...
Không cần Phương Chính nói, Hồng Hài Nhi dẫn Phương Chính chìm vào trong nước, thấy chân sinh viên là hai đứa bé! Chính là hai đứa kêu cứu, giả bộ như đuối nước! Mỗi đứa một tay kéo cậu xuống sâu! Hắc Đầu và Bạch Văn Thủy đưa cây gậy cũng không phải muốn kéo người, mà là đâm cậu xuống!
Phương Chính nhìn thấy thì mắt trừng muốn nứt! Muốn ra tay!
Nhưng có người còn giận hơn! Đó chính là Hồng Hài Nhi, hất tay một phát, dưới đáy sông dâng lên mạch nước ngầm, bùm cái đẩy hai đứa ra, đồng thời kéo cây gậy trúc xuống một cái, Bạch Văn Thủy và Hắc đầu kinh hô một tiếng, không kịp phản ứng, trực tiếp bị kéo xuống nước!
Phương Chính thấy Hồng Hài Nhi đã muốn giết người thì nhanh chóng ngăn lại.
Nó giết người không sao, nhưng nhiều người nhìn như vậy, có lẽ không ai thấy Hồng Hài Nhi và Phương Chính, nhưng hai gã này chết rồi rất có thể sẽ bị dính tới cậu sinh viên, đến lúc đó cậu ta không thoát khỏi liên quan. Trừng phạt ác thì được, nhưng không thể hố người.
Phương Chính vỗ Hồng Hài Nhi, bảo nó dừng tay, sau đó chỉ chỉ sinh viên. Nó trừng mắt nhìn Bạch Văn Thủy, Hắc đầu cùng hai đứa bé đang không biết chuyện gì xảy ra, sau đó tóm lấy cậu sinh viên, thi triển tị thủy quyết cho Phương Chính để ngừa ngộp nước rồi cấp tốc bơi đi. Hiển nhiên nó không hề muốn ở lại đây tí nào, sợ nhất thời không nhịn được mà làm thịt hết mấy tên này.
Hồng Hài Nhi mang theo sinh viên đi, Phương Chính cũng yên lòng, hắn nhướn mày, vung tay lên, Nhất Mộng Hoàng Lương!
Sau một khắc, thi thể sinh viên xuất hiện...
- Soạt!
- Định mệnh! Chuyện gì vậy?!
Bạch Văn Thủy ngoi lên, mắng.
- Không biết, gậy bị kéo mạnh, em cũng rơi xuống.
Quỷ Đầu cũng nói.
- Người đâu?
Bạch Văn Thủy hỏi.
- Trong nước, chắc chết rồi, bất động.
Quỷ Đầu biểu thị tay hắn đang nắm đây.
- Đại quỷ Tiểu Quỷ đâu?
Bạch Văn Thủy tiếp tục hỏi.
- Dựa theo ước định, xong xuôi thì xuống hạ nguồn, chúng ta thì làm loạn một chút thu hút mọi người, che cho chúng lên bờ. Khoảng cách xa như vậy, ai biết chúng như thế nào, ai sẽ để ý hai đứa trẻ lên bờ chứ.
Quỷ Đầu nói.
- Vậy là tốt rồi, nhanh.
Bạch Văn Thủy bò lên trên thuyền, đồng thời hét lớn:
- Nhanh, cứu người!
Quỷ Đầu kéo người thuyền, sờ sờ mũi, không còn thở, chết hẳn mới yên tâm, sau đó Quỷ Đầu giả bộ hô hấp nhân tạo như cho Lâm Chí Tiên, đè ép ngực các kiểu cho người trên bờ nhìn.
Bởi vì góc độ nên người trên bờ chỉ nhìn thấy thuyền chặn đường sinh viên cứu người, Bạch Văn Thủy và Hắc Đầu tốt bụng muốn kéo lên, kết quả lại muộn, sinh viên chìm vào trong nước. Sau đó Bạch Văn Thủy và Hắc Đầu dùng cây gậy trúc cứu người, kết quả cũng ngã xuống. Hai người trèo lên đầu thuyền khác, đám người không nhìn thấy, càng không nhìn thấy Quỷ Đầu kéo thi thể sinh viên tới gần thuyền, cố ý để sinh viên chìm thêm một hồi mới kéo lên. Cũng không nhìn thấy Quỷ Đầu tại giả bộ cứu người...
Mọi người chỉ cho là lần này Bạch Văn Thủy và Quỷ Đầu làm chuyện tốt...
Không ít người còn đang nghị luận.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~