Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 589

Chương 589: Bọn Hắn Muốn Làm Cái Gì?

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 589: Bọn Hắn Muốn Làm Cái Gì?

- Nào Bạch ca, chúng ta kính một chén, anh em cám ơn anh, không có anh tất cả mọi người đều kiết xác!

Gã nốt ruồi nâng chén, tập thể nâng chén, chạm cốc uống rượu.

- Được rồi, nói thế thôi, ngày mai thử một chút xem. Nếu thành công, hừ hừ... Cảnh sát có muốn gây rắc rối cũng không được.

Bạch Văn Thủy đắc ý nói.

Đám người cùng kêu lên reo hò, sau đó mấy gã không thảo luận nữa mà chuyển sang gái gú, chơi bời...

Phương Chính nghe đến đó thì dẫn theo Hồng Hài Nhi, con sóc rời đi.

- Sư phụ, sao con không hiểu? Chúng tìm trẻ con làm gì?

Hồng Hài Nhi không hiểu hỏi.

Con sóc cũng nói:

- Đúng ạ, họ tìm làm gì nhỉ?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Không biết, ngày mai đi xem là biết ngay. Tịnh Tâm, sử dụng pháp thuật đi theo chúng.

- Được rồi!

Hồng Hài Nhi lập tức thi triển pháp thuật, cho mấy tên tiêu ký, rồi nó và con sóc nhìn chằm chằm Phương Chính.

Phương Chính kinh ngạc:

- Nhìn vi sư làm gì?

- Sư phụ, có phải quên chuyện gì hay không?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính gãi gãi đầu:

- Cái gì vậy?

Con sóc xoa xoa cái bụng nói:

- Sư phụ, người suy nghĩ lại một chút.

Phương Chính nhìn xem hai tên đang thòm thèm, bừng tỉnh đại ngộ nói:

- A... Biết, đi thôi!

- A!

Con sóc và Hồng Hài Nhi lén vỗ tay chúc mừng.

Nhưng mà sau một khắc, bên cạnh nhà vệ sinh công cộng, Phương Chính nghiêm túc hỏi:

- Hai đứa không đi nhà xí?

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, người xả hết rồi à?

Con sóc sờ lấy cái bụng nói:

- Sư phụ, người còn có hàng ra ngoài ư?

Phương Chính trợn mắt nhìn hai nhóc nói:

- Con đau bụng à? Xoa bụng làm gì? Được rồi, không được rồi, vi sư đi.

- Sư huynh, có phải chúng ta quá hàm súc hay không?

Hồng Hài Nhi nhìn Phương Chính bóng lưng, khẽ nói.

- Hình như là có chút hàm súc... Huynh đã phải xoa bụng mà sư phụ còn không biết huynh đói, vậy mà cho là huynh bị đau bụng...

Con sóc thầm nói.

Hồng Hài Nhi liếc cái bụng tròn vo của con sóc, nói:

- Huynh quá béo, ai nhìn bụng huynh đều không nghĩ huynh đói...

Con sóc:

"..."

Phương Chính ra khỏi nhà vệ sinh, lôi kéo hai đứa đi tiếp.

Hai đứa càng chạy càng đói, cuối cùng không nhịn được, con sóc kêu lên:

- Sư phụ, lúc nào ăn cơm ạ? Chúng ta đã một ngày không ăn gì.

Phương Chính nghe vậy, rốt cục vui vẻ. Đương nhiên hắn biết hai nhóc đang suy nghĩ gì, nhưng hắn không nói ra. Giữa sư đồ có chuyện gì mà phải lòng vòng? Đói thì cứ việc nói thẳng mà?

Con sóc đã kêu, Phương Chính cũng không vòng vèo, kéo hai đứa vào một quán cơm, hắn đang có tiền, đương nhiên sẽ không để mình và đồ đệ bị đói. Hào phóng gọi hai suất cơm chay, Hồng Hài Nhi và con sóc ăn như gió cuốn, hắn cũng ăn.

Ban đêm, Phương Chính tìm một quán trọ nhỏ ở lại.

- Tịnh Tâm, con đi bệnh viện nhìn tình huống, Nhất Mộng Hoàng Lương của vi sư có thời gian hạn định, đoán chừng sẽ biến mất. Bị người phát hiện Lâm Chí Tiên thi thể biến mất, sợ là sơ sót.

Phương Chính nói.

Hồng Hài Nhi giơ tay tóm trên người Phương Chính, cầm ra một đoàn khí, nói:

- Đây là khí tức của vợ Lâm Chí Tiên, theo nó là con có thể tìm tới chị ấy. Sư phụ chờ con...

Nói xong, Hồng Hài Nhi bay lên, biến mất trong trời đêm.

Phương Chính nhìn hâm mộ, cảm giác sử dụng thần thông theo ý muốn thật sự sảng khoái! Đáng tiếc hắn chỉ là gà mờ...

Không bao lâu Hồng Hài Nhi trở về, quả nhiên như Phương Chính nghĩ, Nhất Mộng Hoàng Lương sớm mất đi hiệu lực, hoàn toàn đưa tới không ít phiền phức, suýt thành có người trộm xác. Cũng may Hồng Hài Nhi đuổi tới, dùng một cọc gỗ biến thành thi thể, nhét vào nhà xác, sau đó lại dùng Mê Hồn thuật, để mọi người không để ý mới lừa dối qua cửa ải.

Nhưng đây cũng có thời gian hạn định, nếu Phương Chính không nhanh chóng giải quyết vấn đề bên này, Hồng Hài Nhi cũng chỉ có thể chạy thêm mấy chuyến, không còn cách nào khác.

Ngày thứ hai, trời vừa sáng, hai người buông lỏng đi ra ngoài.

- Sư phụ, bọn hắn ở đằng kia.

Hồng Hài Nhi chỉ vào hai chiếc thuyền đánh cá xa xa nói.

Thật xa, đã có thể nhìn thấy đám người Bạch Văn Thủy, vẫn là bốn tên trên thuyền, bốn tên trên bờ, nhưng lần này không có thấy Đại Quang cùng một tên không may, trên thuyền thêm hai đứa trẻ.

- Đi, đi qua nhìn một chút.

Phương Chính nói.

Hồng Hài Nhi lập tức thi triển một cái Ẩn Thân Thuật cho Phương Chính và con sóc, hai người lập tức đi qua.

- Tên phế vật Đại Quang này! Cởi truồng bò cột điện, hắn còn có thể ngu hơn tí không?

Bạch Văn Thủy đang mắng.

- Nghe bọn hắn nói là gặp phải một đứa trẻ tà môn, còn có một con con sóc biết nói, sau đó bị trói lại. Cái gì vậy trời? Con sóc biết nói? Sao hắn không nói luôn heo mẹ biết trèo cây?

Quỷ Đầu cũng mắng.

Gã nốt ruồi nói:

- Hai tên đó ổn rồi, hiện tại đã nổi tiếng, toàn Thành Đô đang thảo luận xem mông đứa nào trắng hơn kìa. Chúng mà bị chú ý quá sẽ không tốt.

- Ừm, đúng là như thế. Đại quỷ Tiểu Quỷ, lát nữa phải dựa vào hai đứa.

Bạch Văn Thủ, vỗ vỗ hai đứa trẻ, chúng đều rất gầy, nhưng mắt rất sáng, có vẻ thông minh.

- Yên tâm đi, Bạch ca!

Hai đứa tự tin nói.

- Ừm, làm rất tốt, làm xong, về sau ăn ngon uống sướng không thể thiếu phần hai đứa. Xe vừa rồi còn cho mỗi đứa một cái!

Bạch Văn Thủy nói.

Chúng hưng phấn lên, chúng đều là cô nhi, đã sớm nghỉ học, vì mạng sống mà phải bơi lội xuống nước đánh cá. Chúng hiểu mình, ngoại trừ bơi lội không còn biết gì khác! Chúng không quan tâm bất cứ chuyện gì, chỉ muốn kiếm miếng cơm, no bụng, không phải chịu đói! Cũng không muốn lại bị cho quần áo, tiền, không muốn bị cứu tế, phải dùng năng lực của mình kiếm tiền, sau đó để tất cả mọi người hiểu rằng chúng rất giỏi, cực kỳ giỏi! Bạch Văn Thủy cho chúng cơ hội, đương nhiên chúng sẽ không buông tha. Mặc dù chuyện này, có chút thất đức...

- Có hai đứa rồi, rốt cuộc về sau chúng ta không cần phải nhìn trời ăn cơm nữa. Nếu không mỗi ngày phải chờ người chết trôi từ thượng du xuống thật TM khó chịu, mười ngày tám ngày mới kiếm được... Lúc này muốn kiếm thì kiếm thôi, ha ha...

Quỷ Đầu cười nở hoa.

- Sư phụ, rốt cuộc những người này muốn làm gì?

Hồng Hài Nhi nhìn họ, không hiểu.

Phương Chính cũng vậy, hai đứa bé này giỏi thế ư? Có chúng là có thể đảm bảo kiếm tiền mỗi ngày? Sao có thể?

Con sóc ôm ôm cánh tay, nghiêm túc nói:

- Sư phụ!

Phương Chính cho là nó nhìn ra cái gì, nghi ngờ nhìn qua.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay