Chương 587: Trên Trời Rơi Xuống Sư Đệ
- A Di Đà Phật...
Phương Chính ý vị thâm Lưỡng Giangnh lễ, niệm kinh, sau đó nhân lúc Giải Tuệ hôn mê, Giải Vũ chăm sóc Giải Tuệ, không ai chú ý hắn thì lặng yên rời đi. Về phần tiền? Phương Chính sẽ cho tiền thật ư? Mộng ảo mà thôi! Cái này tự nhiên cũng không cần trả lại...
Chuyện này đương nhiên vẫn chưa xong, Phương Chính cũng không có ý định xong, mấy cái u nhọt xã hội, nếu chưa trừ diệt, ngày sau không biết còn có bao nhiêu người sẽ bị họ làm hại nữa!
Xe cảnh sát chạy quá nhanh, Phương Chính đuổi không kịp, mà hắn cũng không có ý định đó, hắn tìm chỗ vắng ngồi xuống và chờ đợi. Thuyền còn ở đây, đàn em Bạch Văn Thủy cũng ở, hắn không tin gã không trở lại, kể cả có không về thì mấy tên đàn em này, cũng muốn đi tìm gã chứ? Hắn ôm cây đợi thỏ thôi!
- Thỏ? A, nhóc Tịnh Khoan này đi đâu rồi?
Phương Chính đột nhiên nhớ ra, có vẻ như đi đưa tin xong con sóc còn chưa về!
Cùng lúc đó, cách Phương Chính không xa lắm.
- Vây quanh, đừng để nó chạy!
Một đám trẻ con vây con sóc lại.
Mặc dù Lưỡng Giang thị có Lưỡng Giang, nhưng nơi này là thành phố, bọn trẻ con chưa thấy sóc bao giờ, đột nhiên nhìn thấy nên hiếu kì xông tới.
Con sóc bĩu môi, quay người vèo lên một cái cây, mấy lần vọt xa, để lại cả đám phía dưới than thở.
Vừa mới đưa xong tin, nó bị mấy thằng nhóc này vây quanh, nó cũng nổi hứng chơi đùa, cố ý không chạy, dẫn một đám trẻ con chạy tán loạn, đang chơi rất máu. Giờ nó còn đang đắc ý, chợt phát hiện một cái vấn đề khổ cực, lạc đường!
- Đây là đâu?
Con sóc bò lên một cái cây, nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, hình như đều không khác mấy, thật xa thấy được sông thì nảy ý, đi bờ sông hẳn là không xa đâu nhỉ. Thế là nó bắt đầu chạy về phía bờ sông, kết quả chạy đến nơi hoàn cảnh bốn phía vẫn lạ lẫm. Chọn bừa một hướng, chạy về phía trước, càng chạy càng lạ, chạy lại vẫn là như thế!
Con sóc xác định, nó lạc đường!
- Cái thành thị quỷ gì đây! Làm sao đều không khác mấy chứ!
Con sóc sắp khóc, lại không biết nên làm gì.
Chắc ngơ ngẩn chán, bỗng nhiên trên đầu rơi xuống một tấm lưới, con sóc không kịp phản ứng, lập tức bị chụp!
- Ha ha, không ngờ cá chưa bắt được, vớt phải người chết, lại bắt được một con sóc! Con này đủ mập, về là có thể hầm một nồi.
Một tiếng cười truyền đến.
Con sóc cố gắng xé lưới đánh cá, nó cũng khỏe nhưng lưới đánh cá rất chắc chắn. Cái lưới này lúc đầu cũng không phải chỉ để đánh cá, còn cần vớt người, cho nên dây thừng càng kiên cố. Con sóc không ra được, thấy hai người đi tới.
Con sóc muốn kêu cứu, nhưng đột nhiên nhớ tới Phương Chính đã dặn dò, không phải vạn bất đắc dĩ thì không được nói chuyện, nếu bị nghe thấy thì Nhất Chỉ tự sẽ gặp phiền phức. Thế là con sóc lại nuốt lời vào, chi chi kêu lên.
- Hừ! Con này cũng dữ thật.
Đại Quang cười một tiếng rồi tóm cả lưới cả con sóc.
- Cẩn thận một chút, răng nó sắc đấy.
Một người khác nhắc nhở Đại Quang.
Đại Quang cắt một tiếng:
- Răng sắc? Đánh chết rồi xem cắn thế nào?
Đại Quang nói xong, nhặt một tảng đá muốn nện xuống! Con sóc che mắt, run lẩy bẩy, nhưng nó vẫn không nói, nó không nghĩ ra là nơi này không ai biết nó, có nói chuyện cũng không ai biết nó tới từ đâu. Nó chỉ không muốn gây thêm rắc rối cho Phương Chính mà thôi...
Đúng lúc này, một tiếng hét lớn vang lên:
- Mày dám!
- Ai?
Đại Quang ngẩng đầu nhìn, một bàn chân từ trên trời giáng xuống!
A!
Đại Quang bị giẫm lên mặt, ngã xuống! Máu mũi phun tung tóe...
Con sóc nghe được giọng nói quen thuộc, đột nhiên mở hai chân nhìn thấy một bóng dáng uy phong lẫm liệt, đầu trái đào, cái yếm đỏ bay bay, cởi truồng, nhìn rất cao lớn! Con sóc kích động kêu lên:
- Sư đệ, đệ là đứa trẻ cao nhất huynh gặp đó!
Vừa nói ra khỏi miệng, con sóc đã hối hận, nhịn nửa ngày không nói, thế mà vừa kích động đã phụt ra!
Hồng Hài Nhi trực tiếp trợn mắt nhìn sư huynh ngu ngốc, sau đó nghiêm túc nói:
- Lần sau bỏ hai chữ đứa trẻ đi.
- Sư đệ, họ nghe được huynh nói chuyện.
Con sóc chỉ vào một người khác nằm trên mặt đất đang sợ choáng váng.
Hồng Hài Nhi nhếch miệng cười nói:
- Sư huynh khôi phục thần thông, chút chuyện nhỏ này còn không đơn giản? Giết là được rồi!
- Sư phụ không cho giết người! Nhưng họ là người xấu! Huynh thấy họ...
Con sóc lập tức kể hết ra ra, mặc dù không nhìn thấy quá nhiều, nhưng nếu có đầu óc thì đều biết trong này chắc chắn có vấn đề! Mấy tên này là thứ không ra gì!
Hồng Hài Nhi nghe xong, lông mày nhướn lên nói:
- Ca này khó, giết thì sư phụ không cho. Không giết thì giữ tai họa này làm gì?
- Con sóc biết nói?
Trước đó ngẩn người lấy lại tinh thần, cả kinh kêu lên.
Đại Quang cũng không dám tin nhìn Hồng Hài Nhi và con sóc, kêu lên:
- Chúng mày là thứ gì?
- Thứ?
Hồng Hài Nhi há miệng, lộ hàm răng trắng noãn, sau đó biến mất!
- Người đâu?
Đại Quang hỏi.
Sau một khắc có thêm một cái nắm đấm, bịch một tiếng, đầu Đại Quang bị nện ngửa ra sau, trực tiếp ép trên mặt đất, theo bản năng gã dùng tay ngăn lại, kết quả bị Hồng Hài Nhi bắt lấy, một tay đặt ở lồng ngực gã, nhẹ nhàng vỗ, gã hoảng sợ phát hiện, tay gã không động đậy được! Hồng Hài Nhi cười hắc hắc, vẫy tay một cái về phía người còn lại, tên kia hoảng sợ kêu, gã bay ngược lại rồi rơi vào Đại Quang. Cả hai hoảng sợ nhìn Hồng Hài Nhi, một màn này căn bản không phải người có thể làm được! Rốt cuộc nó là gì chứ?
Hồng Hài Nhi như phát hiện món đồ chơi mới, cười một tiếng, sau đó vọt vào, tạch tạch tạch vang lên, theo tiếng bị xé thì mảnh vụn quần áo cũng bay tứ tung...
Con sóc ở bên cạnh nhìn, đến cuối cùng, trực tiếp che mắt xoay người sang chỗ khác, niệm phật:
- A Di Đà Phật, không chịu nổi, thật là buồn nôn...
Không bao lâu, Hồng Hài Nhi vỗ vỗ tay, một tay ôm lấy con sóc thả trên bờ vai, hừ hừ nói:
- Sư huynh ta mà các ngươi cũng dám bắt nạt? Thật sự là chán sống rồi! Đi, sư huynh, tìm sư phụ đi!
- Sư đệ, đệ thật tuyệt!
- Chắc chắn rồi! Mà sư phụ đâu?
- Lạc mất rồi...
- Ây... Về sau huynh không nên xuống núi. Có cơ hội cho đệ là được...
- Sư đệ...
- Ừm?
- Huynh bỗng nhiên thích xuống núi.
"..."
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~