Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 586

Chương 586: Hào Phóng Hòa Thượng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 586: Hào Phóng Hòa Thượng

- Từ lúc nào Lưỡng Giang biến thành thế này?! Thật đáng chết!

Mặt vuông chữ điền khẽ mắng.

- Chi chi!

Đúng lúc này, một tiếng kêu vang lên.

Anh nhìn lại, một con sóc đứng trước mặt, cầm một trang giấy, quơ quơ.

Anh sững sờ, sao vậy? Con sóc? Còn cầm giấy? Còn không sợ người... Không đúng, sao con sóc này lại quen thế nhỉ, đây không phải là của hòa thượng kia à? Nó đuổi theo làm gì?

Mặc dù nghi hoặc, anh vẫn ngồi xuống cầm lấy tờ giấy, trên đó viết: "Bần tăng và thí chủ hữu duyên, nếu thí chủ có thời gian thì hãy đi phía bắc nhiều một chút."

- Có ý gì?

Anh không hiểu nhìn con sóc.

Con sóc thì quẫy đuôi một cái, chạy.

Anh nghi hoặc, nhưng không nghĩ nhiều, tiện tay cất giấy, thầm nói:

- Chữ này rất đẹp, đại khí bàng bạc, quang minh lẫm liệt, chữ như người, vị hòa thượng này không phải là người xấu, có cơ hội đi phía bắc một chút đi.

Tuy nói vậy, anh vẫn quay đầu nhìn một chút, cuối cùng rời đi.

Cùng lúc đó, bờ sông.

- Cái gì, một vạn hai? Vừa mới không phải còn nói một vạn sao?

Giải Vũ sợ hãi kêu, kinh động đến Phương Chính.

Phương Chính lập tức đi đi qua, xem xét tình huống.

Giải Vũ mặt đỏ tới mang tai nhìn chằm chằm Đại Quang, nhưng gã không nói, người nói là Quỷ Đầu. Tên kia vỗ vỗ boong thuyền nói:

- Đừng nói nhảm, một vạn hai cậu có trả không? Không thì chúng tôi đi. Lằng nhằng nữa ảnh hưởng không đánh cá được thì sẽ phải một vạn ba, một vạn bốn!

- Các người nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!

Giải Tuệ cũng nổi giận, cầm thi thể của người khác rao giá trên trời, đây là chuyện mà con người làm ư?

- Bạch Văn Thủy, chúng mày đừng có quá đáng!

Có người vì Giải Tuệ bất bình.

- Quá đáng hay không tao không biết, tao chỉ biết là các anh em không thể toi công bận rộn được. Mấy người trâu bò thế thì tao ném lại người xuống, tự mấy người vớt đi?

Bạch Văn Thủy ngoài cười nhưng trong không cười.

Đám người vừa tức vừa giận, lại không thể làm gì. Mọi người có lòng muốn giúp nhưng không có thuyền thì xuống thế nào được? Vớt người khác với cứu người!

- Đấy, ai mà chả giỏi nói, bảo làm thì có làm được đâu. Tao nói cho mà biết, hôm nay bắt buộc phải giá này, thích thì lấy không thì ném!

Bạch Văn Thủy kêu lên.

Đám người trợn mắt trừng trừng, hận không thể đi lên đánh Bạch Văn Thủy một trận. Nhưng mọi người cũng hiểu, đánh Bạch Văn Thủy chẳng có tác dụng gì, người ta mặt trơ trán bóng, trong nước xảy ra chuyện gì ai cũng không biết, người ta đã phải bỏ công ra đi vớt thì cũng cần phải trả phí . Nhưng cái giá này quá bất hợp lí!

Bên kia Giải Tuệ cũng tức giận, một vạn hai không phải một con số nhỏ, muốn là lấy ra được, nhưng rồi sao?

Giải Vũ cũng trầm mặc, Giải Vũ vừa tốt nghiệp đại học, công việc còn chưa tìm được, muốn giúp Giải Tuệ cũng phải bó tay.

Phương Chính kìm nén một bụng tức giận, hít sâu một hơi, tiến lên một bước, cười nói:

- Thí chủ, tiền này bần tăng trả giúp hai người!

- Cái gì?!

Mọi người xôn xao!

Giải Tuệ sững sờ, một mặt không dám tin, mặc dù Lưỡng Giang thị nổi tiếng nhiệt tình, nhưng giúp người khác trả nhiều tiền như vậy thì là lần đầu tiên chị biết.

Đại Quang thấy Phương Chính, nhướng mày, len lén nói với Bạch Văn Thủy:

- Bạch ca, hòa thượng này không phải người địa phương, lạ mặt, cẩn thận một chút.

- Có cái gì mà cẩn thận, chuyện trong nước ai thấy được, ai nói rõ được? Chúng tôi không nói, chúng tôi chỉ vớt người! Làm người tốt cũng không thể làm không công... Hắn thích ra mặt thì kệ thôi, tiền ai mà chẳng phải kiếm.

Bạch Văn Thủy khẽ nói.

Đại Quang khẽ gật đầu.

- Vị đại sư này, tôi... Tôi không quen thầy, thầy làm thế này. . .

Giải Tuệ ngượng ngùng, tiền thì chị có thể trả được nhưng cuộc sống sau này sẽ hơi khó khăn, chỉ là tùy tiện nhận tiền của người khác thì cũng không tiện.

Phương Chính cười nói:

- Gặp nhau là hữu duyên, thí chủ không cần suy nghĩ nhiều, tiền bần tăng sẽ giúp thí chủ trả.

Nói xong, Phương Chính lấy ra một xấp tiền, không đếm mà giao thẳng cho Quỷ Đầu, cười nói:

- Tiền trả, đưa người ra đi.

Quỷ Đầu cầm tiền, không nói gì mà đếm, không kiểm thì thôi, kiểm ra những một vạn ba! Quỷ Đầu con ngươi lập tức sáng lên, cảnh giác liếc qua, thấy Phương Chính không phát hiện cho nhiều tiền hơn thì lập tức cất đi, cười nói:

- Tiền đã nhận, anh chị chờ, để đưa người.

Gã nào biết, Phương Chính cố ý cho nhiều như vậy, còn giả như không biết, chính là vì để họ thả người luôn, tránh phiền phức. Người trong nước, không quan tâm chết sống, đều là bị tội...

Còn nữa, tiền là giả, Phương Chính cho nhiều hay ít không quan trọng.

Nói xong, Quỷ Đầu nhảy lên thuyền, thì thầm với Bạch Văn Thủy, Bạch Văn Thủy khẽ nói:

- Xác định là tiền thật?

- Tuyệt đối là thật! Giả thì em sờ một cái là biết ngay!

Quỷ Đầu nói.

Bạch Văn Thủy cũng cười, lập tức nói:

- Đại sư sảng khoái thật, chúng ta cũng không thể quá không phóng khoáng, nhanh, thả người đi!

Đám Đại Quang vâng dạ, nhấc lưới đánh cá lên, ném vào thuyền, trong lưới là Lâm Chí Tiên.

Đại Quang thăm dò hơi thở, không có hô hấp, mạch đập yên lặng, xác định chết hẳn, liếc Bạch Văn Thủy một cái, gã ta để Quỷ Đầu và Đại Quang nhấc lên bờ.

Lúc này xe cảnh sát, xe cứu thương đã tới, bác sĩ kiểm tra xong thì lắc đầu Giải Tuệ, chị ngất tại chỗ.

Cảnh sát thì bắt lấy đám Bạch Văn Thủy.

- Các anh bắt tôi làm gì? Chúng tôi không làm gì, còn vớt người, không thưởng và trao giấy khen thì cũng đừng còng tay thế này chứ?

Quỷ Đầu kêu lên.

- Có chuyện gì, trở về cục nói.

Cảnh sát lườm bọn họ một cái, hiển nhiên cũng là căm thù đến tận xương tuỷ.

- Đồng chí cảnh sát, về cục cũng là cục cảnh sát, không cần phải làm to chuyện như vậy chứ.

Bạch Văn Thủy vô lại cười cười, hiển nhiên đã quen. Chuyện gã làm thiên y vô phùng, không có chút nào sơ hở! Người chết đuối, gã cứu người, nhưng cứu lên thì người đã chết mà thôi, chuyện này có Thiên Vương tới cũng vô dụng, không có chứng cứ là họ hại chết người, còn không phải đi vào ngồi một chút lại phải thả ra ư?

Cảnh sát lười nói nhảm, dẫn Bạch Văn Thủy và Quỷ Đầu nhét vào xe cảnh sát rồi phóng đi. Về phần mấy người khác, kể cả Đại Quang thì không bắt.

Phương Chính hiểu rằng đám Bạch Văn Thủy đã gây chuyện chướng khí mù mịt, người người oán trách, mà chúng lại quá tinh ranh kiếm cơm trên mặt nước, kể cả cảnh sát cũng không có chứng cứ, cho dù hận cũng không thể làm gì được. Cảnh sát bắt bọn họ, hơn phân nửa là bởi vì phẫn nộ, bắt xả giận mà thôi.

Về phần trừng phạt? Không có chứng cứ, cảnh sát cũng không thể làm loạn.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay