Chương 584: Vớt Người
Bạch Văn Thủy cười:
- Người còn thì tốt, tiền không chạy được.
Quỷ Đầu cũng cười.
Bạch Văn Thủy nói:
- Đi thơi, lên bờ đợi.
Quỷ Đầu quay lại ra dấu cho chiếc thuyền đánh cá khác, hai thuyền đều cập bờ, nhưng cũng không hoàn toàn vào bờ mà là giữ một khoảng cách nhất định.
Cùng lúc đó, Phương Chính đến gần, nhìn thấy hai chiếc thuyền trên mặt sông, cũng ở gần đó tìm một chỗ leo lên bờ, vừa lên bờ con sóc liền chạy tới:
- Sư phụ, người vừa nãy đi đâu vậy ạ?
Phương Chính nói:
- Đi làm chuyện nên làm.
- Cứu người?
Con sóc quá hiểu Phương Chính.
Phương Chính gật đầu, con sóc lập tức cho Phương Chính một ánh mắt dò hỏi, Phương Chính cho hắn một ánh mắt khẳng định, con sóc liền cao hứng nhảy nhót tại chỗ lăn lộn mấy vòng, sau đó hớn hở ngồi trên vai Phương Chính cười nói:
- Sư phụ, con đã biết người giỏi nhất! Ha ha...
Phương Chính thấy con sóc có thể vì cứu được người mà vui vẻ như vậy cũng vô cùng vui mừng.
Con sóc không hiểu hỏi:
- Ơ? Sư phụ, người đã cứu được, chúng ta còn qua đó làm gì?
- Xem kịch!
Phương Chính nhàn nhạt nói, chỉ là vẻ mặt hắn có hơi ngưng trọng, ngay cả con sóc ngốc nghếch cũng nhìn ra được trong mắt Phương Chính có ý giận. Nhịn không được nói thầm:
- Sư phụ tức giận rồi, hậu quả rất nghiêm trọng! Chỉ là không biết ai gặp xui xẻo đây.
- A Di Đà Phật, thí chủ, không phải nói có người rơi xuống nước sao? Sao không thấy ai cả?
Phương Chính đến cạnh đám người có lòng cứu người nhưng vô lực, hỏi.
Cụ già thở dài nói:
- Trễ rồi, đến trễ rồi, trước đó người kia còn trong nước vùng vẫy, nhô đầu lên. Đợi khi có người biết bơi đến đã chìm rồi, người này sao, hơn phân nửa không còn nữa, hầy... rõ ràng là một người đây, ai...
Phương Chính hỏi:
- Thí chủ, bần tăng thấy có hai chiếc thuyền đánh cá vẫn ở trên sông, bọn họ sao không đi cứu người.
- Cứu người? Bọn chúng không giết người đã không tệ rồi!
Nói đến thuyền đánh cá, trên mặt ông lão liền hiện lên vẻ vô cùng phẫn nộ.
Phương Chính hỏi:
- Ồ? Xin chỉ giáo?
Ông lão hừ lạnh một tiếng:
- Lũ khốn kiếp hút máu người này chỉ mong...
- Ông Lý!
Đúng lúc này, bên cạnh một người kéo kéo ông cụ, đúng lúc nhìn thấy có mấy người đi qua, ông Lý hình như có hơi kiêng kỵ.
Ông Lý lập tức ngậm miệng, một lát sau thấp giọng nói với Phương Chính:
- Pháp sư, nhìn dáng vẻ cậu rất lạ mặt, không phải người bản địa sao?
Phương Chính gật đầu nói:
- Không phải, bần tăng đến từ Đông Bắc, du lịch khắp nơi, hôm nay đúng lúc đến đây liền thấy chuyện thế này. A Di Đà Phật...
Ông Lý thở dài một hơi, lộ ra rất nhiều bất đắc dĩ trong lòng:
- Chuyện này ở nơi khác ít thấy, ở đây lại không tính là chuyện mới mẻ gì. Sông Lưỡng Giang này từ tây sang đông, ai cũng không biết khi nào có người rơi xuống từ thượng du. Hơn nữa, nước sông ở gần đây lúc chậm lúc nhanh, khi nước chậm luôn có người nghe lời khuyên xuống nước bơi lội. Nhất là lúc nghỉ lễ, nghỉ hè nghỉ đông gì đó... Hầy, mỗi năm đều có không biết bao nhiêu người ở đây kết thúc cuộc đời.
Phương Chính nói:
- Ở đây nhiều người như thế, lẽ nào có người rơi xuống nước không ai đi cứu sao?
- Cứu? Đương nhiên cứu!
Ông Lý nói tới đây, trong mắt chợt tỏa sáng, vô cùng tự hào nói:
- Không phải lão Lý đây chém gió, muốn nói người tốt trên đời này, chúng ta đây tuyệt đối là nhiều. Ở nơi khác, xuống nước cứu người đuối nước là tin mới. Nhưng ở chỗ chúng ta đây đó là chuyện thường ngày! Hầu như cách vài ngày là có người xuống nước cứu người, nhiều lắm... Nhiều đến mọi người đều chết lặng. Vừa mới đầu còn có người đưa tin, về sau đều không ai đưa tin nữa, quen quá rồi. Cậu mới nãy cũng thấy đấy, có đến mấy đứa tốt đều xuống nước đi cứu người, người trên bờ cũng không rảnh rỗi, muốn làm cây làm dây an toàn giúp bọn họ một chút đó...
Tuy rằng miệng nói đã quen nhưng mà nhìn ông Lý đắc ý thế kia, kiêu ngạo như vậy vô luận thế nào cũng không nén xuống được.
Phương Chính nghe vậy tâm tình cũng tốt hơn nhiều, quả nhiên, trên thế giới này vẫn còn nhiều người tốt.
Phương Chính hỏi nghi vấn trong lòng:
- Đã nhiều người tốt như vậy sao thuyền đánh cá kia không cứu người?
- Đoán xem?
Ông Lý tựa như muốn nói gì, chẳng qua mấy người kia lại đi qua, ông Lý không nói nữa, mà vỗ vỗ vai Phương Chính:
- Đại sư, có chút chuyện vẫn đừng hỏi nữa, hỏi nhiều cũng vô dụng, còn tức giận thêm.
Nói xong, ông Lý lắc lắc đầu bỏ đi.
Phương Chính không chết tâm đuổi theo hỏi:
- Thí chủ cứ vậy mà đi sao? Không ở lại xem kết quả?
- Kết quả? Có thể có kết quả gì? Chờ xem một màn đau tan nát cõi lòng sao? Người đã già không chịu nổi đâu, không xem được.
Ông Lý nói xong, phất phất tay, thân người cũng hơi còng lưng xuống, vừa đi vừa nói:
- Nhớ năm đó chúng ta đây là thành anh hùng, bây giờ anh hùng cũng phải bị kéo xuống nước cả, ai... đây là thế đạo gì đây...
Con sóc không vui nói:
- Sư phụ, ông ta rõ ràng biết gì đó lại không nói.
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, mỗi người đều có điều khó xử của mình, hắn có đắn đo của mình, không nói cũng bình thường. Bất quá, không nói cũng không sao, chúng ta tự xem.
- Dạ.
Con sóc cái hiểu cái không gật đầu.
Lúc này Phương Chính nhìn thấy một người đàn ông không cao, trong tay cầm một cái túi đi đến.
Người này cảnh giác nhìn Phương Chính một cái, tuy rằng hòa thượng này trắng đến không tưởng tượng nổi, chẳng qua cũng không nghĩ nhiều. Dạo quanh một vòng, sau khi xác định không có chuyện gì liền quay về bên bờ sông ngồi xuống. Bên bờ sông có hai người đang ngồi, phía trước người này có hai người đàn ông mặc đồ đen ngồi dưới đất, một người để tóc húi cua, dáng vẻ thật thà chất phác, một người khác buộc tóc phía sau để ria mép, nhìn giống như người làm nghệ thuật. Người đàn ông lấy thuốc lá đưa cho ba người khác, bốn người ngồi bên bờ sông hút thuốc đợi cái gì đó.
Phương Chính đi tới thấy vậy, cũng đi qua. Tới trước mặt mấy người này chắp tay chào hỏi:
- A Di Đà Phật, vài vị thí chủ, xin hỏi gần đây có tự viện nào không?
Người đàn ông thấp bé không kiên nhẫn nhìn Phương Chính một cái, phất phất tay:
- Hòa thượng, không rảnh quan tâm cậu đâu, đi chỗ khác đi.
Phương Chính liếc mắt nhìn thuyền đánh cá không xa sau lưng bốn người, lưới vẫn còn treo ở đó, không thu về thuyền, nhìn dáng vẻ mấy người này ngược lại có vẻ nhẹ nhõm, chỉ là có hơi mất kiên nhẫn.
Phương Chính không tiếp tục bắt chuyện mà mang theo con sóc đi qua bên cạnh chờ. Đúng lúc này, nơi xa truyền tới một trận tiếng khóc, tiếp đó liền nghe thấy tiếng người đang hét:
- Ở đâu? Ở đâu?
Phương Chính nghe tiếng nhìn qua, chỉ thấy trong đám người chạy tới, có một cô gái đã khóc đến đi không nổi, dường như là được khiêng tới, vừa tới bên cạnh đập nước, cô gái trực tiếp ngồi bệt trên đất, gào khóc:
- Lâm Chí Tiên, tên khốn kiếp nhà anh, bảo anh đừng đi bơi anh không nghe... huhu... Anh bỏ lại hai mẹ con em phải làm sao đây? Huhu...
- Chị Tuệ, đừng khóc nữa, hay là nghĩ cách vớt người đi.
Một người đàn ông trẻ tuổi đỡ người này thấp giọng nói.
Giải Tuệ chợt tỉnh táo hơn run rẩy nói:
- Vớt... vớt... vớt người! Nhất định phải vớt người.
Nghe nói như thế, vốn dĩ bốn người đang ngồi ở đó lập tức đứng dậy đi tới, tên lùn hét lớn:
- Vớt người sao?
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~