Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 581

Chương 581: Tĩnh Cực Tư Động

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 581: Tĩnh Cực Tư Động

*Tĩnh cực tư động: ý nói cuộc sống vô cùng bình đạm nên muốn có sự thay đổi gì đó sống động hơn, sôi nổi hơn. Tĩnh lắm thì nghĩ tới động.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, chỉ chớp mắt là đã qua ba ngày, Phương Chính niệm kinh đủ ba ngày. Hôm đó, Phương Chính nhận được tin từ ngôi sao lớn Lý Tuyết Anh.

- Hello! Phương Chính trụ trì, có nhớ tôi không?!

Trên mấy dòng chữ còn kèm thêm một tấm ảnh Lý Tuyết Anh chào hỏi, nón đội lệch, quần jean, mắt mở to tròn đáng yêu.

Phương Chính khẽ cười trả lời:

- Không nhớ.

- Quá đáng nha...

Lý Tuyết Anh gửi một biểu cảm chống nạnh tức giận, sau đó nói:

- Uổng cho tôi đi khắp nơi tìm thợ giỏi, lấy vật liệu tốt nhất làm một tòa miếu Quan Âm cho ngài, còn làm thêm hai thiền phòng, kết quả người không nhớ tôi... đau lòng ghê...

Phương Chính sửng sốt, sau đó chợt nhớ ra, lần trước bộ phim "Khuynh thành" vẫn luôn bị chèn ép, Phương Chính nói mọi thứ sẽ tốt hơn, Lý Tuyết Anh liền nói, nếu như tốt thì sẽ nhận lời tốt của Phương Chính, tặng Phương Chính một tòa miếu Quan Âm. Đương nhiên, trong đó càng nhiều hơn là Lỹ Tuyết Anh hứa nguyện với Bồ Tát, bây giờ đã vượt qua nguy cơ, đây là đến trả lễ.

Cái gọi là trả lễ chính là một số người muốn cầu Bồ Tát giúp bọn họ một số chuyện, nếu như thành, thì phải báo đáp. Hoặc là quyên tiền, hoặc quyên vật, lại có thể quyên tượng phật gì đó... Ví dụ như có người cầu con, sau này nếu như có con sẽ quay lại quyên bao nhiêu tiền vân vân.

Dĩ nhiên, loại cầu nguyện này bình thường đều là cầu gì đó có thể nhìn thấy sờ thấy, mà không phải hư vô mờ mịt, hoặc là quá mức vĩ mô. Bạn có thể cầu con, cầu làm thành công buôn bán, sau đó hứa hẹn một ít đồ vật vân vân.

Trong mắt rất nhiều người, cầu nguyện lớn bao nhiêu thì hứa hẹn bấy nhiêu, nhưng mà Phương Chính thấy loại suy nghĩ này khó tránh khỏi có hơi buồn cười. Cách nói này đặt ở người bình thường thì tự nhiên không sai. Nhưng với chính nhân quân tử thì sẽ không xem đây là cách kết giao. Huống gì là thần phật?

Trong mắt thần phật, người phàm có thể cho thực sự quá ít, những thứ quý báu trong mắt người phàm thì ở trong mắt phật giống như bụi trần. Cho nên thứ mà Phật thật sự để tâm không phải là vật thực dụng mà là tấm lòng thành. Nếu như việc thành, khi thành kính tạ ơn thì không có việc gì niệm kinh niệm phật vẫn tốt hơn nhiều.

Cho nên hứa nguyện và trả lễ không hề phức tạp như vậy. Nhưng mà một khi hứa nguyện nhất định phải trả lễ, nếu không thì chính là lừa gạt. Cho nên bất kể là Phật hay Bồ Tát có để tâm hay không, khi bạn hứa nguyện cái gì thì phải trả lễ cái đó rất là quan trọng.

Phật, Bồ Tát có phù hộ Lý Tuyết Anh hay không Phương Chính không biết, có điều Phương Chính trả giá 700 điểm công đức là sự thật. Vì vậy, Phương Chính cũng không từ chối thành ý của Lý Tuyết Anh, đứng đắn nói:

- Bần tăng mỗi ngày niệm kinh, trong lòng vô sự, vô nhân, đương nhiên không nhớ.

- Ngài... khó trách là người xuất gia, đã định cả đời này là chó độc thân.

Lý Tuyết Anh cười mắng, cô chỉ là đùa mà thôi.

Nhưng mà Phương Chính thấy mấy chữ này liền nước mắt đầy mặt, đây tuyệt đối là bạo kích 100%, trúng điểm đau!

Mà Phương Chính có thể nói cái gì? Hắn là một người xuất gia, lẽ nào vẫn không có chuyện gì muốn con gái à? Cho dù sau này hoàn tục thế nào, chí ít khi còn làm thì phải làm cho ra dáng. Thế là Phương Chính vô cùng khổ tâm trả lời một câu ý vị thâm trường:

- A Di Đà Phật.

Lý Tuyết Anh nói:

- Được rồi, không trêu ngài nữa. Tôi đặt trước cho ngài rất nhiều vật liệu kiến trúc, còn có đội thi công, chẳng qua đối phương rất bận, đoán chừng phải một hồi lâu nữa mới có thể đến. Đợi khi có tin cụ thể tôi sẽ nói với ngài.

Phương Chính nói:

- A Di Đà Phật, vẫn chưa tới đâu, thí chủ đừng nói, bần tăng ngứa ngáy trong lòng...

- Haha... ngài không phải vô sự vô nhân sao? Tên xấu xa, tự mình ngứa đi, Haha...

Lý Tuyết Anh gửi một biểu cảm cười điên cuồng.

Phương Chính:

"..."

Tắt điện thoại, Phương Chính nhảy nhót, cười lớn:

- Haha... tự viện nhỏ của bần tăng cuối cùng mở rộng rồi. Haha...

Đối với chính Phương Chính mà nói, tự viện lớn nhỏ hắn không quan tâm lắm, dù sao sau này cũng hoàn tục. Nhưng mà tự viện lớn, người tới nhiều hơn, danh tiếng cũng có thể cao hơn, hương hỏa nhiều hơn, hứa nguyện nhiều hơn, phù hộ cho người cũng nhiều hơn.

Cuối cùng chính là nhiều công đức! Nhiều công đức thì con đường cách khoảng cách hoàn tục của Phương Chính cũng càng ngày càng gần.

Cái này cũng là Phương Chính nhận được câu trả lời khẳng định từ hệ thống. Mỗi một người đến cầu Bồ Tát, cầu Phật, chỉ cần đối phương thành tâm, hơn nữa là người tốt, cầu nguyện cũng không phải là cái gì quá vượt mức thì bình thường sẽ thành. Một khi thành thì công đức sinh ra Phương Chính có thể thu được một phần mười.

Này tuy rằng rất ít, nhưng mà không sánh nổi với số lượng lớn. Trên thực tế Phương Chính có một nửa công đức đều là như thế mà ra, dù sao dựa vào một mình Phương Chính tích đức hành thiện là có hạn, nhiều người mới là đạo lý đúng đắn.

Chẳng quá điều khiến Phương Chính vui mừng nhất vẫn là...

- Nhất Chỉ lão cha, tự viện của chúng ta cuối cùng được mở rộng thêm, không đúng, trước đó cũng có. Lầu chuông gác trống đều lớn như vậy, vô cùng khí phái. Chuông của chúng ta là chuông Vĩnh Lạc của Linh Sơn, trống là trống Quỳ Ngưu mà Hoàng đế dùng để đánh Xi Vưu, đại điện cũng có thêm Vạn Phật Bài... không lâu sau còn sẽ xây dựng một tòa miếu Quan Âm. Người không phải luôn lẩm bẩm, tự viện chúng ta khi nào có thể trở thành tự viện lớn như Bạch Vân tự sao? Không lâu nữa, tin rằng con...

Phương Chính ngồi trước mộ phần của Nhất Chỉ thiền sư, vui vẻ nói, phảng phất trước mắt không phải là nấm mộ, mà là Nhất Chỉ thiền sư đang ngồi đó.

Phương Chính ngồi đó chính là cả buổi, khi trở về Nhất Chỉ tự trời đã chập tối. Hôm nay tâm tình tốt, Phương Chính tự mình xuống bếp, lấy một phần từ túi rau của Lưu Hồng Vận mang tới, rửa rửa, xào một chảo lớn, cho các đệ tử ăn thỏa thích.

Bởi vì tĩnh cực tư động, Phương Chính nói một hồi lâu với Nhất Chỉ thiền sư, cái nên nói đều nói, nên thổi đều đã thổi, quay về hiện thực, hắn vẫn phải đối mặt với một vấn đề đó là công đức. Đợi như thế hiển nhiên là không được, nếu đã không có chuyện đưa tới cửa, như vậy chỉ có thể tự mình đi tìm, thế là...

- Các đệ tử, vi sư ngày mai chuẩn bị xuống núi.

Phương Chính vừa nói, mấy đồ đệ đồng thời ngẩng đầu, ham muốn của Độc Lang không đặc biệt nhiều, Hồng Hài Nhi lại nóng lòng kích động, Hầu Tử cũng có hơi tò mò, duy nhất con sóc vẫn đang ăn, tựa như căn bản không thèm để ý.

Phương Chính thấy vậy hơi nhíu mày, mấy đứa đồ đệ này tuy rằng không phải người, nhưng mà sau khai mở linh trí có thể nói chuyện đã không khác gì với người. Bọn nó như vậy trở về trong rừng núi đoán chừng cũng không cách nào quen được, nhưng mà hòa nhập vào xã hội loài người thì phải có hiểu biết đối với thế giới con người. Vẫn tiếp tục ngốc nghếch như thế rất dễ bị thiệt thòi.

Nghĩ tới đây Phương Chính nói:

- Lần này Tịnh Khoan đi xuống núi với ta.

- Khục... khụ khụ khụ...

Con sóc vừa nghe liền sửng sốt, kết quả mắc nghẹn, ngồi đó khụt khịt ho khan, sau đó ngu ngơ nhìn Phương Chính. Dường như là đang hỏi vậy mà là con?

Hồng Hài Nhi thì mặt đầy hi vọng, Độc Lang ngáp một cái không để tâm, Hầu Tử cũng không quá để ý, nó rất thích ở trên núi yên tĩnh.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay