Chương 580: Kinh Thư Kinh Thư
Hồng Hài Nhi, Hầu Tử, con sóc tò mò nhìn cửa phòng Phương Chính, bụng đầy nghi hoặc và hiếu kỳ, xảy ra chuyện gì vậy?
Phương Chính mới không thèm quan tâm bọn nó nghĩ gì, xông vào thiền phòng, mở tủ Tàng Kinh.
Chỉ thấy trong tủ có thêm một quyển sách kinh mới. Bên trên bìa màu xanh có mấy chữ lớn cứng cáp mạnh mẽ - Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh.
Phương Chính thấy thế ngẩng đầu cười như điên...
Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi và con sóc lén mò vào phòng, thấy Phương Chính ôm một quyển sách mỏng ở đó cười không ngừng, hai đứa nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu Phương Chính đang cười cái gì. Hồng Hài Nhi nhịn không được hỏi:
- Sư phụ, người ôm một quyển sách nhỏ ở đó cười cái gì vậy? Cái này sẽ không phải tới từ Nhật Bản chứ ạ?
Phương Chính trắng mắt liếc, liền đập hắn một cái nói:
- Không biết đừng nói lung tung, đây không phải đồ vật bình thường, đây là sách kinh!
Con sóc nghe vậy lập tức phóng lên vai Phương Chính, sau đó thuận theo cánh tay đi tới tay, sờ sờ Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh hiếu kỳ hỏi:
- Sư phụ, kinh thư này cũng quá mỏng đi? Có thể viết mấy chữ chứ?
Phương Chính cười nói:
- Sách này quả thật là mỏng, mà số chữ sao, không nhiều, chỉ có khoảng 260 chữ thôi.
Con sóc và Hồng Hài Nhi cùng kêu lên:
- Hả? Ít như vậy?
Phương Chính nói:
- Đừng tham lam, kinh Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh này mặc dù ngắn, nhưng giá trị lại ngàn vàng không đổi được. Trong Tạng truyền kinh luận có một câu thế này: Phật nói trong tám mươi bốn nghìn pháp môn, pháp môn Bát Nhã là đặc biệt nhất. Cũng là nói địa vị của 260 chữ này trong điển tịch Phật giáo là tương đương với địa vị siêu việt của Kinh Kim Cang trong Thiền tông. Nói trắng ra đây chính là bộ kinh tinh yếu quan trọng. Có rất nhiều tăng nhân cả đời chỉ đọc một phần kinh văn này cũng có thể đạt được không ít chính quả. Có điều đa phần tự viện đều xem nó như là kinh văn nhập môn cơ bản nhất để truyền thụ.
Hồng Hài Nhi và con sóc nghe thế mới hiểu được giá trị của tập sách này, liền càng tò mò hơn, đến cùng viết cái gì, dựa vào cái gì mà hơn 200 chữ lại có thể đứng vững như vậy? Còn có, bất kể nó lợi hại ra sao, hình như cũng chỉ là sách nhập môn thôi, sao lại vui vẻ như vậy?
Phương Chính lại lười không để ý đến bọn nó, kinh phật không biết có bao nhiêu bộ, mỗi một bộ lại có rất nhiều quyển, mọi người xem như dốc sức cả đời cũng chưa chắc có thể xem hết tất cả sách kinh. Nếu đã không có cách nào xem hết, như vậy cứ việc trực tiếp tìm hiểu các bộ kinh tinh yếu, thế là trở thành phương pháp học đơn giản nhất có hiệu suất cao. Hiểu rõ hạch tâm lại đi xem những sách kinh khác, từ đó suy ra tốc độ lĩnh ngộ tự nhiên không giống bình thường.
Cũng giống với học viết văn, trước tiên phải học viết chữ. Biết viết chữ rồi, mới học viết văn cũng sẽ không khó nữa. Nhưng mà không biết viết chữ trực tiếp viết bài văn, quỷ mới biết mình có thể viết cái gì...
Phương Chính chưa đọc Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh, chỉ là nghe Nhất Chỉ thiền sư đọc thuộc lòng cho hắn.
Nghe ý Nhất Chỉ thiền sư, bây giờ công khóa của các tự viện nhập môn đều là quyển Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh này, gọi tắt là Tâm Kinh. Thậm chí có người nói, một tăng nhân có phải tăng nhân thật hay không thì cứ xem người này có thể đọc thuộc Tâm Kinh hay không. Đương nhiên lời này có hơi không công bằng, nhưng từ mặt này cũng thấy được mức độ phổ biến cùng với trình độ quan trọng của Tâm Kinh.
Phương Chính cũng có thể đọc thuộc Tâm Kinh.
Theo lý thuyết đối với quyển Tâm Kinh này hắn không hẳn quan tâm đến vậy, chẳng qua sự xuất hiện của quyển Tâm Kinh này, một là chứng minh tủ Tàng Kinh có thể tạo ra sách kinh. Hai là, Phương Chính rất rõ ràng, sách kinh của Linh Sơn và sách kinh của thế giới này không hề giống nhau. Hắn cũng muốn xem thử, Tâm Kinh chân chính ra làm sao.
Phương Chính không thể chờ đợi mở ra Tâm Kinh, lật trang đầu tiên, hắn liền sửng sốt, quyển Tâm Kinh này lại giống như đúc cái mà hắn học thuộc. 260 chữ, không nhiều không ít hơn một chữ.
Phương Chính hỏi: "Hệ thống, cái này.. tủ Tàng Kinh có phải lấy nhầm sách hay không?"
Hệ thống nói: "Tinh! Không có, tác dụng của tủ Tàng Kinh chính là sưu tầm tin tức sách kinh của thế giới này của ngươi, sau đó tập hợp thành sách. Cho nên Tâm Kinh mà ngươi nhìn thấy chính là Tâm Kinh của thế giới của ngươi. Ngươi muốn kinh thật sự trên Linh Sơn, ít nhất cũng phải làm một tòa Tàng Kinh Lâu mới được."
Phương Chính hai mắt trợn trắng: "Ngươi đùa ta à? Nếu ta nhớ không nhầm. ngươi từng nói, sách kinh nó tạo ra là sách kinh của Linh Sơn."
Hệ thống nói lẽ đương nhiên: "Không sai nha, ngươi nếu như ở Linh Sơn, sách kinh tập hợp chính là sách kinh Linh Sơn. Nhưng mà ở đây nó không được sưu tầm thông tin vượt giới, cho nên chỉ có thể tạo ra sách kinh của thế giới này. Muốn đột phá vách ngăn thế giới nhất định phải là Tàng Kinh Lâu mới được."
Phương Chính liền cạn lời luôn, Tâm Kinh trong tay bỗng nhiên trở nên nhẹ hơn rất nhiều, không vui! Vô cùng khó chịu! Mong đợi nhiều như vậy kết quả chỉ là cái này?
Hệ thống nói: "Đừng khó chịu nữa, ngươi lật ra sau xem rồi nói tiếp."
Phương Chính không nói gì, tiện tay lật ra trang sau, kết quả...
"Đạt ma chú giải thiên!"
- Cái gì?
Mắt Phương Chính sắp trừng đến rớt ra ngoài, tiếp tục lật.
"Thần Tú chú giải thiên!"
"Phát hiện chú giải thiên!"
"Kumārajīva chú giải thiên!"
...
"Hệ thống, cái này không phải giả chứ? Nhiều chú giải như vậy? Còn nữa, rõ rành rành là sách mỏng như vậy sao lại có nhiều trang thế?" Phương Chính thật sự chấn kinh, mỗi một trang đều là một chú giải của cao tăng có thật trong lịch sử. Giá trị trong đây đã cao hơn giá trị bản thân Tâm Kinh nhiều lắm.
"Tủ Tàng Kinh tuy rằng không có cách nào vượt giới để sưu tầm, nhưng mà khi sưu tầm các tin tức ở thế giới này, đều sẽ sưu tầm hết tất cả tin tức có liên quan, hợp thành sách. Những chú giải này, có cái là viết ra lưu truyền xuống, có cái là từng xuất hiện trong lịch sử sau đó thất truyền, cũng có cái căn bản chưa viết ra, chỉ là truyền miệng. Còn có cái thì là trong lòng những người này suy nghĩ mà thành. Còn về vì sao có nhiều trang như vậy, lẽ nào chỉ cho phép con người các ngươi có sách điện tử, không cho phép Linh Sơn dùng vô hạn trang sao? Thế nào? Bây giờ còn ghét bỏ tủ Tàng Kinh không?"
Phương Chính lập tức lắc đầu như trống bỏi, tuy rằng không có được chân kinh, nhưng mà có thể có nhiều chú giải của cao tăng thế này, tham ngộ tâm đắc, mặc dù chân kinh càng quý hơn, nhưng mà theo khẩu vị bây giờ của Phương Chính, vẫn là cái sau hợp với hắn hơn. Không có cái tốt nhất, chỉ có cái thích hợp hơn, lĩnh hội phật pháp không có một lần là xong, từng bước mà đi, mới là vương đạo, tránh cho tham thì thâm, ăn nhiều ngược lại không đỡ nổi.
Lấy được Tâm Kinh, Phương Chính cũng không ở trong tự viện, trong tự viện mặc dù thanh tịnh, nhưng khách hành hương vẫn nhiều như vậy, khó tránh có hơi bị quấy nhiễu.
Phương Chính trực tiếp chạy ra vườn trúc phía sau, đặt một cái ghế ngồi lên, nhàn nhã tự tại bắt đầu đọc Tâm Kinh cùng với nội dung chú giải phía sau. Đồng thời không nhịn được đọc lên:
- Quán Tự Tại Bồ Tát hành thâm Bát nhã Ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách. Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị.
Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung vô sắc,...
Dịch nghĩa Việt:
Ngài Bồ Tát Quán Tự Tại khi thực hành thâm sâu về trí tuệ Bát Nhã Ba la mật, thì soi thấy năm uẩn đều là không, do đó vượt qua mọi khổ đau ách nạn.
Này Xá Lợi Tử, sắc chẳng khác gì không, không chẳng khác gì sắc, sắc chính là không, không chính là sắc, thọ tưởng hành thức cũng đều như thế.
Này Xá Lợi Tử, tướng không của các pháp ấy chẳng sinh chẳng diệt, chẳng nhơ chẳng sạch, chẳng thêm chẳng bớt. Cho nên trong cái không đó, nó không có sắc,
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~