Chương 579: Cây Công Tô
Cuối cùng, Lưu Bắc Quân vẫn trở lại trường học, trong ánh mắt kinh ngạc của bạn học về trường.
Rất nhiều người suy đoán, thậm chi giáo viên chủ nhiệm cũng cho rằng Lưu Bắc Quân hôm đó sẽ trốn học, vì thế còn tăng cường giám sát. Kết quả, Lưu Bắc Quân giống như biến thành người khác, sau khi vào lớp bắt đầu nghiêm túc nghe giảng, cũng không ngủ nữa, có vấn đề liền đuổi theo giáo viên hỏi, buổi tối thức đêm đọc sách. Tinh thần nghiêm túc này mọi người nhìn đều thấy kinh ngạc ngây ngốc, thầm nói: "Không phải là giả vờ chứ?"
Nhưng mà lúc thi cuối kỳ, tên của Lưu Bắc Quân đã treo ở vị trí hạng mười trong lớp. Nhất thời cả lớp xôn xao, giáo viên chủ nhiệm đặc biệt chạy đi đối chiếu bài thi mấy lần, sau khi xác định không sai, còn cố ý gọi Lưu Bắc Quân lên ra mấy đề để thử, kết quả đương nhiên...
Một lần họp lớp, chủ nhiệm lớp nói:
- Lưu Bắc Quân, em nói cho mọi người nghe một chút bí quyết học tập đi. Em rốt cuộc là học thế nào mà nhanh như vậy.
Lưu Bắc Quân gãi gãi đầu:
- Em không biết phải nói sao nữa, tóm lại là.. rất muốn nỗ lực, không có gì dễ hơn học tập. Mỗi ngày ngủ chắc chắn không được...
Mọi người nhớ tới trước kia Lưu Bắc Quân mỗi ngày đều ngủ liền bật cười.
...
Chẳng qua đây là chuyện sau này, Lưu Bắc Quân vừa đi học, Lưu Hồng Vận liền chạy lên Nhất Chỉ tự, xách theo một túi lớn nào rau xanh, đậu hũ, củi gạo dầu muối, còn đặc biệt lấy 1000 đồng để vào hòm công đức.
Lưu Hồng Vận nhìn thấy Phương Chính lập tức chạy qua, kéo lấy Phương Chính liên tục nói cảm ơn, suýt chút nữa quỳ xuống dập đầu:
- Phương Chính trụ trù, cảm ơn ngài... chuyện ngài làm cho Lưu Bắc Quân, nó đều nói cả, nếu như không có ngài, nói thật lòng thì tôi cũng không biết phải làm gì. Đứa nhỏ này hơn nửa là bỏ học về nhà trồng trọt rồi... Tôi... tôi không khéo miệng nên cũng không biết nói cái gì, tóm lại, cảm ơn ngài! Cảm ơn...Tôi biết đi ra ngoài một chuyến ngài tốn không ít tiền, cái đó... tôi...
Phương Chính vỗ vỗ bả vai Lưu Hồng Vận nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ đừng khách sáo. Về phần tiền gì đó thí chủ không cần nhắc tới, dạy con thật tốt là được.
- Cảm ơn, cảm ơn...
Lưu Hồng Vận rời Nhất Chỉ tự mà miệng không ngừng cảm ơn.
Trong tích tắc Phương Chính xoay người, Phương Chính nghe thấy có tiếng người quỳ xuống đất dập đầu, trong lòng thở dài một hơi, không quay đầu lại, cái lễ này hắn không nhận nổi.
Tuy rằng Phương Chính có ơn với Lưu Bắc Quân, nhưng mà Phương Chính không cho rằng những việc mình làm đáng giá được nhận ba cái dập đầu này. Dưới gối đàn ông là ngàn vàng, quỳ trời quỳ đất quỳ cha mẹ, quỳ thần linh, sao có thể tùy tiện quỳ người khác? Cho nên cái quỳ này hết sức nặng nề...
Đồng thời, Phương Chính cũng nhớ tới Nhất Chỉ thiền sư, lúc trước Nhất Chỉ thiền sư dẫn hắn đi học, kết quả hắn lại không học tập đàng hoàng, chỉ lo quậy phá, trong lòng ít nhiều gì có cảm giác áy náy. Nghĩ tới đây hắn càng không cách nào nhận lễ này.
Lưu Hồng Vận xuống núi, tin tức mà Phương Chính vẫn luôn đợi cuối cùng đã đến.
Hệ thống hỏi: "Tinh! Chúc mừng ngươi thành công dẫn dắt Lưu Bắc Quân lầm đường lạc lối trở lại con đường đúng đắn, biển khổ vô biên quay đầu là bờ, con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng, phần công đức này không ít, muốn rút thưởng không?"
Phương Chính vừa nghe liền thở phào nhẹ nhõm, hắn còn tưởng phần công đức này ít quá bị hệ thống bỏ qua. Bây giờ xem ra, tiêu chuẩn đánh giá của hệ thống và tiêu chuẩn của thế giới này vẫn rất gần gũi. Thế là Phương Chính cười nói: "Rút!"
Hệ thống nói: "Tinh! Chúc mừng ngươi nhận được hai hạt giống cây la hán!"
Phương Chính sửng sốt, không ngờ lại rút được hạt giống cây! Chẳng qua vừa nghe là cây la hán, còn chỉ có hai hạt, Phương Chính liền mất vui.
Cây la hán lại không phải cây trúc, cây trúc thì một năm là có thể cao vọt, có thể ngắm, có thể ăn, nhưng cây la hán trồng xuống trong một năm đoán chừng cũng chỉ cao cỡ con mèo con... Đợi nó mọc lớn rồi Phương Chính cũng đã mồ yên mả đẹp.
Mặc kệ thế nào, mình rút được thì cũng phải ngậm nước mắt nhận thôi. Nghĩ tới đây Phương Chính nói: "Nhận."
Sau đó trước mặt hắn lóe sáng, trong phật quang có hai hạt giống đang lơ lửng, màu vàng kim, giống như được đúc bằng vàng vậy. Hạt giống thế này, Phương Chính tin rằng trên thế giới này tuyệt đối không tìm được hạt thứ hai. Tuyệt đối là hàng từ Linh Sơn.
Hệ thống nói: "Đây là hạt cây la hán dưới chân núi Linh Sơn, không có gì đặc biệt, chẳng qua lá, hoa gì đó của nó có thể làm thuốc, cụ thể thì tự ngươi tìm hiểu đi."
Phương Chính gãi gãi đầu, cây la hán thì hắn biết, cho nên những cái hệ thống nói hắn cũng biết. Vốn tưởng hệ thống sẽ nói gì đó đặc biệt, kết quả chỉ như vậy... Phương Chính đơn giản không nghĩ nhiều nữa, cầm hạt giống đi ra, đứng trước cửa, Phương Chính vừa đào hố vừa lẩm bẩm:
- Đào cái hố, vùi ít đất, đếm một hai ba bốn năm, trồng la hán, lớn cho nhanh... nhanh thì gặp quỷ.
Phương Chính lắc đầu, trong lòng nói thầm.
Đồng thời Phương Chính nghĩ tới một vấn đề, thế là hỏi hệ thống: "Hệ thống huynh, đây đến cùng là hạt giống gì? Cây la hán nhưng không chỉ có một loại, mọc gai giống cây tùng, còn có một loại cây bạch quả, cậu cho tôi rốt cuộc là loại nào?"
Hệ thống nói lẽ đương nhiên: "Cho cậu đương nhiên là cây bạch quả. Hơn nữa hai hạt đều là cây đực!"
Phương Chính nghe xong lập tức có cảm giác hai mắt tối sầm muốn ngất đi.
Có người có lẽ không biết, nhưng Phương Chính rất rõ ràng, nơi đầu tiên xem cây bạch quả làm cây la hán chính là Thiếu Lâm Tự, trong Thiếu Lâm Tự có cây bạch quả, cây bạch quả lại là cây đơn tính khác gốc, phải trồng hai cây đực cái cùng nhau mới có thể ra hoa kết trái. Thế mà lại có một gốc cây bạch quả đơn độc sinh trưởng, bên cạnh cũng không có bạn gái, cây bạch quả đực đáng thương vẫn đều chỉ ra hoa không có quả, cho nên được gọi là cây la hán.
Đương nhiên đây không phải nguyên nhân làm Phương Chính muốn ngất. Mà là cây bạch quả bản thân là lão thọ tinh trong cây cối. Nổi tiếng là lớn chậm, sống lâu, vì vậy còn được gọi là cây công tôn: Ông trồng cây cháu có trái ăn. Đời ông trồng cây tới cháu mới có thể ăn hạt bạch quả, do đó có thể thấy con hàng này lớn chậm cỡ nào. Đây lại là hàng từ Linh Sơn, ở thế giới linh khí thiếu thốn này không chừng càng lớn chậm hơn. Phương Chính thậm chí còn nghi ngờ, hắn sinh thời không biết có thể nhìn thấy cái cây này lớn lên hay không...
Vì để xác định mình không nhớ sai, Phương Chính đặc biệt tra tìm trên điện thoại, không xem không biết, vừa xem liền bị dọa. Cây bạch quả trong điều kiện tự nhiên từ khi trồng xuống đến khi kết quả cần hơn hai mươi năm, sau bốn mươi năm mới có thể cho quả nhiều. Cũng là nói nếu chỉ dựa vào hai cái cây này để ăn cơm hơn phân nửa là phải chết đói.
Nhìn đến đây Phương Chính liền hoàn toàn cắt đứt mọi ý tưởng, lầm bầm:
- Các ngươi hai cây thích lớn hay không thì tùy đi, chỉ cần đừng chết là được.
Phương Chính cười khổ một tiếng lắc đầu, tưới một ít Vô Căn Tịnh Thủy cho hai hạt giống liền trở vào trong tự viện.
Phần thưởng lần này Phương Chính vô cùng không hài lòng, trong lòng cũng có chút không vui. Chẳng qua sau khi đến sân sau, Phương Chính chợt nhớ ra gì đó, cầm điện thoại lên xem, sau đó cười như điên, quay người vọt vào trong thiền phòng.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~