Chương 578: Không Uống Nhiều Chứ?
Buổi trưa hai người ăn đại chút gì đó rồi tiếp tục dạo quanh từng nơi, có khi là phố buôn bán, có khu dân cư nhỏ, nhìn những khu xanh hóa hết sức xinh đẹp, chung cư cơ sở đầy đủ, Lưu Bắc Quân ngưỡng mộ không thôi, nhịn không được nói:
- Nếu như tôi có thể ở đây thì tuyệt quá.
Phương Chính vẫn không nói gì.
Đến chiều, Phương Chính dẫn Lưu Bắc Quân đến Đại học Thanh Hoa, nhìn những học sinh trong trường ngồi dưới bóng cây, đọc sách, phối hợp với tiếng chim hót, cả thế giới dường như tràn ngập hương vị sách vở, yên tĩnh an lành. Nhìn trường học giống như vườn hoa thành phố, ánh mắt Lưu Bắc Quân càng khác, càng nhìn càng thích, không nhịn được nói:
- Đây mới là nơi để đi học, thật tuyệt! Trường chúng ta so với nơi này quả thật là rác!
Phương Chính vẫn như cũ không nói lời nào. Hai người ở Long kinh hai ngày, cũng đi dạo hai ngày, đến ngày thứ ba khi rời Long kinh, Lưu Bắc Quân vô cùng tham luyến nhìn thành phố lớn sau lưng nói:
- Trụ trì, đều là thành phố, sao lại cách biệt lớn như vậy? Trụ trì, ngài đã hai ngày không nói gì với tôi rồi, ngài đến cùng muốn làm gì?
Phương Chính lúc này mới buông sách kinh trong tay xuống, nhàn nhạt nói:
- Tự mình xem, tự mình nghĩ, quay về rồi nói tiếp.
Lưu Bắc Quân gãi đầu không hiểu Phương Chính lời này là có ý gì.
Xuống xe lửa, nhìn thành phố Hắc Sơn quen thuộc trước mắt, trước đây Lưu Bắc Quân cảm thấy thành phố Hắc Sơn đã đủ sầm uất rồi, nhưng sau khi nhìn thấy sự đẹp đẽ của Long kinh bỗng nhận ra, thành phố Hắc Sơn này chẳng qua chỉ như vậy. Vào huyện Tùng Lâm, mày hắn bắt đầu nhíu lại, đến thôn Nhất Chỉ, mày Lưu Bắc Quân cau chặt, lại không nói lời nào.
Đến lúc leo lên Nhất Chỉ Sơn, Lưu Bắc Quân đột nhiên dừng lại. Phương Chính cuối cùng mở miệng:
- Sao không đi lên?
Lưu Bắc Quân nói:
- Phương Chính trụ trì, tôi không muốn đi lên.
Phương Chính nói:
- Lý do?
- Tôi cả đời này không thể bị nhốt ở đây làm một nông dân cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, tôi muốn ra ngoài!
Lưu Bắc Quân nghiến răng, nói ra lời mà cả chính hắn cũng giật mình.
Phương Chính không để tâm, thản nhiên hỏi:
- Làm sao đi ra ngoài?
Lưu Bắc Quân sững sờ, sau đó cúi đầu nói:
- Tôi không biết, tôi có thể đi đến đó làm công.
Phương Chính lại hỏi:
- Làm công? Cậu biết làm gì? Bần tăng dẫn cậu đến những công ty kia cậu cũng đã thấy, cậu cảm thấy những công việc đó cậu có thể làm?
Lưu Bắc Quân há hốc, những công ty bọn họ đi, công việc những người đó không phải có liên quan đến máy tính, chính là làm gì đó mà hắn căn bản nhìn không hiểu gì. Việc mà hắn có thể hiểu chính là ở công trường bốc gạch. Nhưng mà việc đó cùng với ở nhà trồng trọt có gì khác nhau đâu? Huống chi hắn khao khát cuộc sống của những thành phần tri thức trong thành phố, cuộc sống trong văn phòng chứ không phải trên công trường.
Lưu Bắc Quân nhìn Phương Chính chòng chọc, hỏi:
- Phương Chính, tôi biết ngài có cách đúng không?
Phương Chính quay người nói:
- Cậu tự mình nghĩ, nghĩ ra rồi thì xuống núi đi.
Lưu Bắc Quân vẫn đi theo Phương Chính trở về núi. Chẳng qua bắt đầu từ ngày này, Lưu Bắc Quân liền lâm vào trầm tư khổ não, đã thấy thành phố lớn ồn ào náo nhiệt, hắn cũng không muốn ở trên núi bần hàn yên tĩnh. Một ngày này, một cặp vợ chồng lên núi quỳ trong đại điện cầu xin, Lưu Bắc Quân đúng lúc đi qua, nghe người đàn ông lẩm bẩm:
- Cầu xin Phật Tổ phù hộ con của con thi đậu đại học trọng điểm, không cần phải làm nông nữa, trở thành một người thành phố có thể diện...
Lưu Bắc Quân cả người run lên, thi đại học?
Hắn là một đứa trẻ nông thôn, trong nhà không có tiền, bản thân không có năng lực, muốn vào thành phố xông xáo, còn có cái gì đơn giản trực tiếp, hiệu quả, có thể diện hơn so với đi học?
Mấy ngày nay hắn vẫn luôn nghĩ đủ các cách, cái gì mà đi vào thành phố lớn làm công, khiêng gạch, nhà máy vân vân, nhưng mà cuối cùng sau khi hắn từ điện thoại của Phương Chính, trên mạng tra tìm đều từ bỏ. Những cuộc sống như người máy sản xuất dây chuyền kia hắn không muốn. Đã ăn qua sơn hào hải vị làm gì còn ăn được cám bã? Chỉ có điều trong lòng hắn ngăn trở chuyện đi học, vẫn không nghĩ đến mà thôi.
Lúc này chợt được người nhắc tới, Lưu Bắc Quân đã chợt tỉnh ngộ ra chạy đến sân sau, thấy Phương Chính liền nói:
- Phương Chính trụ trì, tôi muốn đi học!
Phương Chính gật đầu nói:
- Xuống núi đi.
Lưu Bắc Quân gật gật đầu xoay người chạy ra, quả nhiên đại Bạch Lang ở ngoài cổng tự viện không thấy đâu. Lúc đi khỏi Nhất Chỉ tự hắn nở nụ cười. Sau đó quay lại lạy ba lạy, hắn kêu lớn:
- Phương Chính trụ trì, ngày sau tôi nếu như thành công, nhất định trở về cảm tạ ngài!
Nói xong, Lưu Bắc Quân vụt chạy đi. Mà lúc này, Lưu Hồng Vận đang ngồi trong nhà uống rượu buồn.
Vợ Lưu Hồng Vận cướp ly rượu đi nói:
- Đừng uống nữa.
Lưu Hồng Vận vô cùng sầu não nói:
- Bà lắm chuyện quản linh tinh cái gì? Không uống rượu trong lòng tôi phiền chết. Con nhà người ta đều đi học, chỉ có con nhà mình bỏ học, đi ra ngoài cảm giác sắp mất hết mặt mũi rồi.
Vợ Lưu Hồng Vận oán giận:
- Anh... anh như vậy có thay đổi được cái gì không? Mà em nói anh không nên đưa con lên núi ở, Phương Chính trụ trì dù sao thì cũng là hòa thượng, cậu ta lại không biết dạy trẻ con.
Lưu Hồng Vân thở dài:
- Mắt không thấy tâm không phiền, cứ thấy nó anh liền phiền.
Vừa nói xong cửa phòng mở ra. Vợ của Lưu Hồng Vận vừa ngẩng đầu thấy là Lưu Bắc Quân trở về liền tươi cười kêu lên:
- Tiểu Quân con về rồi à!
Lưu Hồng Vận nghe thấy chợt quay người, thấy đúng là Lưu Bắc Quân trở về, liền xuống đất chụp dép lê đánh tới, đồng thời kêu:
- Lén trở về đúng không? Cút đi cho tao.
Lưu Bắc Quân không tránh mà gào lên:
- Cha, con muốn đi học!
Dép lê của Lưu Hồng Vận dừng trước ngực Lưu Bắc Quân. Dù sao cũng là con mình, hắn không nỡ đánh lên đầu. Mà một câu này của Lưu Bắc Quân làm hắn mắt mở to. Hắn ngây ngốc sờ sờ đầu Lưu Bắc Quân, lại sờ sờ đầu mình, hình như mình hơi nóng, lầm bầm:
- Uống nhiều rồi sao?
Lưu Bắc Quân nói:
- Cha, cha không uống nhiều đâu, con muốn đi học.
Độp!
Dép của Lưu Hồng Vận rớt xuống đất, xoa xoa mặt, đầy vẻ không tin nói:
- Con đợi một chút, để cha bình tĩnh lại đã, bà nó ơi anh không uống nhiều chứ hả?
- Không có, anh mới uống một ít, con trai thật sự muốn đi học đấy.
Vợ Lưu Hồng Vận nghẹn ngào, nhịn không được lau nước mắt.
Nhìn hai người già như vậy, Lưu Bắc Quân bỗng có cảm giác muốn tự đánh mình. Hắn đột nhiên phát hiện mình của trước kia là một tên khốn ngu ngốc không biết gì.
Chưa đi ra ngoài, không biết được tốt đẹp ở bên ngoài, cũng không biết nỗi khổ tâm của cha mẹ, bây giờ hắn hiểu rồi... hắn biết tương lai mình phải làm gì. Lúc này mới rõ ràng suy nghĩ của cha mẹ, trong lòng xúc động vô cùng, càng nhiều hơn là ý thức trách nhiệm, hắn phải thi đỗ đại học. Vì chính mình cũng là vì cha mẹ.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~