Chương 577: Kích Động Không Tê
Một đường vừa đi vừa nhìn, Lưu Bắc Quân ở bên cạnh trong mắt tràn ngập mới lạ, tàu điện ngầm là điều mới mẻ, trai xinh gái đẹp, ông bác bà dì xung quanh cũng lạ lẫm, vô số những tòa lầu cao chung quanh mới mẻ, thậm chí lần đầu vào khách sạn ở cũng là điều mới lạ.
Một đêm này, Lưu Bắc Quân lăn qua lăn lại trên giường không ngủ, cuối cùng ghé vào cửa sổ nhỏ, nhìn xuống bên ngoài đường lớn ngựa xe như nước, lẩm bẩm:
- Thành phố lớn thật đẹp quá... thật sạch sẽ, xe cũng nhiều... Phương Chính trụ trì, trụ trì?
Lưu Bắc Quân quay đầu, Phương Chính đã ngủ rồi.
Lưu Bắc Quân ghé vào cửa sổ nhìn rồi lại nhìn, cuối cùng thở dài một tiếng phức tạp trở về giường đi ngủ.
Hôm sau, trời còn chưa sáng Lưu Bắc Quân đã bị Phương Chính đánh thức.
- Trụ trì, sớm như vậy ngài muốn làm gì thế?
Lưu Bắc Quân vừa nhìn giờ, mới ba giờ!
Phương Chính nói:
- Muốn xem Thượng cờ thì mau lên, nếu không cậu cứ tự mình nằm đây đi.
Lần đầu tiên đến Long kinh, không đi quảng trường lớn xem kéo quốc kỳ thì thật là phí công tới. Phương Chính tuy rằng là một hòa thượng, người xuất gia, nhưng mà hắn từ trước tới giờ không hề xem mình là một người hoàn toàn rời xa thế tục.
Nghe thấy muốn xem thượng cờ, Lưu Bắc Quân từ trên giường phóng xuống, hai ba cái mặc xong quần áo, kéo Phương Chính chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói:
- Vậy phải mau lên, mau lên!
Kết quả ra khỏi khách sạn, Lưu Bắc Quân mở to mắt, đi thế nào đây?
Phương Chính lắc đầu, dẫn Lưu Bắc Quân đi trạm tàu điện ngầm, đi theo tàu điện ngầm đến quảng trường lớn, hai người đến không tính trễ, nhưng mà trên quảng trường đã đông nghịt người, khắp nơi đều là người. Đồng thời còn có từng đội quân sĩ tuần tra đi qua, nhìn những binh lính oai vũ kia, Lưu Bắc Quân không nhịn được khen:
- Đây mới là đàn ông! Soái!
Phương Chính khẽ gật đầu, coi như tán thành cách nói của Lưu Bắc Quân. Theo dòng người đi về phía trước, binh sĩ canh gác đứng thẳng tắp, không động đậy giống như tượng điêu khắc. Phương Chính từ bên cạnh họ đi qua, thậm chí nhìn thấy trên mặt một người lính ngay sườn mắt có một con muỗi đậu lên hút máu. Nhưng mà người lính trẻ kia vẫn đứng đó không động, tựa như căn bản không biết đến sự tồn tại của con muỗi kia.
Phương Chính nhướng mày, vừa muốn giơ tay, đột nhiên có một cô cái đi qua, xua xua tay đuổi con muỗi kia đi, sau đó lấy ra khăn tay giúp người lính kia lau mồ hôi trên trán, khẽ cười nhẹ rồi quay người đi. Phương Chính thấy thế trong lòng ấm áp.
Lưu Bắc Quân thì thấp giọng nói:
- Tôi nghe nói khi người lính đứng gác, người khác không thể tới gần. Nếu không...
Phương Chính nói:
- Người tốt và người xấu không giống nhau.
Lưu Bắc Quân gãi đầu, không hiểu ý này của Phương Chính, người xấu còn có thể viết hai chữ người xấu trên mặt à??
Nhưng Phương Chính thì biết, người xấu sẽ không viết chữ người xấu trên mặt, nhưng mà khí chất và ấm áp của người tốt tỏa ra lại có thể nháy mắt rọi sáng tất cả.
Hai người theo mọi người đến trước quảng trường, lúc này một người lính đi đến, vừa đi vừa nói:
- Mọi người xin chú ý, người xem ba hàng đầu xin hãy ngồi xuống, mời ngồi xuống, cảm ơn đã phối hợp.
Sau đó người ở ba hàng trước bắt đầu ngồi xuống, Phương Chính và Lưu Bắc Quân đúng lúc là hàng thứ ba, Phương Chính không để tâm, Nguyệt Bạch tăng y không dính bụi đất, ngồi đâu cũng không bẩn, dứt khoát ngồi xuống đất. Lưu Bắc Quân cũng không để ý cái này, ngồi xuống theo, có người mang theo một vài tấm poster gì đó, trải dưới đất lót ngồi. Trong chốc lát ba hàng trước đều đã ngồi xuống.
Từ đó tầm nhìn của mọi người đều được bảo đảm thấy rõ.
- Trụ trì, khoảng cách hơi xa, xa như vậy nhìn không rõ. Tôi còn tưởng có thể nhìn ở khoảng cách gần giống như trên TV vậy.
Lưu Bắc Quân ít nhiều hơi thất vọng nói.
Phương Chính nói:
- Có xa hay không phải xem trong lòng. Cậu nhìn ở đây, thật sự có mấy người diễu hành kéo cờ? Tự hỏi lòng mình, cậu rốt cuộc đến đây để xem cái gì.
Lưu Bắc Quân sửng sốt, nhìn quân lính xung quanh, người xem mặt đầy mong đợi, hắn nhịn không được trong lòng hỏi một câu: "Bọn họ thật sự đến đây xem kéo quốc kỳ sao?" Chờ đợi, ánh mắt của tất cả mọi người đều tràn đầy mong đợi, đợi nhìn thấy một nghi lễ kéo cờ không nhìn rõ? Hay là nói, thật sự đợi kéo cờ, sẽ có cái gì đặc biệt, đẹp đẽ xảy ra?
Nghĩ tới đây Lưu Bắc Quân cũng bắt đầu dâng lên kỳ vọng chờ đợi.
Nhìn thấy Lưu Bắc Quân như vậy Phương Chính không nói gì nữa, chỉ yên lặng nhìn.
Thời gian trôi qua, nơi xa rốt cuộc nhìn thấy hình ảnh đội nghi trượng, từng người oai hùng khí thế, bước đều từng nhịp đi tới, tuy rằng bởi vì quá xa không nhìn rõ chi tiết. Nhưng chỉ vài phút này, Lưu Bắc Quân không biết vì sao, trong lòng hắn lại nóng lên! Phảng phất như một cái máy rỉ sét thật lâu không dùng tới bỗng nhiên có động lực lọc cọc bắt đầu chuyển động.
Lưu Bắc Quân đã không nhớ rõ lòng mình bao nhiêu năm không có cảm xúc này, hắn thậm chí có lúc cho rằng mình cả đời này cũng sẽ không bị người làm cảm động, ít ra hắn đã rất lâu không có cảm nhận được tâm tình kịch liệt trong lòng như vậy. Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào hướng đội nghi trượng, nhìn binh sĩ đội nghi trượng cầm quốc kỳ, sau đó một người lính giơ tay lên, quốc kỳ đỏ tươi phấp phới trong gió nháy mắt bung ra.
Lưu Bắc Quân vô thức nắm chặt tay, nháy mắt hắn bỗng hiểu được mình đến đây để xem cái gì. Không phải vì xem nghi lễ kéo cờ, mà là đến lấp đầy đáy lòng nhiệt huyết yêu nước. Trong lúc quốc kỳ được kéo lên, hắn cũng không biết mình nghĩ đến cái gì, nhưng mà hắn lại có loại kích động không khống chế được, một cỗ nhiệt huyết tựa như muốn từ miệng phun ra, vô thức mở miệng hát quốc ca, hai hàng nước mắt trượt xuống.
Hắn không biết, hòa thượng nào đó bên cạnh tuy rằng bình tĩnh như không có chuyện gì, nhưng mà kích động trong lòng cũng không ít.
Phương Chính tuy là hòa thượng, nhưng mà trong lòng hắn vẫn có lòng nhiệt huyết yêu nước, ở đây, nhiệt huyết được nhen nhóm, hát quốc ca theo, cảm nhận trên cả quảng trường đầy ắp kia, không có chúng ta, chỉ có tình cảm với đất nước.
Rời quảng trường lớn, đi được một lúc lâu, Lưu Bắc Quân mới từ trong kích động ban nãy tỉnh lại, nhìn Phương Chính nói:
- Phương Chính trụ trì, mặc dù tôi cũng không biết vì sao tôi xem kéo cờ, nhưng mà trong khoảnh khắc đó, tôi thật sự rất kích động, muốn khóc... ờm, đã khóc rồi.
Phương Chính nói:
- Khóc mới tốt, khóc thì còn có thể cứu.
Lưu Bắc Quân kinh ngạc:
- Có ý gì?
Phương Chính không hề nói gì nữa, mà là dẫn Lưu Bắc Quân đi vào phố thương mại Vương Phủ Tĩnh.
Nhìn khu phố sầm uất, nhìn những bóng người vội vội vàng vàng lui tới, nhìn nhà lầu san sát nhau xung quanh, Phương Chính không nói một lời. Lưu Bắc Quân lại không ngừng nhìn chung quanh, sợ nhìn sót một chỗ mới mẻ này kia, mọi thứ ở nơi này đối với hắn mà nói đều vừa quen thuộc lại xa lạ, quen thuộc là cảnh tượng trên TV tái hiện lại, xa lạ là không khí ở đây mang tới, cảm giác ở đây không hề giống trong thôn.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~