Chương 576: Ở Đây Thật To Lớ
Lưu Bắc Quân nói:
- Thế thì bọn họ cũng không bằng anh tôi.
Phương Chính cười cười nói:
- Cậu thật sự cho rằng bọn họ là được tìm đến để làm vận chuyển hả?
Lưu Bắc Quân không hiểu hỏi:
- Không phải làm vận chuyển thì làm cái gì?
Phương Chính không nói gì, xuống núi tìm Vương Hữu Quý, mượn xe máy, chở Lưu Bắc Quân trực chỉ quặng mỏ mà chạy.
Khi Lưu Bắc Quân thấy mỏ quặng bụng đầy nghi hoặc, tới đây làm gì?
Phương Chính nói:
- Đi tìm vị anh trai mà cậu nói đi, rồi hỏi thử xem những học sinh đó bây giờ đang làm cái gì.
Lưu Bắc Quân không hiểu Phương Chính có ý gì, đi vào hầm mỏ tìm thấy một chàng trai mặt đen, người này nghe mục đích đến đây của Lưu Bắc Quân, mặt mũi đen thui đỏ ửng lên, cười khổ nói:
- Tên oắt con nhà cậu không ngoan ngoãn đi học, chạy đến đây cười nhạo anh hả?
Lưu Bắc Quân nói:
- Không có mà, em chỉ tới hỏi thăm thôi.
Chàng trai hỏi:
- Hôm nay không phải thứ bảy, sao em không đi học?
Lưu Bắc Quân lẽ thẳng khí hùng nói:
- Em không đi học nữa, đi học chẳng có tác dụng gì, sao phải đi học. Anh, không phải anh nói, sinh viên vô dụng...
- Heo!
Chàng trai há miệng mắng:
- Anh mẹ nó năm đó là tên ngốc mới nói như vậy với em. Nếu như cho anh một cơ hội, anh thật muốn học đại học, học cho thật tốt.
Lưu Bắc Quân hơi ngẩn ra:
- Anh có ý gì?
Chàng trai cười khổ nói:
- Năm ngoái anh còn nói với em mấy học sinh kia không được, chỉ biết múa bút linh tinh. Kết quả năm nay họ đều thành sếp của anh hết cả... Người ta căn bản không phải đến làm việc khổ cực của anh. Bọn họ đến chỉ để tìm hiểu bọn anh cần làm cái gì, quen với công việc khai thác mỏ, hiểu hết các số liệu, tiện thể thăng lên quản lý. Chú em à, nói thật lòng, luận về kỹ thuật bọn họ không bằng anh, nhưng mà bàn về quản lý anh không bằng bọn họ. Cho nên bọn họ đã định là sếp, anh đây cả đời nhất định làm khuân vác.
Nói đến đây, chàng trai ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao:
- Em xem trời này đi, nóng như hỏa lò vậy, anh ở đây giống như khoai lang bị nướng, bọn họ trong văn phòng uống trà, gõ bàn phím, tiền lương còn nhiều hơn anh... Năm ngoái là anh đây chém gió, ngu ngốc. Năm nay nếu như hai anh em mình lại gặp nhau, anh khuyên em một câu: Trở về đi học đi, không đi học, cực khổ lắm...
Trên đường rời khỏi quặng mỏ, trong đầu Lưu Bắc Quân đều quanh quẩn những lời nói của chàng trai mặt đen, học cho thật giỏi. không đi học khổ lắm...
Phương Chính hỏi:
- Thí chủ, bây giờ còn thấy đi học không có tác dụng không?
Lưu Bắc Quân đỏ mặt, chẳng qua vẫn cắn răng nói:
- Dù sao tôi không học. Thế nào cũng không học.
Phương Chính gật gật đầu, trả xe máy cho Vương Hữu Quý, dẫn Lưu Bắc Quân đi xe bus vào thành phố.
Lưu Bắc Quân thấy càng ngày càng xa quê nhà, có hơi căng thẳng hỏi:
- Phương Chính trụ trì, chúng ta đi đâu vậy ạ?
Phương Chính nói:
- Bần tăng chưa đi qua cái gì thành phố lớn, muốn đến thủ đô xem thử.
Lưu Bắc Quân liền kích động:
- Ngài là muốn dẫn tôi đi thủ đô, Long kinh?
Phương Chính cười gật đầu:
- Đúng vậy, đi Long kinh.
Lưu Bắc Quân càng kích động hơn, Long kinh á! Không nói đến sự phồn hoa của nó, chỉ nghĩ đến đây là thủ đô của cả nước hắn liền vui vẻ, nhất thời miệng không khép lại, một lát thì nói đi leo Trường Thành, một lát thì đi quảng trường lớn nhìn đài tưởng niệm...
Mà Phương Chính thì kiên nhẫn lắng nghe.
Đến Hắc Sơn, đổi qua đi tàu cao tốc, ngày hôm sau trời vừa sáng đã đến Long kinh.
Nhìn thấy trạm xe lửa Long kinh to lớn, Lưu Bắc Quân đã kinh ngạc đến ngây ngốc, trạm xe lửa này cũng quá lớn! Đẹp quá, khắp nơi đều là màn hình, khắp nơi đều là người, người đông nghìn nghịt, nhìn đâu cũng là đầu người, nhìn đến hắn có hơi choáng, hoàn toàn không phân biệt được đông tây nam bắc. Đồng thời còn có sự sợ hãi đối với hoàn cảnh xa lạ, bám dính Phương Chính không rời một bước.
Hắn lại không biết, hòa thượng được hắn xem là người đáng tin này cũng là lần đầu tiên đến thành phố lớn như vậy, sự rung động trong lòng cũng không ít hơn Lưu Bắc Quân... chẳng qua không biểu hiện ra mà thôi.
Mười phút sau.
- Phương Chính trụ trì, chúng ta đi đâu vậy?
Lưu Bắc Quân hỏi.
Phương Chính ngẩng đầu nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, trên trán xuất hiện mồ hôi.
Hai mươi phút sau.
Lưu Bắc Quân cảm thán nói:
- Phương Chính trụ trì, ở đây thật lớn nha, đi lâu vậy mà vẫn chưa đi ra.
Phương Chính nhìn màn hình quảng cáo trước mặt, nhìn thế nào cũng quen mắt vậy nhỉ? Mồ hôi càng nhiều...
Ba mươi phút sau, không đợi Lưu Bắc Quân mở miệng, một cô gái mặc áo đồng phục bước tới trước mặt nhã nhặn lễ phép hỏi:
- Vị pháp sư này, hai người muốn đi đâu, có cần giúp đỡ không ạ?
Phương Chính đỏ mặt, trước mặt người ta loanh quanh nửa tiếng đồng hồ, nhân viên phục vụ cũng nhìn không nổi nữa, mất mặt ghê! Lưu Bắc Quân cũng hiểu ra, không phải nơi này lớn, mà là trọc ngốc này lạc đường!
Phương Chính ho khan một tiếng:
- Bần tăng muốn đi ra ngoài.
Cô gái giương miệng suýt chút nữa bật cười, cô nhìn hòa thượng này dắt theo một đứa trẻ đi tới đi lui mấy vòng xung quanh khu vực này, mới đầu còn tưởng bọn họ đang đợi người nên đi dạo, sau đó phát hiện ra tình huống không đúng, lúc này mới đến hỏi thăm, bây giờ xem ra thật đúng là lạc đường. Tình trạng này cô gặp phải không nhiều, nhưng cô cũng không kỳ thị gì, chỉ cảm thấy rất thú vị, hòa thượng đẹp trai này nhìn vô cùng hiền lành, cười lên như ánh mặt trời ấm áp, cũng đặc biệt đáng yêu.
- Hai người đi từ thang máy bên kia lên, sau đó rẽ trái, đi thẳng, sau đó... ừm, bỏ đi, tôi dẫn hai người đi nhé.
Cô gái nói hai câu, phát hiện ánh mắt hai người trước mắt có hơi đờ ra, quả quyết từ bỏ không nói tiếp, miễn cho hai người này lại lượn quanh cả buổi.
Đi theo sau mỹ nữ này, Lưu Bắc Quân nói nhỏ:
- Pháp sư, ngài cũng là người mù đường à?
Phương Chính:
"..."
Dưới sự dẫn đường của nữ phục vụ, Phương Chính và Lưu Bắc Quân cuối cùng ra bến xe phía tây Long kinh, sau khi cảm ơn các loại, Phương Chính và Lưu Bắc Quân đứng trên quảng trường, nhìn bến xe phía tây Long kinh to lớn, Phương Chính cảm thán:
- Thật lớn nha!
Lưu Bắc Quân cũng cảm thán theo:
- Trong TV hoàn toàn không nhìn ra, cái nhà lớn thế này, người toàn thôn chúng ta vào ở cũng đủ đấy.
Phương Chính gật đầu, có vài thứ, trong TV rốt cuộc là trong TV, còn lâu mới truyền tải được cảm giác thực thế này.
Ra trạm xe lửa, Phương Chính vẫn như cũ ngây ngốc, hắn là lần đầu tiên một mình đi đến thành phố lớn, ăn gì ở đâu hoàn toàn là một đống dấu chấm hỏi. Cũng may Phương Chính trước khi đến đã chuẩn bị đầy đủ, xem không ít mấy loại sách du lịch, cũng sớm có kế hoạch. Tuy rằng thực hiện trong thực tế vẫn có hơi phiền, nhưng Phương Chính cũng học khôn. Hắn không hiểu, luôn có người hiểu nhỉ?
Phương Chính chợt nhớ hắn từng hỏi Nhất Chỉ thiền sư.
- Sư phụ, người từ nơi phía Nam xa xôi làm sao đi một đường đến đây vậy ạ?
Phương Chính hiếu kỳ hỏi.
Nhất Chỉ thiền sư xoa đầu Phương Chính, sau đó chọc mũi hắn nói:
- Con lại ngốc rồi, dưới mũi không phải còn có một cái miệng sao? Không biết đi thế nào, gặp phiền phức gì sẽ không mở miệng hỏi à?
Bây giờ, Phương Chính chính là trên đường chụp ai thì hỏi, cứ thể thành công tìm thấy tàu điện ngầm, đi tàu điện ngầm tìm chỗ ở.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~