Chương 574: Chùa Này Không Giữ Người
Nhìn Lưu Bắc Quân đã yên tĩnh lại, Phương Chính khẽ gật đầu, lúc ăn cơm tối, Lưu Bắc Quân rốt cuộc thông qua nỗ lực của chính mình mà được ngồi vào bàn ăn như ý nguyện, càn quét bàn ăn như thể gió thu cuốn lá rụng! Ăn xong rồi còn không quên vuốt cái bụng, nấc một cái rồi nói một câu:
-Tôi không thể ăn nữa, ợ... Tôi là... ợ... Tôi là muốn nói với các người, ợ... Tôi muốn ăn lại tất cả số cơm vốn thuộc về tôi, ợ...
Đúng lúc này, sóc dùng vẻ mặt ngây thơ giơ một nắm cơm nhỏ lên, mắt to nhấp nha nhấp nháy, phảng phất như muốn nói: "Ăn nữa không?"
Lưu Bắc Quân nghĩ cả một buổi trưa đói khát của mình đều là do đám quỷ tham ăn này gây ra, tức giận một bụng, liền cười lạnh trong lòng, sau đó nói:
-Ông đây phẫn nộ, một nắm cơm nhỏ há có thể giải quyết?
Vì thế, không hề khách khí tiếp lấy nắm cơm, vừa muốn nói cái gì, liền nghe thấy tiếng ghế xê xịch, sau đó vốn đang ngồi bên cạnh cái bàn là con khỉ, sóc, Hồng Hài Nhi, thậm chí ngay cả Phương Chính cũng rời khỏi cái bàn trong nháy mát!
Lưu Bắc Quân có chút ngơ ngác, đây là ý gì?
Đáng tiếc, không ai nói gì nữa cả, sóc đi leo cây, con khỉ đi niệm kinh, Độc Lang lăn trở về ổ chó giả vờ chết ngất, Phương Chính chắp tay sau lưng đi ra ngoài tản bộ, cuối cùng Hồng Hài Nhi nhìn thoáng qua Lưu Bắc Quân vẫn đang trong trạng thái ngơ ngác, nói hờ hững:
-Nhớ kỹ, người cuối cùng ăn xong phải rửa bát. Chúng ta đều ăn xong hết rồi, cậu nhớ rửa bát.
-Hơ... mẹ nó! Hơ...
Lưu Bắc Quân thế mới biết, bị sóc lừa rồi!
Tiếc là có nói gì cũng vô ích, vũ lực không đủ, lại phải tuân theo quy củ, cuối cùng cậu ta chỉ có thể khổ sở ăn nắm cơm lớn bằng ngón cái, sau đó vuốt bụng, vô cùng khó chịu đi rửa bát. Lúc này, Lưu Bắc Quân mới hối hận buổi tối ăn nhiều cơm quá, bụng căng tới khó chịu, tự mình làm khổ mình...
Nhưng thống khổ này chỉ là mới khổ bắt đầu, bởi vì buổi tối, thế mà cậu ta lại phải ngủ chung với một con khỉ!
-Phương Chính, tôi không muốn!
Vẻ mặt Lưu Bắc Quân tràn đầy uất ức nhìn cái giường trước mắt, giường là giường tốt, nhưng một con khỉ người đầy lông, lâu lâu lại giơ tay cào mông là cái trò gì đây? Từng nghe nói ngủ với em gái, ngủ với đàn ông, chứ chưa nghe ôm một con khỉ đi ngủ bao giờ? Nhìn cái thân đầy lông kia kìa, nghĩ thôi đã thấy cả người ngứa ran.
Phương Chính cũng không tức giận, nhìn cái nôi lớn treo trên xà nhà, hắn không nói lời nào.
-Sư phụ, chỗ ngủ của sư huynh lớn như thế, hẳn là có thể chứa thêm một người.
Hồng Hài Nhi đột nhiên thò đầu ra khỏi nôi, kêu lên.
Con khỉ vừa nghe, lập tức lén lút giơ một ngón tay cái về phía Hồng Hài Nhi, nực cười, Lưu Bắc Quân ghét bỏ nó? Nó còn ghét bỏ Lưu Bắc Quân hơn nữa kìa. Động vật trong Nhất Chỉ tự đều dùng Vô Căn Tịnh Thủy để tắm rửa mỗi ngày, Vô Căn Tịnh Thủy không dính bụi trần, trong sạch vô ngần, có thể tẩy sạch những thứ dơ bẩn. Có thể nói như thế này, trên thế giới không có bất kì động vật nào sạch sẽ hơn bọn chúng. Đến nỗi nếu đem ra so sánh với người, Lưu Bắc Quân tuyệt đối không sạch bằng bọn chúng.
Lưu Bắc Quân tới đây lâu như vậy, Hồng Hài Nhi nói sư huynh, cậu ta tự nhiên biết đó là ai, nằm? Kia chẳng phải là ổ chó sao? Bảo cậu ta ngủ ổ chó?
Lưu Bắc Quân dùng vẻ mặt bi phẫn nhìn Phương Chính, nói:
-Đánh chết cũng không đi!
Phương Chính vỗ vỗ bờ vai của cậu ta, nói:
-Yên tâm, bần tăng chưa có ý định để cậu ở lại chùa này. Căn cứ theo quy củ, chùa này không tiếp đãi bất cứ người ngoại lai nào, hôm nay cho cậu căn cơm, là xem ở chỗ cậu lao động cho chùa, có công lao quét tước sân chùa. Nhưng ở lại chùa này qua đêm, đó là tuyệt đối không được.
-Ơ... Ngài để tôi xuống núi?
Trái tim Lưu Bắc Quân run lên, chẳng lẽ cậu ta có thể đi ra ngoài? Cậu ta thề, chỉ cần rời khỏi cái địa phương quỷ quái này, có đánh chết cậu ta cũng không tới nữa!
Kết quả Phương Chính lại lắc đầu.
-Ngài không cho tôi ngủ ở chùa, cũng không cho tôi xuống núi, vậy rốt cuộc ngài muốn như thế nào?
Lưu Bắc Quân phẫn nộ nói.
Hồng Hài Nhi cười hi hi đáp lại:
-Ngu ngốc, cái này mà cũng không hiểu? Trên đỉnh núi này, ngoại trừ trong chùa ra, cậu thích đâu ngủ đó!
- Các người bảo tôi ngủ ở bên ngoài?! Không, tôi không chịu!
Lưu Bắc Quân vừa nghe liền hoảng sợ! Tuy sống ở nông thôn, nhưng cậu ta cực kỳ sợ quỷ! Ngủ bên ngoài ở chốn núi rừng hoang vắng này? Lưu Bắc Quân hoảng hốt, sợ sệt. Bây giờ cậu ta hối hận rồi, nếu biết trước đã không tìm Phương Chính tới oán trách, nếu không có khi cậu ta đã có thể chen chúc với con khỉ này cũng nên ... Hiện tại thì hay lắm, chưa từng ngủ đường cái, nhưng sắp ngủ nơi núi rừng hoang dã tới nơi rồi.
Nhưng cậu ta có sợ đến đâu cũng vô ích, sau khi cổng chùa đóng lại, Lưu Bắc Quân chỉ cảm thấy gió núi lạnh hơn, ngọai trừ ngôi chùa trước mắt còn có chút ánh sáng, bóng tối sau lưng như có vô số đôi mắt đang nhìn cậu ta chằm chằm!
-Thầy cô ở trường đã nói rồi, trên thế giới này không có quỷ, mình không sợ... Đúng, không có làm chuyện trái với lương tâm, không sợ... Mình đã làm chuyện trái với lương tâm, ô ô...
Giờ phút này, Lưu Bắc Quân rốt cuộc cũng khóc òa. Cậu ta bỗng nhiên phát hiện ra, rời khỏi nhà, rời khỏi trường học, vầng hào quang của một đứa con một, vầng hào quang của một ông vua nhỏ trước kia cũng không còn, mà cho dù có còn, thì nó cũng chẳng đem lại bất kì thứ gì hữu dụng cho cậu ta cả!
Thứ sót lại chỉ là bất lực!
Cậu ta bất chợt phát hiện, cậu ta chẳng thể làm gì, cũng chẳng làm được gì. Ngẩng đầu nhìn không trung, không có sao, chỉ có một màu đen tối, không trung đen đặc như càng ngày càng xuống thấp, đè ép khiến cậu ta thở không nổi.
Lưu Bắc Quân muốn xuống núi, nhưng lúc cậu ta đi tới giao lộ của con đường, nhìn đường núi tối đen như mực kia, dường như có một cái mồm máu to đùng đang nhe răng nhếch miệng với cậu ta, chờ cậu ta trở thành dê vào miệng cọp. Cậu ta sợ quá, cuối cùng vòng đi vòng lại, lại về tới cổng Nhất Chỉ tự, đôi tay ôm lấy đầu gối ngồi trước cổng Nhất Chỉ tự, vẻ mặt bất lực, giống như chó hoang mèo lạc co người lại thành một cục. Như thể chỉ cần co lại một chỗ, sẽ an toàn ...
Cùng lúc đó, con khỉ đi tới trước mặt Phương Chính, nói:
-Sư phụ, tên kia thật sự không dám xuống núi, bây giờ đang ngồi xổm trước cổng. Sư phụ, thật sự mặc kệ cậu ta sao? Ban đêm gió núi thổi rất lạnh, như vậy cậu ta sẽ sinh bệnh.
-Đó là sau nửa đêm, trước nửa đêm cậu ta sẽ không lạnh, trước nửa đêm con coi chừng, sau nửa đêm bảo Tịnh Pháp đi ra ngoài ngủ với cậu ta.
Phương Chính cũng biết, dùng thuốc không thể dùng quá mạnh, nếu không Lưu Bắc Quân không chịu nổi, lưu lại bóng ma tâm lý liền không tốt, rốt cuộc, dù gì cậu ta vẫn còn là một đứa nhỏ.
Lưu Bắc Quân ngồi xổm trước cửa, chỉ cảm thấy bản thân chính là một kẻ bị mọi người vứt bỏ, oán niệm trong lòng cũng càng ngày càng nặng, cậu ta gần như không nhìn thấy hi vọng được nữa. Giờ phút này đây, đầu óc cậu ta cực kì hỗn loạn, miên man suy nghĩ, thế nhưng nhiều hơn cả vẫn là sự tức giận đối với Lưu Hồng Vận!
Không sai, cậu ta không hận Phương Chính, bởi vì Phương Chính lợi hại hơn cậu ta, không thể trêu vào, hơn nữa hai người vốn dĩ cũng không liên quan gì nhau. Cậu ta hận Lưu Hồng Vận, thế nhưng lại có thể nhẫn tâm bỏ cậu ta lại ở chỗ này, có thể nhẫn tâm không tới nhìn cậu ta.
Cậu ta lại quên mất rằng, lúc ấy là chính cậu ta yêu cầu ở lại. Nhưng cậu ta vẫn cứ hận, cậu ta cho rằng tất cả bất hạnh của bản thân đều là do Lưu Hồng Vận gây nên, học tập không tốt cũng là vì Lưu Hồng Vận, bởi vì ông ấy sinh mình ra ngu ngốc quá, cái gì cũng học không xong.
Đúng lúc này, cánh cổng phía sau bỗng nhiên mở ra, Lưu Bắc Quân hoảng sợ, quay đầu nhìn, chỉ thấy con sói trắng lớn nọ đang đi ra, vẻ mặt cực kỳ lười biếng, hình như không có tinh thần chút nào.
Trái tim Lưu Bắc Quân tâm run lên, đây là muốn nhân đêm tối ăn thịt mình, giết người diệt khẩu sao?
Nhưng mà, con sói trắng này lại chỉ nhìn cậu ta một cái, sau đó liền ghé vào bên cạnh cậu ta, ngáp một cái, ngủ!
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~