Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 572

Chương 572: Áp Bức Con Nít Hư

schedule ~29 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 572: Áp Bức Con Nít Hư

Lưu Bắc Quân sửng sốt, dựa theo quy củ làm việc? Quy củ gì chứ?

Không chỉ có Lưu Bắc Quân ngơ ngác, vẻ mặt Độc Lang, sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi cũng là ngơ ngác, Nhất Chỉ tự có quy củ gì bọn họ cũng không biết, Nhất Chỉ tự rất thoải mái nha... Đặc biệt là trừng phạt việc xúc phạm quy củ, bọn họ cũng không biết!

Phương Chính nhìn thấy đám đồ đệ mình ngơ ngác, cũng là bất đắc dĩ, lúc đi ngang qua, hắn thấp giọng nói bên tai Độc Lang một câu: "@#@%"

Độc Lang, Hồng Hài Nhi, con khỉ, sóc, bốn tên quậy phá này vừa nghe xong, đôi mắt lập tức phát sáng, lộ ra nét cười không hề tốt lành gì, sau đó nhìn Lưu Bắc Quân một cách gian xảo, khiến Lưu Bắc Quân dựng hết cả lông tơ, sao cậu ta lại thấy ánh mắt này có chút cẩn thận thế nhỉ?

Thế nhưng Lưu Bắc Quân cũng không để trong lòng, nhìn thấy Phương Chính đi ra phía sau bèn cười lạnh một tiếng, chỉ bằng mấy con động vật cùng một thằng nhóc mà muốn vây khốn cậu ta ư? Giỡn sao?

Lưu Bắc Quân nghĩ đến đó xong, xoay người đi ra ngoài, Độc Lang thấy vậy, nhấc chân phóng cái vèo chạy theo, sau đó chắn ở trước mặt Lưu Bắc Quân, nhe răng nhếch mõm, móng vuốt sắc bén quơ nhẹ trên mặt đất một cái, trên mặt đất lập tức hiện lên một vết cào thật sâu.

Lưu Bắc Quân liền bị dọa không dám đi đâu cả, cảm nhận được sát khí phát ra từ trên người Độc Lang, cậu ta chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, thiếu chút nữa là ngồi bệt xuống dưới đất, kêu lên:

-Mày... Trụ trì Phương Chính, Trụ trì Phương Chính, quản chó nhà ngài đi chứ!

Mặc kệ Lưu Bắc Quân có bướng bỉnh như thế nào, chung quy cũng chỉ là một cậu nhóc mới lớn, người bình thường khi đụng phải một con chó gầm gừ với mình đều sẽ cảm thấy sợ hãi. Huống chi thân thể Độc Lang lớn như vậy, hơn nữa sát khí từ trên người Độc Lang là do giết chóc nhiều mà ra, nếu nó thật sự nổi hung ác lên, Lưu Bắc Quân không cách nào chống lại nổi.

-Cậu nghe lời, nó sẽ không làm cậu bị thương.

Thanh âm Phương Chính từ phía sau truyền đến.

-Nếu không nghe lời thì sao?

Lưu Bắc Quân kêu lên.

Phương Chính nhàn nhạt nói:

-Cũng không có gì... Quên nói cho cậu biết, đây là một con sói, lúc trước từng có cơ quan chức năng có tới đây giám định qua, nó là sói hoang, không có quan hệ gì với bần tăng cả. Cho nên, nếu phát sinh chuyện gì ...

Phương Chính còn chưa có nói xong, đã nghe được âm thanh quét rác từ ngoài cửa truyền tới. Phương Chính hơi hơi mỉm cười, thầm nghĩ: "Còn rất thông minh."

Phương Chính cười, Lưu Bắc Quân lại muốn khóc, vừa quét lá vừa nhìn trộm con sói trắng lớn đang nằm ở chỗ cổng ra vào, con súc vật này nằm chắn ngang trước cổng, dùng móng vuốt vạch qua vạch lại trên mặt đất một cách lười biếng, ánh mắt kia như thể đang nói: "Vật nhỏ, ngươi mau tới đây đi, răng nanh ông mày đã đói khát khó nhịn lắm rồi!

Lưu Bắc Quân bỗng nhiên có chút hối hận vì đã chọn ở lại, về nhà còn có cơ hội phản kháng, ở lại chỗ này ngay cả phản kháng cũng không được.

Mười phút sau, Lưu Bắc Quân cảm giác có chút mỏi.

Hai mươi phút sau, thật nhàm chán quá, chân cũng mỏi rồi.

30 phút sau, cái cây chết tiệt này sao cứ rụng lá liên tục thế nhỉ? Quét mãi không xong?

Một giờ sau, mẹ nó, không quét nữa!

Rốt cuộc Lưu Bắc Quân bùng nổ, cậu ta chạy ra phía sau, tìm được Phương Chính, vô cùng phẫn nộ nói:

-Tôi không quét, cái cây chết tiệt kia cứ rụng lá mãi, thế thì quét đến bao giờ mới xong!

Phương Chính đang cầm Phật châu xem kinh thư ở kia, căn bản không thèm nhìn cậu ta, mà là nói một cách lãnh đạm:

-Quét không xong, không có cơm ăn, cậu có thể lựa chọn tiếp tục quét, hoặc là bị đói.

-Ngài... Phương Chính, ngài không thể đối xử với tôi như vậy! Tôi không phải là người trong cái chùa này của ngài, ngài dựa vào đâu hạn chế tự do của tôi, ngài làm như vậy là phạm pháp!

Lưu Bắc Quân rít gào phẫn nộ.

Phương Chính nghe mấy lời này thì mới buông sách xuống, hắn hơi hơi ngẩng đầu, nhìn Lưu Bắc Quân nói:

-Bần tăng hạn chế tự do của thí chủ khi nào? Nếu thí chủ muốn đi, lúc nào cũng có thể rời khỏi đây, bần tăng tuyệt đối không ngăn trở.

-Thật sự?

Lưu Bắc Quân nghe vậy thì trong lòng run lên, kích động hỏi. Cậu ta thật sự quét đủ rồi!

Phương Chính mỉm cười gật đầu.

-Trụ trì Phương Chính, ngài thật đúng là một người tốt, ha ha...

Lưu Bắc Quân nói xong, vui vẻ chạy đi.

Kết quả, vài giây sau, liền nghe được một tiếng kêu vô cùng tức giận và không cam lòng ở ngoài kia:

-Con chó khốn kiếp này, đại sư Phương Chính đã nói để tao đi ra ngoài rồi, mày không nghe thấy hả? Mày tránh ra cho tao! Tránh ra không! Trời ơi cứu mạng! Trụ trì Phương Chính cứu mạng, giết người rồi!

Ngay sau đó, Lưu Bắc Quân nhanh như gió chạy ngược trở lại, trên người có thêm mấy vết cào, vẻ mặt vô cùng chật vật và sợ hãi. Vừa thấy Phương Chính, hơn nữa xác định Độc Lang không đuổi theo nữa, lúc này cậu ta mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó chạy đến trước mặt Phương Chính, bực tức chỉ vào Phương Chính nói:

-Phương Chính, con mẹ nó ngài đang chơi xỏ tôi có đúng không? Con sói kia không cho tôi đi!

Mí mắt Phương Chính hơi hơi nâng lên, hắn nói nhẹ nhàng:

-Bần tăng cũng không có ngăn trở cậu rời đi, sói không cho cậu đi, đó là chuyện của sói, có liên quan gì đến bần tăng?

Lưu Bắc Quân lập tức trợn tròn mắt, Phương Chính đã nói qua, sói là thú hoang, hơn nữa bộ môn quốc gia cũng đã giám định, chuyện này làng trên xóm dưới đều biết. Cho nên Phương Chính nói như vậy, cũng rất có lý...

Nhưng là...

Lưu Bắc Quân không phục nói:

-Nhưng con sói này vẫn luôn ở trong chùa của ngài, hay đi chung với ngài, nghe lời của ngài, sao có thể là thú hoang được chứ?

-Thí chủ, cậu cũng ở trong chùa của bần tăng, chẳng lẽ cậu cũng là người của bần tăng? Cổng chùa luôn luôn rộng mở, nghênh đón khách hành hương khắp bốn bể năm châu, người là khách hành hương, sói cũng là khách hành hương, nó tình nguyện tới, bần tăng còn có thể ngăn đón sao?

Phương Chính hỏi lại.

Lưu Bắc Quân cứng họng tại chỗ...

Phương Chính vẫy vẫy tay nói:

-Thôi được rồi, nếu cậu muốn chạy thì chạy cho nhanh đi. Bần tăng còn muốn xem kinh thư, không rảnh nói chuyện phiếm với cậu.

Lưu Bắc Quân nghe vậy, trong lòng hét lên điên cuồng: "Đi? Đi cái nhà ông ấy! Con sói lớn chừng đó chắn trước cửa, tôi đi kiểu gì? Bay chắc? Bay? Mẹ nó, sao mình ngu thế nhỉ?!"

Nghĩ đến đây, Lưu Bắc Quân cũng mặc kệ Phương Chính, nhanh chân chạy ra phía cổng sau, quả nhiên cổng sau trống không, không người cũng chẳng sói, chỉ có một đứa con nít đang ngồi rung đùi đắc ý chơi di động ở đó.

-Đứa này nhỏ, hẳn là không có việc gì.

Lưu Bắc Quân nghĩ thế, lập tức vọt qua. Vô tình quên mất lời đồn trên Nhất Chỉ tự có thần đồng sức mạnh vô song được các thôn dân truyền tai lẫn nhau.

Đúng lúc này, đứa con nít kia bỗng nhiên ngẩng đầu, nhe răng cười với cậu ta, trông vô cùng đáng yêu, sau đó nó rung đùi đắc ý nói:

-Đường này là ta mở, cửa này là ta ...

Nói còn chưa xong, Hồng Hài Nhi chợt nhìn thoáng qua Phương Chính, sau đó nhanh chóng sửa miệng:

-Cửa này là sư phụ tôi mở! Nếu muốn đi qua đây, hừ hừ! Ơ...

Hồng Hài Nhi nhìn năm đồng trước mặt, có chút ngơ ngác, đứa nhỏ trước mắt này thật đúng là hiểu chuyện mà! Nó cũng ngại khiến người ta phải khó xử. Đúng lúc này, một tiếng ho khan từ phía Phương Chính truyền đến, Hồng Hài Nhi lập tức ngẩng đầu lên, hiên ngang lẫm liệt nói:

-Năm đồng không đủ!

-Mười đồng, đây là toàn bộ tiền tiêu vặt của tôi rồi.

Lưu Bắc Quân cắn răng một cái, móc ra năm đồng cuối cùng.

Hồng Hài Nhi gãi gãi đầu, nhìn về phía Phương Chính, chùa nghèo, mười đồng cũng không phải là ít, có chút động lòng rồi..

Kết quả Phương Chính vẫn như cũ, yên tĩnh ngồi ở kia xem kinh Phật, căn bản không hề có ý lung lay.

Hồng Hài Nhi hít sâu một hơi, lắc đầu nói:

-Không đủ!

-Ngươi cái tên tiểu quỷ tham lam này, cho ngươi tiền đã là không tệ rồi, còn chê ít? Tránh ra cho anh mày!

Lưu Bắc Quân giơ tay muốn kéo Hồng Hài Nhi ra chỗ chỗ khác, kết quả tay vừa đặt lên trên người Hồng Hài Nhi, liền có cảm giác đang động vào một khối đá cứng, cơ bản là kéo hoài kéo mãi cũng không nhúc nhích!

Lúc này Lưu Bắc Quân mới bỗng nhiên nhớ tới, hình như trên núi Nhất Chỉ có một đứa nhóc siêu cấp mạnh mẽ!

Đáng tiếc, không chờ Lưu Bắc Quân tỉnh ngộ, Hồng Hài Nhi đã ra tay, nó chộp lấy tay Lưu Bắc Quân, kéo nhẹ!

Lưu Bắc Quân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó phịch một tiếng quỳ rạp trên mặt đất, đau đến độ nhe răng trợn mắt, cậu ta ngẩng đầu nhìn về phía người bạn nhỏ dễ thương đang tiếp tục ngồi chơi di động ở cổng sau, vẻ mặt bi phẫn!

Lúc này, Hồng Hài Nhi nhìn về phía cậu ta, Lưu Bắc Quân lập tức cúi đầu, đánh không lại, không thể trêu vào, nhận thua!

Cổng trước không được, cổng sau không được, thế thì trèo tường?

Lưu Bắc Quân chưa từ bỏ ý định lại chạy tới phía trước, Phương Chính đang ngồi ở phía sau, không dễ ra tay. Cổng trước, sói trắng lớn kia vẫn đang chặn ở đấy, nhìn thấy cậu ta liền tỏ ra phấn khởi, như thể đang nói: "Bé ngoan mau tới chơi nè! Chỉ cần một đồng thôi nha!"

Lưu Bắc Quân quyết đoán xoay người, chạy đến ven tường.

Tường của Nhất Chỉ tự không cao, nhưng cũng không hề thấp, người bình thường nếu muốn trèo lên thì cũng phải mất chút sức lực. Tuy Lưu Bắc Quân vẫn còn là một thằng nhóc choai choai, nhưng thân thể cũng không tệ lắm, cậu ta chạy lấy đà một cái, bay lên trên không, sau đó chân đụng vào tường, mượn sức tung người lên! Đôi tay dò ra, vững vàng bắt lấy đầu tường.

-Thành công!

Lưu Bắc Quân lập tức mừng như điên, mình biết mà, cái chùa nhỏ xíu xiu này tuyệt đối không cản mình được, ha ha...

Ngay tại thời điểm Lưu Bắc Quân sắp dùng sức bò lên trên đầu tường, trên tường đột nhiên xuất hiện một thêm một cái bóng, ngửa đầu nhìn lại, là một con khỉ mặc tăng y, con khỉ đứng ở đầu tường, trong tay xách theo một cây chổi cực lớn. Nhìn thấy Lưu Bắc Quân ngẩng đầu lên, con khỉ nhếch miệng cười với cậu ta...

Lưu Bắc Quân có loại dự cảm không lành.

Thế nhưng không đợi cho Lưu Bắc Quân kịp nói cái gì, con khỉ kia đã vung cây chổi lên đập ngay xuống!

Lưu Bắc Quân gần như buông tay trong vô thức để tránh, cây chổi không đánh tới cậu ta, nhưng vừa buông lỏng tay, cậu ta lập tức rớt xuống, phịch một tiếng, mông nện lên trên mặt đất, cậu ta đau quá, vừa ôm mông hò hét vừa nhảy loi choi tại chỗ.

-Phương Chính, rốt cuộc ngài muốn làm gì?

Xem như Lưu Bắc Quân đã rõ, cổng trước là sói trắng lớn, cổng sau là đứa con nít bạo lực, ngồi xổm trên đầu tường là một con khỉ cầm chổi to, cậu ta muốn ra ngoài, trừ phi biến thành chim, nếu không căn bản không ra nổi!

Hơn nữa, không có cách nào giao lưu với cái đám kia, tính đi tính lại, vẫn là đến tìm Phương Chính lý sự vậy.

Lưu Bắc Quân lại không biết rằng, lúc cậu ta chạy đi tìm Phương Chính cáo trạng, Độc Lang, con khỉ, Hồng Hải nhi liền lén lút cười tưng bừng, riêng Độc Lang là lăn lộn đầy đất.

Đến Nhất Chỉ tự lâu như vậy, lâu lắm rồi không được chơi xỏ người ta, mỗi ngày đều là ăn no rồi ngủ, ngủ no rồi ăn, quá nhàm chán. Đột nhiên có một kẻ xui xẻo đến đây cho bọn chúng chà đạp, cảm giác này... Đồng thời, bọn chúng rốt cuộc cũng đã hiểu vì sao Phương Chính lại thích đùa dai đến thế, không phải là biểu hiện của bọn chúng không tốt, mà là cái tên đó rảnh quá chịu không nổi!

Phương Chính buông kinh Phật xuống, mỉm cười nhìn Lưu Bắc Quân, nói:

-Thí chủ, lại làm sao vậy? Nếu cậu phải đi, thì cứ việc đi, bần tăng lại không ngăn cản cậu.

-Phương Chính, chúng ta là người ngay không nói chuyện vòng vo! Ngài đúng là không ngăn cản tôi, nhưng mấy con quái vật đó của ngài ngăn cản tôi, thế thì có khác gì ngài ngăn cản tôi?

Lưu Bắc Quân rít gào nói.

Phương Chính cũng không tức giận, buông kinh Phật xuống, nói nhẹ nhàng:

-À, đúng là không có gì khác nhau, sau đó thì sao?

-Sau đó? Còn muốn có sau đó?! Tôi muốn đấu với một mình ngài! Tôi thắng, ngài để tôi ra khỏi đây! Tôi thua, liền ở trong này quét ngày quét đêm, quét đến khi nào sạch sẽ mới thôi!

Lưu Bắc Quân vén tay áo lên, trừng to mắt, tư thế liều mạng. Nếu là ở trường học, một khi cậu ta dùng bộ dáng này, trên cơ bản đối phương chịu thua ngay.

Tuy rằng lúc nhỏ, biệt danh ở bên ngoài của Phương Chính cũng là "Hùng", nhưng nay đã khác xưa, đó đều là chuyện của quá khứ. Khi ấy cậu ta còn nhỏ, hiện tại cậu ta trưởng thành rồi, nên cảm thấy bản thân có thực lực khiêu chiến với Phương Chính.

Hơn nữa, đây cũng xem như là một chút tính toán của cậu ta, dù sao kẻ khác thì cậu ta đánh không lại, chỉ có thể chọn vị hòa thượng trắng trắng mềm mềm này để xuống tay. Ngoài ra, cậu ta cũng chưa nghe nói qua hòa thượng trên núi Nhất Chỉ biết võ công, cho nên dũng khí càng đủ. Không mong hạ gục được đối phương trong nháy mắt, chỉ mong tẩn được đối phương hai đấm, phát tiết bớt hậm hực trong lòng!

Phương Chính vừa nghe, thằng nhóc này thế mà lại muốn khiêu chiến với hắn, thế là vui vẻ ngay lập tức, sau đó mỉm cười nói:

-Như vậy, thí chủ muốn dùng tay không, hay xài chút ít binh khí gì đó?

-Binh khí? Còn có thể dùng binh khí?

Lúc ở trường học, Lưu Bắc Quân đánh nhau đều dùng tay trần, nhiều nhất là dùng cây chổi, cây lau nhà, gạch, chưa hề dùng tới binh khí. Hiện giờ cậu ta đang tức đầy bụng, hơn nữa, cậu ta thật không dám chắc dùng tay trần có thể giành được phần thắng, nếu xử dụng thêm binh khí, hẳn là phần thắng sẽ nhiều hơn.

Vì thế Lưu Bắc Quân không nói hai lời, lập tức kêu lên:

-Dùng binh khí!

Phương Chính nói:

-Được, thí chủ cứ chọn luôn ở trong chùa đi, cảm thấy cái gì tiện tay, cứ việc lấy tới dùng.

-Đây chính là do ngài nói, đến lúc đó đừng có hối hận!

Đôi mắt Lưu Bắc Quân sáng lên, đã có tính toán.

Nhìn thấy Phương Chính gật đầu, Lưu Bắc Quân lập tức vọt vào phòng bếp, liếc mắt một cái liền chăm chú vào con dao phay dùng để xắt rau, một con dao phay còn ngại không đủ dùng, cậu ta lấy mỗi tay một cái, lập tức dũng khí mười phần, trong lòng cười lạnh nói:

-Hừ hừ, Phương Chính, lúc này phải cho anh biết sự lợi hại của tôi! Dám cản tôi? Mẹ nó, hiệu trưởng cũng không dám!

Nói xong, Lưu Bắc Quân hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang xông ra ngoài, đồng thời hét lớn một tiếng:

-Phương Chính, đến đây đi! Chiến đi!

Phương Chính cười nói:

-Thí chủ xác định dùng chúng nó?

Đương đương!

Lưu Bắc Quân vì để tăng thêm uy thế cho bản thân, liền cầm hai con dao phay gõ vào nhau hai phát, tạo ra hai tiếng "đương đương".

Phương Chính gật gật đầu nói:

-Vậy được rồi, các đồ nhi, đem đại đao mở núi dài hơn một mét lấy tới đây cho vi sư!

Lưu Bắc Quân vừa nghe, tức khắc trợn tròn mắt? Dài hơn một mét? Thiệt hay giả?

Ngay sau đó, liền nhìn thấy Hồng Hài Nhi kéo một cây đại đao mở núi dài hơn một mét đi ra, đây quả thật là đại đao mở núi, chứ không phải thanh đao Phương Chính dùng để đem đi điêu khắc trước đó. Thanh đao kia đã được mài dũa qua một lần, trở thành dao điêu khắc của Phương Chính. Còn cái được đem ra lần này là Phương Chính lấy từ nhà của thư ký thôn ủy Đàm Cử Quốc ở dưới chân núi. Đây là do cha của Đàm Cử Quốc để lại, năm đó, cây đao này chính là đao rọc xương được thợ săn sử dụng, tương truyền trước đó nữa nó là cây đao được các võ sư giắt sau lưng, sau đó mới rơi vào trong tay thợ săn, cũng không chém người nữa, chỉ để ra ngoài chặt cây, mở đường, chém dã thú, ở nhà thì dùng để băm xương cốt gì gì đó. Cũng xem như là đã bỏ ác hoàn lương.

Hiện giờ Đàm Cử Quốc không dùng được nữa, Phương Chính liền mang nó về đây, ngày thường là để cho đám Hồng Hài Nhi dùng nó chém Hàn Trúc, hoặc là đặt ở một bên phòng chuyện khẩn cấp gì đó.

Không nghĩ tới, hôm nay hắn dùng lần đầu tiên nhưng lại là để ăn hiếp người khác, Phương Chính cũng hơi ngại.

Phương Chính nhẹ nhàng búng tay vào giữa sống đao, đao "đương" một tiếng, thanh âm dày nặng, chấn động tâm thần, Lưu Bắc Quân nghe mà muốn khóc, chênh lệch này cũng quá lớn rồi!

Phương Chính cười nói:

-Thí chủ, hỏi lại cậu một lần nữa, cậu xác định phải dùng binh khí?

Lưu Bắc Quân nuốt nước miếng, gian nan nói:

-Tôi cảm thấy nên thôi, Phương Chính... Ừ... Ngài là người xuất gia, không thích hợp dùng cây đao tràn ngập sát khí thế này, chúng ta đều là người văn minh, vẫn là đừng dùng vũ khí thì hơn.

Lời này vừa nói ra, Lưu Bắc Quân lập tức cảm nhận được mấy cái nhìn khinh thường quăng về phía này, trong chớp mắt mặt cậu ta đỏ ửng.

Phương Chính tiện tay ném cây đao xuống đất, cười nói:

-Cũng đúng.

Lưu Bắc Quân lập tức thở ra nhẹ nhàng, nhanh chóng trả dao phay lại phòng bếp, sau đó vẫy vẫy cánh tay, bàn tay, chân run run ...

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay