Chương 571: Nhất Định Không Đi Học
- Phương Chính không giống mày, người ta có thể làm trụ trì, mày có làm trụ trì được không?
Lưu Hồng Vận xấu hổ nói.
Lưu Bắc Quân bĩu môi nói:
-Cha nói cái gì cũng thế thôi, dù sao con không đi học nữa, chẳng có gì hay.
-Mày!
Lưu Hồng Vận lại nổi giận, lại muốn ra tay.
Phương Chính nhanh chóng giữ hắn lại, nói:
-Thí chủ, nếu Lưu tiểu thí chủ không muốn đi học, thì cứ thuận ý cậu ấy không đi học nữa là được. Dưa hái xanh không ngọt.
-Ừ, ừ?!
Đầu tiên Lưu Hồng Vận gật đầu, nhưng sau đó đột nhiên phục hồi lại tinh thần, không dám tin nhìn Phương Chính. Hắn không thể tin nổi, lời này là từ trong miệng Phương Chính nói ra!
Đôi mắt Lưu Bắc Quân lập tức sáng ngời, thiếu chút nữa cười tươi như hoa nở, ánh mắt nhìn Phương Chính cũng thay đổi, đây quả thực chính là phụ mẫu tái sinh, cứu tinh của cuộc đời mà! Ngoài biết ơn ra thì còn lại vẫn là biết ơn! Nhanh chóng nói:
-Cha xem, trụ trì cũng đã nói như vậy rồi, cha còn nói cái gì nữa? Trụ trì Phương Chính nói cũng chính là Phật Tổ nói, cha còn không chịu nghe sao?
Lưu Bắc Quân khen như thế khiến Phương Chính cũng thấy ngượng ngùng, cái gì mà lời hắn nói cũng chính là lời Phật Tổ nói, hai cái này căn bản không hề liên quan nhau được chứ? Nhưng làm Phương Chính ngoài ý muốn chính là, Lưu Hồng Vận lại không hề có ý định phản bác.
Thay vào đó, hắn giận giữ trừng mắt nhìn chằm chằm Lưu Bắc Quân, nói:
-Phật Tổ nói, tao cũng không nghe, tóm lại, mày phải đi hoc cho tao!
Phương Chính không biết, chuyện lên núi Nhất Chỉ cầu con linh nghiệm đã sớm truyền khắp làng trên xóm dưới, ngay cả huyện Tùng Võ, thành phố Hắc Sơn cũng biết hết. Dĩ nhiên, các thôn dân càng tin chuyện này, đều cho rằng Nhất Chỉ tự là do Phật Tổ hiển linh, cho nên mọi người đều đem Phương Chính thành người phát ngôn tại nhân gian của Phật Tổ, lời hắn nói cũng chính là ý Phật Tổ muốn truyền đạt.
Đương nhiên, đây là những gì mà mọi người truyền tai nhau, còn tin bao nhiêu, tùy từng người mà khác biệt.
Tuy rằng Lưu Hồng Vận không hoàn toàn tin tưởng, nhưng cũng sẽ không ở đây phản bác lại con trai mình, nếu không chuyện này truyền ra ngoài thì thảm rồi.
-Câm miệng!
Lưu Hồng Vận nói xong, chuẩn bị lôi Lưu Bắc Quân đi ra ngoài, nếu Phương Chính cũng không trị được tên oắt con hư đốn này, hắn chỉ có thể đổi phương pháp.
-A Di Đà Phật.
Lúc này, Phương Chính mở miệng.
-Đại sư Phương Chính, nếu ngài không muốn giúp tôi khuyên đứa nhỏ này, tôi dẫn nó đi còn không được sao.
Lưu Hồng Vận không dám tức giận với Phương Chính, nhưng một bụng uất ức và oán giận vẫn có thể nhìn ra được.
Phương Chính cười nói:
-Thí chủ, nếu thí chủ có thể tin được bần tăng, chi bằng để Lưu tiểu thí ở lại chùa này, đi theo bần tăng tu hành một thời gian.
Phương Chính vừa nói ra mấy câu đó, trong lòng Lưu Bắc Quân chấn động, cậu ta đang cực kì sầu não, không biết phải làm thế nào mới thoát khỏi sự quản chế của Lưu Hồng Vận đây, nên mặc kệ làm cái gì, chỉ cần không phải đối mặt với Lưu Hồng Vận, không cần đi học, ở đâu cũng được! Cậu ta tin tưởng, chỉ cần mở đầu thuận lợi, sau này cậu ta có làm hòa thượng hay không, Lưu Hồng Vận cũng không có cách ép cậu ta đi học được nữa.
Có được suy nghĩ đó, Lưu Bắc Quân nói gấp:
-Cha à, dù sao con cũng không muốn đi học, cha có nói gì cũng thế thôi, cho dù có ép con đi, con cũng sẽ trốn học. Con thấy ở trên núi này cũng không tệ lắm, con cũng muốn ở lại, học những thứ hữu dụng, chứ không phải mấy thứ vô bổ phải học ở trường.
Lưu Hồng Vận muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn vẻ mặt quật cường không chịu khuất phục của Lưu Bắc Quân, con trai hắn thế nào hắn là kẻ hiểu rõ nhất, có đưa Lưu Bắc Quân về trường học thì nó cũng bỏ trốn thôi...
Lại nhìn vẻ mặt tươi cười ôn hòa của Phương Chính, Lưu Hồng Vận cân nhắc, hắn thì không quản nổi Lưu Bắc Quân nữa rồi. Nếu mang Lưu Bắc Quân về, hơn phân nửa sẽ là không ngừng khắc khẩu, không có bất kì chỗ tốt nào. Hắn còn phải xuống ruộng làm việc, cũng không có thời gian trông chừng Lưu Bắc Quân. Tuy rằng Phương Chính thế mà lại ủng hộ Lưu Bắc Quân bỏ học khiến hắn hơi khó chịu, nhưng đối với cách làm người của Phương Chính, hắn vẫn vô cùng yên tâm.
Có lẽ, đem Bắc Quân giao cho Phương Chính dẫn dắt sẽ tốt hơn là ép nó đến trường học. Ít nhất sẽ không xằng bậy.
Nghĩ đến đây, Lưu Hồng Vận gật gật đầu nói:
-Vậy làm phiền trụ trì Phương Chính.
Lời này vừa nói ra, Lưu Bắc Quân lập tức hoan hô ầm ĩ, kết quả đổi lấy một ánh hung ác của Lưu Hồng Vận cùng lời quở mắng:
-Cái tên oát con thối tha kia, ở lại thì ở lại, nhưng tao nói mày nghe cho kĩ, ngoan ngoãn nghe lời trụ trì Phương Chính, nếu dám xằng bậy, tao đánh gãy một chân mày!
Lưu Bắc Quân liền bị dọa sợ, không dám hô hào bậy bạ nữa.
Phương Chính vừa muốn nói chuyện, Lưu Hồng Vận đã giành nói trước:
-Trụ trì Phương Chính, đứa nhỏ Bắc Quân này rất nghịch ngợm, không chịu nghe lời. Nếu nó dám làm ầm ĩ, ngài cứ việc đánh, đánh không chết người với tàn phế là được! Đừng khách khí!
Phương Chính lập tức không còn gì để nói, hắn là một kẻ xuất gia, tự dưng đi đánh Lưu Bắc Quân làm cái gì? Thế nhưng nhiều hơn nữa vẫn là cảm khái, sao mấy lời này hắn thấy quen thuộc vậy nhỉ? Giống như hồi ấy, lúc Vương Hữu Quý đưa hắn đi học, chính là nói với chủ nhiệm lớp như thế, kết quả, số lần hắn bị đánh thật đúng là không ít.
Nhưng hiện tại ngẫm lại, nếu không nhờ cái chân mạnh mẽ của giáo viên, hắn tuyệt đối không có được ngày hôm nay, hơn phân nửa là trở thành một tên du thủ du thực trong xã hội, lăn lộn khắp nơi.
Cho nên, giờ phút này, khi Phương Chính nghe được lời này, tuy rằng có chút không nói nên lời, nhưng những gì hắn cảm nhận được là rất nhiều, đây cũng là hy vọng cùng tình yêu thương ở trong lòng Lưu Hồng Vận dành cho Lưu Bắc Quân mà thôi.
Đáng tiếc, Lưu Bắc Quân lại không suy nghĩ được như thế, cậu ta nghe được mấy lời này liền quăng tới một câu:
-Con rốt cuộc có phải là con đẻ của cha không đấy?
-Nhặt trong thùng rác.
Lưu Hồng Vận thuận miệng quăng lại một câu.
Phương Chính thấy hai người này lại muốn cãi nhau, nhanh chóng nói:
-A Di Đà Phật, thí chủ yên tâm.
Lưu Hồng Vận còn muốn nói cái gì, thế nhưng bị Phương Chính ngắt lời, cũng liền không nói nữa, hắn gật gật đầu, xoay người rời đi. Trong mơ hồ, Phương Chính phát hiện trong chớp mắt lúc Lưu Hồng Vận xoay người, phảng phất có một tòa núi lớn đè lên trên vai hắn, khiến lưng hắn như gù đi.
-Cả ngày quan tâm vớ vẩn, đủ rồi.
Lưu Bắc Quân lẩm bẩm mà không hề phát hiện ra, khi cậu ta vừa nói ra mấy lời này, lỗ tai vị hòa thượng bên cạnh cũng giật giật theo, vị hòa thượng đó nhướng mày, trong tươi cười nhiều thêm mấy phần xấu xa.
Những người quen thuộc với Phương Chính đều biết, tên này lại có ý xấu, sắp có người gặp xui xẻo rồi.
-Lưu thí chủ, nếu cậu đã ở lại đây, về sau việc quét sân chỗ này giao lại cho cậu. Tịnh Chân, con phụ trách giám sát.
Phương Chính nói xong, xoay người đi ngay.
Lưu Bắc Quân vừa nghe, lập tức ngây ngẩn cả người, ý gì? Không phải cậu ta ở lại đây là để tịnh tâm tu hành, ăn một bữa cơm, ngủ một giấc, tiểu một phát, không có việc gì thì ra ngoài đi dạo một lát như thể giác ngộ Phật Pháp sao? Như thế nào trong chớp mắt đã trở thành tạp vụ thế này?
-Tôi không làm! Tôi lại không phải là tạp vụ!
Lưu Bắc Quân không cam lòng kêu lên.
Phương Chính quay đầu lại nhìn Lưu Bắc Quân nói:
-Bần tăng nói trong chùa không nuôi kẻ ngồi không, nếu cậu không làm, không có cơm ăn.
-Không có cơm ăn thì không có cơm ăn, dù sao tôi cũng không làm!
Lưu Bắc Quân tuổi trẻ khí thịnh, hiện tại cũng không đói bụng, căn bản không sợ Phương Chính uy hiếp. Ở trong mắt cậu ta, cho dù Phương Chính có ghê gớm thế nào, bộ dám làm cậu ta đói chết sao?
Nghĩ đến thế, Lưu Bắc Quân kiên trì nói:
-Đói chết cũng không làm!
Phương Chính ra vẻ không sao cả gật gật đầu, xoay người đi ra phía sau ngủ, đồng thời nói:
-Không có sự cho phép của bần tăng, cậu không thể rời khỏi chùa này, còn về quy củ, Tịnh Pháp, Tịnh Chân, Tịnh Khoan, Tịnh Tâm bốn người các con dạy dỗ cậu ta cho tốt. Nếu là xúc phạm quy tắc ở đậy, dựa theo quy củ mà làm.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~