Chương 570: Phương Chính Nằm Cũng Trúng Đạ
Vì thế, Phương Chính và Khương Chu liền ngồi cạnh nhau, nhìn vẻ mặt thản nhiên của Khương Chu, Phương Chính câm nín nhìn lên nóc nhà, khổ sở nghĩ: "Tôi còn trẻ, vậy mà bị xem như ông già rồi, oa oa!"
Buổi sáng xem xong nghi thức duyệt binh, Phương Chính quay về núi Nhất Chỉ, còn Độc Lang, Hồng Hài Nhi, sóc, con khỉ vẫn còn muốn ở dưới chân núi chơi thêm, Phương Chính cũng không ngăn cản, mặc cho bọn chúng chơi.
Một mình mở cổng Nhất Chỉ tự, đi vào bên trong, ngồi dưới tán cây Bồ Đề, lúc nhìn lên cây Bồ Đề, Phương Chính chợt cảm thấy hốt hoảng như đang chìm trong giấc mộng. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cây Bồ Đề, thấp giọng nói:
-Đều nói đời người như giấc mộng, một năm này của bần tăng thật sự như ảo mộng, nếu không phải ngươi vẫn như cũ, có lẽ bần tăng phải véo bản thân một cái, xem có phải đang thật sự ở trong mộng hay không. Ngươi từ phương Nam tới đây, đâm đầu vào chỗ chết mà cắm rễ lên núi Nhất Chỉ, hiện tại hồi sinh, bần tăng càng hi vọng nhiều kỳ tích hơn nữa sẽ xuất hiện trên người ngươi, A Di Đà Phật.
Đáng tiếc, cây Bồ Đề chính là cây Bồ Đề, thế giới này cũng không thích hợp cho việc tu luyện, không có yêu ma quỷ quái, cây Bồ Đề tự nhiên không thể đáp lại Phương Chính lời nào. Phương Chính cũng chỉ là nói hết cảm xúc mà thôi, hắn lắc đầu, đi vào Phật đường, gõ mõ, bắt đầu tụng kinh.
Từ lâu lắm rồi, lần đầu tiên trong Nhất Chỉ tự chỉ có một mình Phương Chính, cũng là lần đầu tiên yên tĩnh như thế. Phương Chính một bên niệm kinh, một bên cảm thụ rõ ràng từng đợt gió nhẹ thổi qua sân, sau đó quét qua lá cây Bồ Đề xào xạt, rồi mát lạnh lướt qua bên tai.
Nghe thoảng hương thơm...
Tâm Phương Chính càng ngày càng bình tĩnh, cuối cùng quên hết tất thảy, trong lòng chỉ có Kinh, chỉ có Đạo, vô ngã vô tướng. Đồng thời, những chuyện đã làm trong ngày một lần nữa tái hiện lại trong đầu, mọi động tác mọi hành động được xác nhận lại với Phật Pháp, xem chỗ nào làm đúng chỗ nào làm sai, vừa xem là hiểu ngay.
Trái tim Phương Chính run rẩy, đây là hiểu rõ tâm tư rồi ư?
Kết quả, tâm thần cả kinh, hắn choàng tỉnh từ trong trạng thái vô cùng đặc biệt này. Phương Chính lại muốn tìm đến cái loại cảm giác đó, nhưng đã không thể, bởi vì...
-Mày đến đây cho tao!
Một tiếng gầm vang lên ở bên ngoài chùa, sau đó, một người đàn ông đầu tóc hoa râm, da vàng như nến, mặc một chiếc áo sơ ngươi màu xanh nước biển cùng một chiếc quần tối màu, dưới chân mang một đôi ủng lấm đầy bùn đất đang cực kỳ tức giận lôi kéo một thiếu niên đi tới cổng chùa.
Người đàn ông rất tức giận, nhưng sâu trong đôi mắt càng là sự bất lực.
Phương Chính nghe tiếng động liền đi ra ngoài, rốt cuộc thấy được cậu thiếu niên ở phía sau người đàn ông, thân thể cậu ta rất gầy, vóc dáng không cao, nhuộm tóc màu vàng nhạt, trong đôi mắt là sự quật cường và bất mãn, cậu ta dùng sức giãy giụa, muốn tránh thoát khỏi tay người đàn ông.
-A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, có chuyện gì sao?
Phương Chính tiến lên hỏi.
-Đại sư Phương Chính, chúng tôi tới đây là để tìm ngài.
Người đàn ông nhìn thấy Phương Chính, biểu tình cũng hòa hoãn bớt.
Phương Chính cẩn thận đánh giá người đàn ông này, càng xem càng thấy quen mắt, hình như là người ở thôn phụ cận, nhưng trong ấn tượng của Phương Chính thì người đàn ông đó không có già tới vậy! Người hơn ba mươi tuổi, sao thấy thế nào cũng giống như hơn 50 tuổi vậy?
-Thí chủ chính là Lưu Hồng Vận?
Phương Chính hỏi.
-Là tôi...
Vẻ mặt Lưu Hồng Vận chua xót, đây đã không phải lần đầu tiên có người hỏi hắn như vậy, dọc theo đường lên núi, hắn đã bị hỏi quá nhiều lần.
Phương Chính sửng sốt, thế mà lại thật sự là Lưu Hồng Vận mà mình quen biết! Lưu Hồng Vận không phải người thôn Nhất Chỉ, hắn là người thôn bên cạnh, Lưu Hồng Vận năm nay 38 tuổi, là thời điểm khỏe mạnh tráng kiện nhất mới đúng. Nhưng Lưu Hồng Vận trước mặt, quả thực chính là một ông cụ hơn 50 tuổi! Chênh lệch trước sau cũng quá lớn rồi.
-Đại sư Phương Chính, một lời khó nói hết.
Lưu Hồng Vận biết vì sao Phương Chính lại đờ ra, trong lòng hắn cũng thấy khó chịu, nhưng hắn có thể làm như thế nào đây?
-A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, vào đây ngồi đi.
Phương Chính tránh ra, mời hai người tiến vào chùa, ngồi xuống ghế trúc dưới tán cây Bồ Đề.
Lưu Bắc Quân, con trai của Lưu Hồng Vận sau khi vào chùa cũng dừng việc giãy dụa lại, không biết vì sao, kể từ lúc vào chùa, tâm trạng của cậu cũng thoải mái hơn rất nhiều, sau khi nhìn thấy Phương Chính, tâm tình hoàn toàn bình tĩnh lại. Yên lặng đi theo Lưu Hồng Vận ngồi xuống, cậu hơi hơi cúi đầu, cũng không nhìn ai, không ai biết trong lòng cậu đang suy nghĩ điều gì.
Vài người ngồi xuống, Phương Chính cái gì cũng chưa nói, yên tĩnh chờ, hắn biết, nếu Lưu Hồng Vận đã tới đây, khẳng định là có chuyện muốn nói.
Quả nhiên, sau khi bình tĩnh, Lưu Hồng Vận thở dài một tiếng, hắn nói:
-Đại sư Phương Chính, ngài giúp tôi khuyên nhủ đứa con trai này đi, nó không muốn đi học, ngài nói xem... Sao nó lại có thể không chịu đi học kia chứ? Không đi học thì sau này biết làm gì? Cũng làm nông giống như tôi sao?
Lưu Bắc Quân bất mãn nói:
-Làm nông thì sao? Làm nông cũng tốt hơn đi học, đi học có cái gì tốt? Nhiều người học xong về nhà cũng chỉ biết ngồi không chứ làm được gì.
-Mày... Mày thi không đậu đại học cũng chỉ có thể làm nông thôi!
Lưu Hồng Vận cả giận nói.
-Con cảm thấy làm nông khá tốt mà, cha xem đám bạn học kia kìa, kể từ khi không đi học nữa, bọn họ sướng biết bao nhiêu, cưỡi xe máy dạo chơi khắp nơi, bây giờ đến trường học của bọn con, ai dám không nể mặt bọn họ, ngay cả thầy cô còn dùng bữa với bọn họ nữa kìa. Bộ đi học mạnh được vậy sao?
Lưu Bắc Quân thản nhiên.
-Đó là hạng lưu manh của xã hội, mày bám theo bọn chúng, có thể làm được cái gì ra hồn?
Lưu Hồng Vận nói.
-Cha giỏi như thế, không phải vẫn là làm nông hay sao, dù sao con không đi học nữa, nói cái gì cũng không. Con chỉ muốn tự do thoải mái, không muốn bước vào cái lồng sắt đó nữa. Cha có tìm tới ai cũng vậy thôi!
Lưu Bắc Quân đã nói rất rõ, chính là không muốn đi học, thích làm gì thì làm.
Lưu Hồng Vận không giỏi lý lẽ, bị Lưu Bắc Quân chặn miệng không nói năng gì được, lửa giận nổi lên, vung tay muốn đánh xuống.
Phương Chính nhanh chóng giữ lại, nói:
-A Di Đà Phật, thí chủ, động thủ không giải quyết được vấn đề.
-Đánh, đánh! Lúc nào cũng đánh! Ngoài đánh con ra thì cha làm được cái gì? Con nhà người ta có thể cưỡi xe máy đi học, con chỉ có xe đạp để đi! Con nhà người ta có thể mua máy tính bảng, con chỉ có thể dùng sổ nhật ký! Chính cha không có bản lĩnh, còn muốn quản thúc con sao!
Lưu Bắc Quân mặt mày đỏ bừng, gân cổ hét lên.
-Mày... mày! Con mẹ nó tao đánh chết mày!
Lưu Hồng Vận bùng nổ lửa giận, ở nhà như vậy còn chưa nói, bây giờ vào chùa còn làm trò trước mặt người khác như vậy nữa, quá mất mặt! Hắn không thể để như thế được!
Phương Chính nhanh chóng ngăn lại, khéo léo trấn an hắn, ít nhất là để hắn không ra tay nữa, vì thế nói:
-Thí chủ, trong chùa không thích hợp để ầm ĩ.
Lưu Hồng Vận vừa nghe, quả nhiên gật đầu, sau đó lôi kéo Lưu Bắc Quân đi ra ngoài:
-Được, tôi đi ra ngoài đánh.
Phương Chính: "..."
Trải qua sự khuyên bảo của Phương Chính, cuối cùng Lưu Hồng Vận cũng bình tĩnh lại, ngồi thở phì phò ở kia:
-Mày học tập đại sư Phương Chính nhà người ta kìa, rồi nhìn lại bản thân mày đi!
Lưu Bắc Quân nói nhỏ:
-Phương Chính cũng là bỏ học giữa chừng.
Lưu Hồng Vận sửng sốt, lúc trước chỉ nghĩ đến thành tựu của Phương Chính, trong lúc nhất thời lại quên mất, Phương Chính cũng là một tên bỏ học giữa chừng! Hình như tìm nhầm đối tượng tham chiếu rồi ...
Vẻ mặt Phương Chính liền trở nên bất đắc dĩ, nằm mà cũng trúng đạn, xui quá!
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~