Chương 569: Muốn Ra Dáng Là Phải Trả Giá Lớ
Sóc thì ngồi ở trên bàn, kéo một miếng dưa hấu lại gần mình, sau khi gặm được một miếng là đặt luôn mông xuống bàn, ngồi ôm ăn!
Hồng Hài Nhi thì ngồi xổm bên cạnh thùng nước, vớt dưa chuột bên trong ra bắt đầu gặm rốt rốt.
Nhìn đến ba tên đồ đệ mất mặt này của mình, Phương Chính thật muốn bổ đầu bọn chúng ra nhìn thử, xem bên trong ngoại trừ ăn ra thì còn lại cái gì! Cũng may, con khỉ bên người vẫn khá là thành thật, chưa làm cho hắn phải mất mặt.
Con khỉ thấy Phương Chính nhìn về phía chính mình, bèn dùng ánh mắt như muốn hỏi nhìn Phương Chính, hình như nó muốn hỏi: "Con có thể qua đi không?"
Phương Chính gật đầu, con khỉ lập tức chạy tới bên cạnh cái bàn, bắt đầu ăn!
Phương Chính hoàn toàn hết chỗ nói rồi...
Thế nhưng mọi người không những không hề ngại, mà ngược lại, con gái của Tôn Tiền Trình là Manh Manh còn cố ý móc ra một cái kẹo que đưa cho Hồng Hài Nhi, khiến cho vẻ mặt Hồng Hài Nhi trở nên xấu hổ! Tới đây lâu như vậy, mỗi ngày đều chơi di động, đương nhiên nó biết kẹo que dành cho lứa tuổi nào, cái này là xem nó như con nít! Nó mà là con nít sao? Đương nhiên không phải! Nó mà ăn cái này sao? Quả thực... Quả thực ngon!
Kết quả là, Hồng Hài Nhi và Manh Manh ngồi trên bậc cửa, một người một cái kẹo que, ăn vui vẻ vô cùng.
Hồng Hài Nhi vừa ăn vừa nói:
-Manh Manh, sau này nếu ai dám ăn hiếp em, em cứ nói với anh, anh giúp em đánh hắn! Anh ghê lắm đó, em xem cái thùng nước này!
Nói xong, Hồng Hài Nhi lập tức nhấc cái thùng nước lên.
Manh Manh liền dùng vẻ mặt sùng bái nhìn Hồng Hài Nhi, cô bé vỗ tay, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên do phấn khích, hô to:
-Anh Tịnh Tâm thật là lợi hại quá đi!
-Đó là hiển nhiên! Manh Manh muốn cái gì cứ việc nói với anh!
Hồng Hài Nhi vừa được Manh Manh sùng bái liền thấy cả người lâng lâng ngay lập tức, nó không nhớ rõ đã bao nhiêu lâu rồi nó không được người ta sùng bái như thế, dù sao kể từ ngày đi theo Quan Âm, ngay cả nửa tên lính tiểu yêu nó cũng chưa thu, cái cảm giác được người khác thổi phồng như vầy khiến nó xúc động muốn tuôn trào nước mắt, thanh xuân mà nó đã đánh mất đây rồi!
-Kia... Anh Tịnh Tâm ơi, Manh Manh muốn cưỡi chó lớn lớn!
Manh Manh đột nhiên này sinh cố chấp với Độc Lang.
Lỗ tai Độc Lang run lên, nó liếc liếc mắt nhìn về phía Manh Manh và Tịnh Tâm.
Tịnh Tâm tức thì sửng sốt, cưỡi chó lớn lớn? Cưỡi Đại sư huynh của nó? Á đù, sao không đòi lên trời luôn đi?
Nhất Chỉ tự, chỉ có một mình con sóc là có thể cưỡi ở trên người Độc Lang, còn những kẻ khác muốn bò lên trên lưng Độc Lang ấy hả, phải xem tâm trạng Độc Lang thế nào. Nhưng mà em gái đã mở miệng, dù thế nào Tịnh Tâm cũng phải thử xem, vì thế Tịnh Tâm nhìn về phía Độc Lang.
Độc Lang không chút khách khí quăng cho nó một cái nhìn khinh bỉ, sau đó xoay mình tặng cái mông cho nó, yên ổn ăn tiếp món dưa hấu. Mắc cười, cái tên nhỏ tí nhà ngươi muốn tán gái, đả kích cẩu độc thân còn chưa tính, lại còn muốn chà đạp cẩu hử, mơ mộng hão huyền!
Hồng Hài Nhi liền xấu hổ, Độc Lang không phối hợp, nó cũng không có cách nào.
-Anh Tịnh Tâm, hình như chó lớn lớn không vui ha.
Manh Manh vô cùng ngây thơ, tuổi nhỏ nên cũng không để ý cái gì, thấy sao nói vậy.
Nếu là đứa con nít khác thì hơn phân nửa sẽ không nói gì, nhưng Hồng Hài Nhi không giống thế. Đã từng là Yêu Vương, hiện tại là Tán Tài Đồng Tử, là thần tiên hạ phàm, cao ngạo trong xương cốt cũng không phải ít. Huống chi, vất vả lắm mới tìm thấy thanh xuân đã đánh mất trên người Manh Manh, nhiệt huyết còn đang sôi sùng sục kia mà, bị Độc Lang hắt tới một chậu nước như thế này, không phải là mất mặt sao?
Hồng Hài Nhi nhớ tới lời Ngưu Ma Vương từng nói: "Cái gì là quan trọng nhất? Đương nhiên là mặt mũi!
Vì thế, Hồng Hài Nhi vỗ vỗ bả vai Manh Manh, nói:
-Manh Manh cứ yên tâm, còn không phải là cưỡi chó lớn lớn thôi sao, xem anh trai đây!
-Thật sao? Anh Tịnh Tâm giỏi quá.
Manh Manh lại dùng vẻ mặt sùng bái nhìn Tịnh Tâm.
Tịnh Tâm lập tức lâng lâng như đang bay, sau đó đằng đằng sát khí nhằm về phía Độc Lang, ngẩng đầu ưỡn ngực, cất bước mang theo tiếng gió, uy mãnh khôn cùng! Nó đi tới bên cạnh Độc Lang, đá một phát vào mông Độc Lang.
Độc Lang quay đầu lại, vẻ mặt khó chịu nhìn Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi quay đầu lại liếc mắt nhìn Manh Manh một cái, ai ngờ Manh Manh đã bị Tôn Tiền Trình gọi tới đút táo, không thấy đâu nữa. Vừa mới nãy còn khí thế mười phần, lúc này Hồng Hài Nhi lại lập tức cười nịnh nọt tới nói nhỏ bên tai Độc Lang:
-Sư huynh, đừng để ý ha, cái kia, giúp sư đệ một lần được chứ?
Độc Lang quyết đoán lắc đầu!
Hồng Hài Nhi lại nói:
-Đừng như vậy mà, huynh xem xem chúng ta đều là sư huynh đệ, huynh làm sư huynh giúp giúp sư đệ một lần đi mà? Sư đệ trước giờ đã xin xỏ huynh cái gì chưa?
Độc Lang hơi hơi suy nghĩ.
Hồng Hài Nhi tiếp tục nói:
-Như vậy, chỉ cần sư huynh giúp đệ lần này, đệ bảo đảm, lần sau lúc xuống núi đệ sẽ nhường cơ hội cho huynh, thấy được chứ?
Ánh mắt Độc Lang sáng lên, thế nhưng sau đó lại lắc lắc đầu, khát vọng xuống núi của nó cũng không phải là lớn lắm.
Hồng Hài Nhi thấy hình như Độc Lang đã lung lay rồi, bèn cắn răng một cái nói:
-Cơm của đệ chia cho huynh một nửa!
Độc Lang càng thêm động lòng, sau đó ánh mắt không mang ý tốt nhìn lên cây kẹo trên tay Hồng Hài Nhi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hồng Hài Nhi tức khắc suy sụp, nó giận dữ trợn mắt:
-Huynh đừng có quá đáng như thế.
Độc Lang trực tiếp vung đầu, cúi xuống ăn gì đó, ta không làm!
Hồng Hài Nhi: "..."
Vài phút sau, thôn Nhất Chỉ.
-A ha ha... Chó lớn lớn chạy nhanh quá đi!
Manh Manh ngồi ở trên lưng sói, Hồng Hài Nhi ôm Manh Manh, đề phòng cô bé té ngã. Độc Lang thì ngậm kẹo que, một đường chạy như điên, trong miệng ngọt ngào vô cùng, còn rất sảng khoái... Còn hai tên nhóc trên lưng nó ư, liệu có thể nặng bằng thùng nước lớn trong chùa không? Nó đã được luyện tập rồi!
Cùng lúc đó, Phương Chính ngồi xem TV với một đám thôn dân, nhìn quân đội trong TV, xe tăng, máy bay, tên lửa xuyên lục địa từ từ chậm rãi di chuyển qua cổng thành, thảo luận cũng càng thêm náo nhiệt.
Từ sự phối trí các binh chủng, đến uy lực của các loại vũ khí, lại nói tới tình hình quốc gia, tình hình quốc tê, thiếu chút nữa là khoác lác tới tận vấn đề giữa các vì sao.
Đối với điều này, Phương Chính cũng không chen vào thảo luận, chỉ ngồi một bên cười ha hả, nghe, nhìn. Cũng không có cách nào, loại đề tài này, hắn có lòng mà không có sức!
Còn về vì sao các thôn dân lại trâu bò như thế, cả đám bình luận chẳng khác nào chuyên gia, thì y như lời của Tống Nhị Cẩu là:
-Mỗi ngày nhàn nhã rảnh rang, không có việc gì làm thì xem tin tức, sau đó ra ngồi xổm trước cổng thôn nói phét, phỏng chừng các chuyên gia cũng không bỏ tâm bỏ sức nhiều như chúng ta. Ba cái đầu chụm lại còn thắng được Gia Cát Lượng, huống chi là cả một thôn...
Phương Chính ngẫm lại, thấy hình như chính là đạo lý này, còn về việc bọn họ thảo luận có đúng hay không, Phương Chính không thể nào giám định, dù sao coi như nghe giải trí một hồi.
Cùng chung suy nghĩ với Phương Chính có Khương Chu, bây giờ hắn đã đề xuất lên trường học, xin được thường trú luôn ở thôn Nhất Chỉ, hằng ngày ngoài việc học tập điêu khắc, nghiên cứu điêu khắc, thì chính là viết lại những kinh nghiệm bản thân tâm đắc, mỗi ngày nghe tiếng chuông tiếng trống mà rời giường, hít thở không khí tươi mới nhất, uống nguồn nước ngầm trong lành, làm việc mà bản thân yêu thích, cuộc sống trôi qua trong thoải mái, khiến hắn vui đến độ quên cả trời đất.
Học sinh của Khương Chu, đám người Phàn Thanh, Khâu Tiểu Diệp thì không được như thế, dù cuộc sống trong thôn khá tốt, nhưng sau một thời gian dài, vốn đã quen với cuộc sống nơi thành thị to lớn, bọn họ vẫn có chút không thích ứng được, lâu lâu sẽ đến thành phố chơi hai ngày rồi lại trở về, hôm nay vừa vặn không có ở đây.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~