Chương 568: Hối Hận Quá
- Nhân viên, có "Khuynh Thành" không?
Lúc này, một thiếu niên đi tới trước mặt hắn, vì ông chủ rạp chiếu phim Cửu Cửu của chúng ta đang mặc đồ nhân viên để hỗ trợ tuyên truyền cho rạp phim, nên đã bị người ta nhìn nhầm thành nhân viên phục vụ.
-Không có...
Ông chủ rạp chiếu phim Cửu Cửu không biết phải nói như thế nào, chỉ cảm thấy cổ họng khàn đặc nóng bừng, vô cùng khó chịu.
-Cái rạp phim rách nát gì thế, ngay cả "Khuynh Thành" cũng không có, đóng cửa sớm được rồi đấy.
Thiếu niên xoay người rời đi.
Ông chủ rạp chiếu phim Cửu Cửu muốn khóc rồi!
-Ông chủ, phía bên "Khuynh Thành" từ chối chiếu lại bên rạp phim chúng ta, chúng ta sẽ không có lợi nhuận, không ai đến cả ...
Trợ lý nói nhỏ.
Ông chủ rạp phim Cửu Cửu thấy hai mắt tối sầm, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Ngược lại, phía bên râu xồm thì lại sung sướng tràn trề, hắn là kẻ chiến đấu trợ giúp cho "Khuynh Thành" sớm nhất, sau khi giành được thắng lợi, dĩ nhiên là thu về được một mớ quả ngọt. Vô số lời tán dương tràn ngập phần bình luận của râu xồm, râu xồm cười đến độ không khép miệng lại được, chỉ có thể vui vẽ gõ lại, cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn...
Đồng thời, bởi vì danh tiếng lớn nên hợp đồng quảng cáo cũng kéo tới, râu xồm lại cười đến độ mặt bị rút gân ...
Đương nhiên, vui vẻ nhất vẫn là người của đoàn phim "Khuynh Thành" , cả đám túm tụm lại vui sướng điên cuồng, kêu Lý Tuyết Anh mau mau đãi tiệc, mua túi ...
Dĩ nhiên là Lý Tuyết Anh đáp ứng rồi, nhưng lúc ngồi trên máy bay, cô lại theo quán tính mà nhìn thoáng qua núi Nhất Chỉ. Mấy ngày nay, mỗi ngày cô đều sẽ đến núi Nhất Chỉ ngồi một lát, mỗi ngày đều sẽ nhìn hòa thượng trên núi gõ chuông đánh trống, niệm kinh, luyện chữ, dạy Mã thọt điêu khắc, nhìn rừng trúc lay động trong gió, nhìn Độc Lang lăng xăng chạy đuổi theo con bướm, nhìn Hồng Hài Nhi như ông cụ non giáo huấn một con châu chấu, nhìn mây trắng lãng đãng trên không trung, hưởng thụ sự nhàn nhã mãn nguyện ở trong đó.
-Nếu ngày nào đó mệt mỏi quá rồi, tôi sẽ ở đối diện ngọn núi của anh, hưởng thụ không gian yên lặng hài hòa của đất trời.
Lý Tuyết Anh thầm nhủ trong lòng, nhưng cuối cùng, vẫn là bị tiếng máy bay gầm rú phá vỡ hết thảy yên lặng mộng mơ ...
Mặc kệ thế giới bên ngoài có bao nhiêu ồn ã, trên núi Nhất Chỉ vẫn luôn yên lặng hài hòa.
Phương Chính ngồi ở dưới tán cây Bồ Đề xem tin tức mới nhất, chiến tranh xảy ra trên chiến trường một số nơi vẫn đang càn quét khắp đất nước, toàn thế giới đều phản đối chiến tranh, vô số người trên các quốc gia khác đổ xô xuống đường, hi vọng chiến tranh chấm dứt, tuy trong nước không có biểu tình, nhưng cảm xúc phản đối chiến tranh lại ngày càng dâng cao ... Dưới bối cảnh con người trên toàn thế giới đang khát vọng hòa bình, "Khuynh Thành" càng được đẩy mạnh, một đường bức phá, doanh thu bán vé ở trong nước có thể nói là bùng nổ, không ai biết, cái mốc 5 tỷ có thể cản bước bộ phim được hay không, có thể nói, đây chính là một lễ hội điện ảnh dành riêng cho "Khuynh Thành" ...
Hồng Hài Nhi ghé vào phía sau lưng Phương Chính, nhìn nội dung trên di động, nghiêng đầu nói:
-Sư phụ, lần này "Khuynh Thành" bùng nổ mạnh mẽ quá đi.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Lần này cũng không phải là "Khuynh Thành" bùng cháy, mà do nhu cầu khát khao hòa bình của mọi người quá mạnh, "Khuynh Thành" chẳng qua là đứng trước đầu gió mà thôi.
Hồng Hài Nhi cái hiểu cái không gật đầu theo...
...
Một đêm không nói chuyện, từng ngày qua đi, một ngày tận cuối năm cùng với tiếng pháo và tiếng chiêng vang lên, Phương Chính bị thúc đẩy đi ra khỏi chùa, đứng bên cạnh vách núi nhìn xuống, chỉ thấy dưới chân núi vô cùng náo nhiệt.
-Sư phụ, đây là sao thế?
Độc Lang tò mò đi xuống xem, cái đầu vươn ra ngoài miệng vực, con sóc trên đầu liều mạng lôi kéo lỗ tai Độc Lang, cho nó khỏi ngã xuống.
Phương Chính nói:
-Ngày 22 tháng 12, ngày Thành lập quân đội, đây là một ngày lễ của đất nước.
-Ngày Thành lập quân đội?
Hồng Hài Nhi sửng sốt, sau đó hỏi:
-Sư phụ, thành lập quân đội không phải là để chiến tranh sao? Hình như đây đâu phải là chuyện gì tốt ... Không phải người cũng đã nói, chiến tranh chính là sai trái ư?
Phương Chính gật đầu nói:
-Chiến tranh quả thật là sai trái, nhưng thành lập quân đội chưa hẳn là để cho chiến tranh. Giống như bầy sói các con vậy, các con muốn sinh tồn trong rừng rậm, nếu cho các con đủ thức ăn, có phải các con sẽ ăn no rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn không?
Độc Lang quyết đoán lắc đầu, nói:
-Đương nhiên là không được, bản thân không đủ mạnh, lực lượng không đủ nhiều, lỡ đâu gặp phải gấu tới chiếm cứ lãnh thổ thì biết làm sao?
Phương Chính nói:
-Đúng rồi đấy, giữa các quốc gia cũng là đạo lý này, mỗi một quốc gia đều có tài nguyên nhất định, nếu không đủ thực lực để bảo vệ những thứ đó, vậy thì sẽ rất dễ dẫn hổ báo sài lang tới, chiến tranh là điều không tránh khỏi. Ngày thành lập quân đội sẽ tiến hành duyệt binh, mục đích của duyệt binh cũng giống như các con thể hiện cho đám gấu biết được số lượng sói của các con nhiều đến bao nhiêu, khỏe mạnh đến cỡ nào, nanh vuốt sắc bén ra làm sao, cho dù gấu chó có muốn cướp đồ của các con, cũng sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Trên thế giới không có hoà bình vô điều kiện, hoà bình cần một lực lượng mạnh mẽ nhất bảo vệ.
Cái đầu của Độc Lang gật gật theo, hiển nhiên vô cùng đồng tình với cách lí giải của Phương Chính.
-Sư phụ, dưới chân núi thực náo nhiệt quá, con muốn đi xuống xem, có được không?
Sóc tò mò nhìn trạng thái cực kỳ náo nhiệt của thôn Nhất Chỉ.
-Sư phụ, con cũng muốn đi xem duyệt binh.
Hồng Hài Nhi kêu lên.
Độc Lang không nói chuyện, thế nhưng vẻ mặt tràn đầy khao khát của nó đã nói lên tất cả.
Con khỉ yên lặng nói một câu:
-A Di Đà Phật, bần tăng cũng muốn đi.
Phương Chính cười nói:
-Muốn đi liền đi thôi, đi, cùng nhau xuống núi!
-Oa! Đi thôi!
Sóc nhảy lên hoan hô, dưới chân liền trợt, ngã một phát té chổng cả mông bự, khiến cho mọi người cười to...
Trên núi đã có thể cảm nhận được không khí vui mừng của ngày hội, nhưng xuống đến dưới chân núi thì lại thấy vắng lặng, trên đường ngay cả một người cũng không thấy.
-Sư phụ, các thôn dân đâu? Sao một người cũng không có?
Sóc từ bỏ thú cưỡi không hợp tiêu chuẩn của mình là Độc Lang, nó ngồi ở trên vai Phương Chính, trong tay ôm một khối măng.
Vừa mới dứt lời, liền nghe từ trong nhà Vương Hữu Quý truyền đến một tiếng hoan hô:
-Hay! Cái này hay! Ha ha...
Sóc, Độc Lang, con khỉ, Hồng Hài Nhi nghi ngờ nhìn về phía Phương Chính.
-Xem bần tăng làm cái gì? Bần tăng cũng không biết bọn họ đang làm gì, đi qua nhìn xem thử.
Nói xong, Phương Chính mang theo mấy tên nhóc kia đi đến nhà Vương Hữu Quý, vừa vào cửa liền nhìn thấy một đám đông thôn dân, còn có cả mấy thầy trò Khương Chu nữa, một đám ngồi trên giường đất, một đám ngồi ngay dưới đất, trên bàn bày một mớ dưa hấu, kem, còn có cả một thùng lớn toàn là cà chua, dưa chuột mới hái được ngâm trong nước mát, thoạt nhìn vô cùng ngon miệng.
Trên TV đang phát một tiết mục, chỉ thấy một đội quân đang từ xa bước tới, dậm chân chỉnh tể, đá chân bước nghiêm, âm thanh rơi xuống mặt đất "bang bang" khiến trong lòng mọi người sôi trào nhiệt huyết! Mồm năm miệng mười thảo luận nội dung trên TV, cái gì mà quân đội duyệt binh quả thật không chịu thua kém, quân nhân thật khí thế đẹp trai quá, vân vân...
Phương Chính đến liền khiến cho hiện trường càng trở nên sôi động hơn, mọi người chào hỏi sôi nổi, nhường chỗ cho Phương Chính.
Phương Chính cũng không khách sáo, sau khi ngồi lên giường đất là bắt đầu xem náo nhiệt..
Đám người Hồng Hài Nhi nhìn về phía Phương Chính, Phương Chính ý bảo bọn họ cứ tùy tiện ngồi.
Kết quả sóc, Độc Lang, Hồng Hài Nhi chạy vèo, sóc nhảy lên bàn, ném dưa hấu xuống mặt đất, Độc Lang nhanh chân chạy tới ăn, còn TV, thứ này làm sao so được với ăn kia chứ.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~