Chương 566: Đại Sư Ngắm Mưa
Con khỉ: ...
-Sư phụ, thí chủ Lý Tuyết Anh tới.
Trên cây, con sóc ghé vào cửa sổ căn đại biệt thự của nó, nhìn thấy Lý Tuyết Anh từ xa đang chậm rãi đi tới, liền kêu lên.
Phương Chính sửng sốt, lúc này Lý Tuyết Anh tới đây làm gì?
Hơn mười phút sau, bên cạnh Phương Chính nhiều thêm một người, bắt chước Phương Chính, nghiêng đầu nhìn giọt mưa không ngừng rơi xuống.
-Đại sư, ngài xem hôm nay có phải là sáng sủa vô cùng, mặt trời lên cao hay không?
Lý Tuyết Anh tức giận nhìn Phương Chính.
Phương Chính đỏ hết cả mặt, ho khan một tiếng nói:
-Thí chủ, cô phải nhìn xuyên qua hiện tượng để thấy được bản chất chứ, phía sau tầng mây kia chính là bầu trời xanh ngắt, mà phía trên bầu trời xanh ngắt lúc nào cũng sẽ có nắng gắt. Nhân sinh cũng giống như thời tiết vậy, nếu cô cứ luôn nhìn chằm chằm vào mưa gió khiến bản thân phiền não, thì cuộc đời cũng sẽ phiền não. Nếu có thể thấy được mặt trời và ánh dương phía sau đó, tâm trạng tự nhiên tốt hơn nhiều ...
-Đại sư, ngài cảm thấy lúc này nói những thứ đó còn có ý nghĩa sao?
Lý Tuyết Anh hỏi ngược lại.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Không có ý nghĩa.
-Vậy sao ngài còn nói?
Lý Tuyết Anh hỏi.
-Không thì biết làm sao? Chẳng lẽ nói bần tăng ngày hôm qua giả vờ giả vịt, hôm nay bị vả vào mặt?
Phương Chính nhìn Lý Tuyết Anh, ra vẻ đáng thương vô cùng.
Lý Tuyết Anh nhìn thấy dáng vẻ này của Phương Chính, phụt một tiếng, cười ra tiếng:
-Đại sư, không ai nói cho ngài biết, trông ngài như thế này rất dễ thương ư?
Phương Chính: "..."
Lý Tuyết Anh nhịn cười, nhìn thẳng vào Phương Chính, sau đó nói:
-Đại sư, ngài nói đi, có phải thật ra ngài đã biết hôm nay sẽ có thay đổi?
-Mặt trời lên cao ư?
Phương Chính dĩ nhiên là biết Lý Tuyết An đang hỏi cái gì, thế nhưng Phương Chính cũng không định trả lời thẳng vào vấn đề, biết trước cũng thế, mà cầu phúc có tác dụng cũng thế, Phương Chính không muốn nhiều lời. Đầu tiên là khó mà giải thích, thứ hai, có nói người khác cũng chưa chắc tin! Rốt cuộc ở thời đại hiện nay, cái gì thấy tận mắt cũng chưa chắc là sự thật, khoa học kỹ thuật thay đổi thất thường, các loại thủ đoạn ùn ùn không dứt, vạn nhất bị xem như kẻ lừa đảo, vậy tiêu rồi.
Lý Tuyết Anh nhìn chằm chằm Phương Chính, Phương Chính ngửa cổ nhìn nóc nhà, sau một lúc lâu, Lý Tuyết Anh xoay người sang chỗ khác, đôi tay ôm lấy đầu gối, nhìn cây Bồ Đề phía trước, nói:
-Thuỷ quân không mắng tôi nữa, nửa đêm hôm qua đột nhiên ngừng hẳn mọi công kích, tôi cũng không biết vì sao.
-Chắc là người tốt gặp việc tốt thôi.
Phương Chính nói.
-Thế thì tôi đây liền người tốt làm tới cùng, tất cả số tiền kiếm được lần này sẽ quyên góp hết, như thế nào?
Lý Tuyết Anh nói.
Phương Chính sửng sốt:
-Đều quyên góp hết? Nếu quyên góp hết, sau này thí chủ phải làm sao bây giờ?
Lý Tuyết Anh nói:
-Nỗ lực làm việc, dù sao hiện tại giá trị của tôi cũng không thấp, nhận thêm nhiều phim một chút là được.
Lý Tuyết Anh nói rất nhẹ nhàng, thế nhưng đã từng thấy Lý Tuyết Anh đóng phim, Phương Chính lại không cho là như vậy, có lẽ một vài minh tinh đóng phim điện ảnh rất nhẹ nhàng, lộ cái mặt, sau đó cắt ghép là xong. Nhưng Lý Tuyết Anh chính là thể loại chỉ cần mình có thể làm được tuyệt đối không dùng tới thế thân, đóng phim đến nửa đêm cũng là chuyện thường xuyên xảy ra. Cho nên mới nói, tiền và danh tiếng của cô không phải tự nhiên mà có được, đó cũng là kết quả mà cô phải nỗ lực trả giá mới có.
Nếu có tiền, ai lại muốn đem công việc lấp đầy cả cuộc sống kia chứ?
Thế nhưng, đó là lựa chọn của Lý Tuyết Anh, Phương Chính cũng không dám nói cái gì, hắn chỉ cười cười.
-Đại sư cảm thấy tôi làm như vậy là không tốt?
Lý Tuyết Anh hỏi.
Phương Chính hỏi ngược lại:
-Thí chủ cho rằng cái gì là thiện?
-Giúp đỡ người khác chính là thiện đi.
Lý Tuyết Anh nói.
-Giúp đỡ tới đâu mới gọi là thiện?
Phương Chính hỏi lại.
-Đương nhiên là càng nhiều càng tốt.
Lý Tuyết Anh nói một cách thản nhiên.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Bần tăng lại không cho là như vậy, ở mỗi một thời đại, định nghĩa của thiện cũng sẽ thay đổi. Những gì bần tăng nói có lẽ sẽ không đúng, nhưng bần tăng cho rằng, một người không làm chuyện có hại đối với xã hội, không làm chuyện hại người ích ta, chính là thiện rồi. Nếu người này có thể trợ giúp người khác, còn là đại thiện nữa. Nếu người này có thể vì xã hội làm chút chuyện, đó chính là đại đại thiện.
-Cái này thì tôi hiểu được, thế nhưng so với cái càng nhiều càng tốt mà tôi nói, có liên quan ư?
Lý Tuyết Anh buồn bực, cô cảm thấy mình hi sinh toàn bộ tiền của để làm từ thiện, thấy thế nào cũng là đại đại thiện mới đúng chứ.
Phương Chính cười nói:
-Thí chủ, bần tăng cũng không chủ trương cái thiện phải hy sinh chính mình, bần tăng cho rằng, ở dưới tình huống không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường của bản thân, không ảnh hưởng tới mục tiêu theo đuổi của cuộc sống, dùng khả năng của mình giúp đỡ người khác, đó mới là thiện đúng nghĩa. Nếu không, vì trợ giúp người khác mà bản thân mất hết tất cả, thậm chí trở thành đối tượng cần xã hội giúp đỡ, điều này chỉ khiến xã hội bước lùi, chứ không hề tiến bộ.
Thí chủ dốc hết của cải, cho hết tất cả mọi thứ khiến bản thân hai bàn tay trắng, rồi lại nỗ lực đi làm công kiếm tiền, đây đều không phải là một chuyện tốt. Có lẽ giá trị con người thí chủ cao, kiếm tiền nhanh, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc những nơi thí chủ cần phải bỏ tiền ra cũng nhiều, số tiền cũng lớn.
Mỗi người, khác nhau về địa vị xã hội và năng lực, góc độ làm việc thiện cũng khác nhau. Ví dụ như thí chủ, cô là đại minh tinh quốc tế, nếu chỉ quyên tiền không thôi thì có lẽ sẽ nhiều hơn bất kì ai khác. Nhưng nó có thật sự hiệu quả không?
Trợ giúp người nghèo khó, có thể trợ giúp bọn họ về vật chất, cũng có thể trợ giúp bọn họ về tinh thần.
Nếu có thể, bần tăng hy vọng thí chủ kiếm được càng nhiều tiền, sau đó dùng nó để tạo ra thật nhiều bộ phim hay, cứu vớt về mặt tinh thần, có đôi khi còn quan trọng hơn về mặt vật chất, tiền cũng như thế, thí chủ có thể lựa chọn bỏ tiền ra để giúp đỡ một vài người cố định, cũng có thể bỏ tiền ra để đóng phim, giúp đỡ vô số người. Nếu thí chủ không có tiền, lấy cái gì đi đóng phim này kia? Đem tất cả giao cho tư bản, thí chủ không cách nào làm chủ bản thân, được quyền lựa chọn đóng phim nào.
Đương nhiên, những gì bần tăng vừa nói cũng không phải là tuyệt đối, đối mặt với một số nhu cầu tiền bạc cấp bách để cứu mạng, thì bọn họ vẫn ưu tiên tính mạng hơn. Rốt cuộc, chỉ khi nào còn sống thì người ta mới mưu cầu những thứ liên quan tới khía cạnh tinh thần.
-Tôi hơi hiểu môt chút...
Lý Tuyết Anh như có điều suy tư.
Phương Chính nỗ lực gật gật đầu, cổ đau đến độ nhe răng nhếch miệng, lấy di động ra lướt trang đánh giá phim.
Chiếu phim buổi sáng kết thúc, đánh giá dành cho "Khuynh Thành" bắt đầu ấm lại, khen ngợi càng ngày càng nhiều, thế nhưng bởi vì bị chèn ép hai ngày nên tỉ lệ xem phim quá thấp, số người bình luận cũng không nhiều lắm. Thế nhưng xét về mặt tổng thể, đây cũng là một tin tốt.
Nhưng mà, đúng lúc này, một tin tức khác nhảy ra.
"Chiến tranh ở vùng Trũng lại bắt đầu, khủng bố đã xảy ra. Đêm ngày hôm qua, vùng Trũng, AFH một lần nữa bùng nổ chiến đấu...
"Xả súng lúc nửa đêm, mười chín người thiệt mạng."
"Ôm con gái trong ngực, người cha gào thét trong câm lặng". Trên một tấm hình, môt người đàn ông ôm một bé gái cả người đều là máu, ngửa đầu khóc lớn, bối cảnh phía sau là một mảng hoang tàn.
"Chúng ta cũng từng được huy hoàng, AFH trước kia." Đây là hai đoạn video, một đoạn là AFH trong quá khứ, một đoạn là AFH hiện tại, thế giới trước chiến tranh, tốt đẹp như thế, ánh sáng lộng lẫy như thế, khắp nơi múa hát vui vẻ. Nhưng kể từ khi chiến tranh xảy ra, tất cả đều kết thúc, không có điện, không có nước, lúc nào cũng có thể có có bom từ trên trời rơi xuống, ai cũng không biết được liệu bản thân có bình yên sống sót qua đêm nay hay không.
Ngày hôm qua làm người, ngày hôm nay làm quỷ, thay đổi rất nhanh giống như một giấc mộng.
Nhìn đến đây, trái tim Phương Chính như bị bóp nghẹt, hắn chắp tay trước ngực niệm một câu:
-A Di Đà Phật.
-----------------
-Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~