Chương 565: Vận May
- Sau đó? Không biết nữa, để em đi xem phần bình luận.
Tiểu Lưu nhanh chóng kiểm tra.
Cùng lúc đó, phía bên Lý Quân.
-Đám ngu ngốc chúng mày! Có chút chuyện cỏn con thôi mà làm cũng không xong, nuôi chúng mày được ích lợi gì? Nghe cho kỹ, trong ba ngày oanh tạc điên cuồng cho tao, ba ngày này, trời có sập xuống cũng không được ngừng!
Lý Quân rít gào phẫn nộ, chỉ sao nhãng có tí thôi đã xảy ra chuyện lớn đến thế này, phát bực! Chỉ có thể hy vọng bây giờ chữa cháy vẫn còn kịp.
Cũng may lúc này bên rạp chiếu phim Cửu Cửu truyền tin tới, đã loại "Khuynh Thành" ra khỏi danh sách chiếu phim.
Bấy giờ tâm trạng của Lý Quân mới tốt hơn một chút, tuy rạp phim Cửu Cửu chỉ là một cái rạp phim hạng vừa, lần này loại phim ra khỏi danh sách cũng rõ ràng là đang lấy lòng bọn họ, nhưng không thể không nói, đây là một tin tức tốt.
-Rạp phim Cửu Cửu đơn phương loại chúng ta ra khỏi danh sách phim rạp?
Lý Tuyết Anh sau khi nhận được tin tức, cực kỳ phẫn nộ.
-Đúng vậy, chị Tuyết Anh, trước đó chúng ta không ký thỏa thuận thời hạn tối thiểu với bọn họ, cho nên... Bọn họ làm như vậy, chúng ta cũng không có cách nào.
Tiểu Lưu nói.
-Thôi được rồi, nếu bọn họ lựa chọn đứng chung một hàng với đám người kia, vậy cứ để bọn họ dừng lại đi. Rạp phim như họ, chúng ta cũng không thiếu.
Lý Tuyết Anh nói.
Lý Tuyết Anh tưởng mọi chuyện đã xong, nhưng có người sắp điên tới nơi rồi!
-Di động của mình đâu?
Hồn Tử mới vừa đi mua đồ ăn, chuẩn bị cải thiện chất lượng bữa ăn, ai ngờ vừa mới đi một vòng quanh chợ thực phẩm, sờ sờ túi quần, mất di động rồi! Hồn Tử tức thì nóng nảy, chuyện mua bán của hắn không thể giao dịch trực tiếp được, tuy mọi người đều biết hắn gọi là Hồn Tử, nhưng không một ai biết tên thật và địa chỉ thật của hắn.
Nguyên nhân rất đơn giản, con đường làm thuỷ quân này, trên cơ bản chính là đắc tội với người ta, nếu để bị tìm tới cửa cũng không phải là chuyện tốt. Di động là công cụ cần thiết cho việc làm ăn, hầu hết các thông tin đều lưu trữ trên đó, nếu không có di động, cũng xem như hắn mất đi nửa cái mạng!
Hồn Tử nôn nóng, nhanh chóng chạy tới chỗ bác gái bán đồ ăn mượn điện thoại, gọi tới số di động của mình, nếu như gọi tới nhưng không ai bắt máy, thì rất có thể đã bỏ quên ở nhà hoặc là rớt đâu đó, còn có hi vọng. Nhưng là, nếu...
-Xin chào, số điện thoại ngài vừa gọi đã khóa máy!
-Mẹ nó!
Hồn Tử thiếu chút nữa đập luôn cái điện thoại của bác gái, hắn biết, xong rồi, mất di động rồi!
-Vẫn may, trong máy tính mình còn có sao lưu.
Hồn Tử nghĩ đến đây, nhẹ nhàng thở ra, thế nhưng quả thật nuốt không trôi cục tức này, quyết định tới đồn cảnh sát báo mất tài sản. Tường trình, ghi lời khai, mất hơn nửa ngày.
Lấy khẩu cung xong, Hồn Tử vô cùng buồn bực trở về nhà, lúc đi vào tiểu khu thì gặp một cái xe vận tải cực lớn đang lao ra khỏi tiểu khu, gầm rú ầm ĩ, chạy nhanh như bay.
Hồn Tử nhịn không được mắng:
-Mẹ nó, chạy nhanh như thế, không sợ đâm chết người ta à!
Lắc đầu, Hồn Tử về đến cửa nhà, vừa mở cửa, Hồn Tử trợn tròn mắt!
Trong phòng, nồi chén gáo bồn rớt đầy đất, TV hay đồ đạc gì đó cũng đâu mất tiêu! Chỉ còn sót lại mấy cái bàn ghế rách nát, hoặc là mấy thứ quá nặng không đáng bao nhiêu đồng! Hồn Tử tim đập thình thịch, trong nháy mắt đầu óc trở nên trống rỗng, chỉ còn lại có một ý nghĩ: "Mẹ nó, bị trộm!"
Mất nửa ngày Hồn Tử mới hồi phục tinh thần lại, vọt vào phòng riêng, kết quả, nơi để cái máy tính hàng xịn giá hai vạn của hắn giờ chỉ còn một cái mạng nhện đang đu đưa theo gió!
Cũng không biết là tên trộm thiếu chuyên nghiệp nào, mà có cái cửa sổ cũng làm hỏng luôn, cửa mở rộng, gió lùa vào, thổi trái tim Hồn Tử trở nên lạnh buốt!
-Sao lại thế này, di động Hồn Tử sao lại tắt máy? Cũng không thấy online, tên khỉ này đang làm gì thế?
Trợ lý Lý Quân bực bội mắng, sau đó lại gọi điện thoại cho một tên cầm đầu thủy quân khác, kết quả cả một đám không đứa nào tiếp điện thoại, có kẻ thì tắt máy, có kẻ thì báo bận, có kẻ thì ở ngoài vùng phủ sóng.
Cùng lúc đó, một vài nơi trên cả nước đã xảy ra một chút chuyện.
Có người thì bị bắt, có người thì đâm xe nên bị giữ lại điều tra, có người uống nước bị sặc phải vào bệnh viện, có người gây lộn, bị một đấm tiễn vào bệnh viện...
-Lý tổng, không biết vì sao mà không liên lạc được với bất kì ai trong cái đám Hồn Tử cả.
Trợ lý thấp thỏm nói.
-Cái gì mà nói là không liên lạc được? Bọn họ không làm nữa sao?
Lý Quân nhướng mày, nói khó chịu.
-Không phải, tôi cũng không biết chuyện là như thế nào, điện thoại gọi không được, gửi tin nhắn cũng không thấy hồi âm, không biết đã xảy ra cái gì. Đều biến mất cùng một lúc, ngài nghĩ xem, đây có phải là đã xảy ra chuyện gì không...
Bí thư đáp.
Lý Quân vừa nghe, cũng có chút nóng nảy, một người xảy ra tình trạng như thế thì còn có thể lý giải là trùng hợp, nhưng nhiều người đều như vậy, sợ là đã xảy ra chuyện! Nghĩ đến đây, Lý Quân nhanh chóng gọi mấy cuộc điện thoại, hỏi thăm xem có ai đang ra tay với hắn không, nhưng hỏi tới hỏi lui cũng cũng không hỏi ra cái gì, trong lúc nhất thời chỉ biết nghi thần nghi quỷ.
Trợ lý cũng gặp vấn đề, các thuỷ quân khác không chịu hợp tác với hắn, nguyên nhân là đã bị thuê! Người thuê bọn họ chính là nhóm hậu cần của Lý Tuyết Anh. Thuỷ quân làm ăn tuy không gặp trực tiếp đối tác, nhưng một vài quy tắc trò chơi bọn họ vẫn không dám phá hỏng. Con đường làm ăn của họ rất trọng chữ tín, ăn tiền của hai bên cùng một lúc, chả khác nào tự hủy chiêu bài của mình, phá hỏng chuyện làm ăn, có kẻ ngu cũng không làm như thế.
Vì thế trợ lý chỉ biết trợn tròn mắt, không thuê được thuỷ quân, hắn lấy cái gì đi đối phó với "Khuynh Thành" đây.
Ba người Lý Quân, Tư tổng, Phùng tổng sau khi nghe được báo cáo xong cũng hơi ngơ ngác, tuy rất khó chịu, nhưng đối mặt tình huống như vậy, bọn họ cũng có chút bó tay không còn cách nào. Nền công nghiệp điện ảnh hiện tại có thể nói vẫn là rõ ràng ở nhiều mặt, bọn họ có thể làm trò, đúng, nhưng không hề nhiều và ghê gớm như những gì bọn họ đã khoác lác. Bọn họ có thể mua được truyền thông, có thể hắt nước bẩn lên trên "Khuynh Thành" , thuỷ quân cũng có thể áp chế tốt bình luận, khiến những khán giả chân chính không thể xem được nội dung mà họ muốn xem, khiến khán giả không muốn đi xem bộ phim đó nữa.
Chiêu cuối cùng chính là nói chuyện với rạp chiếu phim, rạp chiếu không cho suất chiếu, có là thần tiên cũng không vực dậy nổi.
Đây chính là ba búa rìu của họ, một khi ba búa rìu này bị phá, bon họ không còn cách nào khác.
-Đã là ngày thứ ba, dựa theo thành tích ngày hôm qua, thành tích của "Khuynh Thành" tuyệt đối sẽ không quá tốt. Một khi suất chiếu bị đẩy tới đêm khuya, thì bộ phim cũng gần như là đi tong.
Tư tổng nói.
Phùng tổng nói:
-Không sai, tuy rằng có chút chệch hướng ban đầu, nhưng chỉ còn có một ngày, cho dù cô ta là Tôn hầu tử cũng không thoát nổi Ngũ Hành Sơn của chúng ta.
Lý Quân khẽ gật đầu, chuyện đã tới nước này, cũng đành tự an ủi bản thân như vậy.
Chẳng qua trong lòng Lý Quân luôn có chút bất an, cứ cảm thấy không đúng ở chỗ nào, như thể vận mệnh dã định sẵn có một con mắt ở trên trời nhìn vào hắn, khiến đáy lòng hắn lạnh băng ...
So với sự lo lắng của Lý Quân, Lý Tuyết Anh lại có vẻ rất là thản nhiên, chuyện làm được cô đều đã làm hết, bây giờ chỉ có thể chờ đợi. Nếu lo lắng cũng phải chờ, không lo lắng cũng phải chờ, vậy thì việc gì phải lo lắng kia chứ?
Vì thế, Lý Tuyết Anh cực kỳ vui vẻ, lại lái xe đến núi Nhất Chỉ.
Mưa to cả một buổi sáng, nên một khách hành hương cũng chưa thấy tới, Phương Chính đứng ở dưới mái hiên, ngửa đầu nhìn giọt mưa trên mái hiên không ngừng rơi xuống, nện lên trên tảng đá, vỡ nát...
-Sư phụ, người nhìn nửa giờ rồi, người ngửa cổ như thế này rốt cuộc là đang nhìn cái gì vậy?
Con khỉ tò mò đi qua, hỏi.
-Nhìn cái gì? Chờ con ngủ bị sái cổ sẽ biết.
Phương Chính khổ sở nói, không sai, đại sư của chúng ta ngủ bị sái cổ, cổ bị vẹo, vừa động đã thấy đau...
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~