Chương 564: Vui Mừng Và Nghi Ngờ
Lý Quân đã tính rất kỹ, lúc này chỉ có "Khuynh Thành" là đối thủ, nếu giết chết đối phương, hắn cũng chỉ kiếm được nhiều hơn một chút. Nhưng nếu giết không chết được đối phương, tổn thất sẽ còn lớn hơn lúc này nhiều! Cho nên, Lý Quân dứt khoát ra chiêu độc.
Thế nhưng ông trời lại không chiều lòng người, lúc mấy kẻ cầm đầu thủy quân tiếp điện thoại bên hắn thì thời tiết đều là sấm chớp mưa bão...
-Không làm nữa, mọi người nghỉ ngơi!
Hồn Tử lập tức ra lệnh, đình chỉ spam chiến đấu, tập thể nghỉ ngơi chờ tin tức.
Lý Quân cũng không biết đến tình huống bên này, ngay cả trợ lý luôn chú ý tình huống hằng ngày phía bên thủy quân cũng bị Lý Quân vui vẻ lôi đi uống rượu ...
Đêm nay Lý Tuyết Anh ngủ rất ngon giấc, lúc mở hai mắt nhìn thời gian thì đã là hơn 8 giờ, cô xoa trán, lẩm bẩm:
-Quả nhiên không nên đến Nhất Chỉ tự, mỗi lần đi, lúc về đều ngủ ngon không dậy nổi.
Lắc đầu, Lý Tuyết Anh cầm lấy di động, khởi động máy, kết quả liền nhìn thấy có hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, tất cả đều đến từ người quản lý của cô.
Gần như là đồng thời, Lý Tuyết Anh mơ hồ nghe được ở bên ngoài có tiếng gõ cửa, cô bò dậy nhìn qua mắt mèo thì thấy người đại diện tiểu Lưu đang đứng ngoài cửa, hai mắt đỏ bừng! Trong nháy mắt kia, trái tim Lý Tuyết Anh đập nhanh hơn một chút, tuy rằng đã sớm có chuẩn bị, nhưng điều này cũng tới quá nhanh! Dù cho Lý Tuyết Anh biết bản thân mình còn có át chủ bài, những người bạn kia vẫn chưa ra tay kịp, nhưng nếu giai đoạn đầu bị chèn ép quá thảm, giai đoạn sau cũng khó mà đi lên nổi..
Cửa phòng vừa mở, tiểu Lưu đã kêu lên:
-Chị Tuyết Anh!
-Được rồi, được rồi, đừng kích động, chị biết rồi. Nhìn em như vậy, chắc là cả đêm không ngủ đúng không? Vào đây uống chút nước ấm, nghỉ ngơi một lát rồi hẵng nói chuyện.
Lý Tuyết Anh đã biết trước kết quả, hơn nữa cũng đã suy nghĩ thông suốt từ trước, cho nên cũng không kích động.
-Chị Tuyết Anh, chị biết hết rồi?
Tiểu Lưu đẩy viền kính mắt, ngơ ngác nhìn Lý Tuyết Anh. Đây là tiểu Lưu, tiểu Lưu nhỏ nhắn ngốc nghếch đáng yêu, bởi vì có ưu điểm đặc biệt là phản ứng chậm, mãi cũng không quản được Lý Tuyết Anh nên mới được giữ lại.
-Cái này còn cần phải biết sao? Đã đoán được kết quả từ sớm rồi, không cần lo lắng, chị đã suy nghĩ biện pháp, ước chừng qua hai ngày là có kết quả.
Lý Tuyết Anh thong thả ung dung rót một ly nước, bắt đầu uống.
Ai ngờ tiểu Lưu vừa mới ngồi xuống đó liền nhảy đùng lên, kích động hô to:
-Chị Tuyết Anh ra tay? Khó trách! Khó trách đám thối tha đó câm miệng hết.
Lý Tuyết Anh vừa nghe, phụt một tiếng, một ngụm nước phun hết lên trên người tiểu Lưu, kinh ngạc nói:
-Thuỷ quân câm miệng rồi?
-Đúng vậy, đều câm miệng hết rồi. Hơn nữa hôm qua lúc nửa đêm, người phụ trách rạp phim Tiêu Tương còn bảo sẽ cho chúng ta thêm nhiều khung giờ chiếu phim, hắn nói rất thích cái mà chúng ta đã biểu đạt. Tên kia rất thú vị, hắn bảo trước đó hắn chưa xem phim của chúng ta, cũng không hề xem trọng chúng ta, hắn vốn định bán cho Lý Quân chút nhân tình, định giảm bớt lịch trình chiếu phim của chúng ta xuống. Ai ngờ........ Ha ha... Tên kia bị chúng ta chinh phục rồi.
Tiểu Lưu hưng phấn kêu lên.
-Như thế mới phù hợp với phong cách làm việc của Vương Hổ, có thực lực thì hắn xem thực lực, không có thực lực thì hắn xem quan hệ. Hắn không bỏ qua một bộ phim hay bao giờ, trên cơ bản chỉ cần phim đó hay, còn ai nói hắn cũng không nghe, cũng không thèm cho ai mặt mũi hết.
Lý Tuyết Anh cười, tuy rằng cô vẫn luôn cảm thấy chỗ Vương Hổ sẽ có đột phá, chẳng qua không nghĩ tới lại có thể tiến triển nhanh như vậy. Nhưng như thế này vẫn còn chưa đủ, cô muốn càng nhiều hơn nữa! Nếu không sẽ không cách nào phá được vòng vây!
Tiểu Lưu lại ngồi xuống, lau khô vệt nước trên người, sau đó hô lên đầy phấn khích:
-Còn nữa, thuỷ quân đã câm miệng, nhóm hỗ trợ của chúng ta rốt cuộc lên tiếng được rồi, spam, quá đã!
-Bảo bọn họ dừng lại ngay lập tức, chị muốn nghe những tiếng nói chân thật nhất của khán giả.
Lý Tuyết Anh nhăn mày, nói ngay.
Tiểu Lưu lập tức hành động, còn Lý Tuyết Anh vẫn tiếp tục lướt web, xem các bình luận dành cho bộ phim.
Sau khi nhóm hỗ trợ cũng câm miệng, những bình luận điện ảnh chân thật nhất rốt cuộc cũng xuất hiện.
-Xem phim đúng là không nên đọc bình luận trước, đọc bình luận trước thì chả muốn xem phim nào luôn ấy! Phim hay thế này mà chỉ chấm có 3.8 điểm đáng thương, quả thật ...
-Tuy rằng không thể nói là kiệt tác, nhưng những thứ cần truyền đạt bộ phim đều có thể truyền đạt hết ra ngoài, đầu phim ấm áp, giữa phim là máu và thép, sự điên cuồng, đau thương, bi thống đã thể chiện một mặt chân thật nhất của chiến tranh, cho dù là quá khứ hay hiện tại, mọi người đều phải tránh xa chiến tranh! Sắc thái phía trước có chút bức bối, nhưng đến cảnh ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, sắc thái đột nhiên sáng ngời hẳn lên, đối lập một cách mãnh liệt, thật con mẹ nó duy mỹ!
-Vẫn còn rất nhiều tì vết, nhưng những tì vết đó không thể nào che được ưu điểm của bộ phim, nhìn tổng thể mà nói thì bộ phim rất được. Tôi thích cái loại cảm giác ưu thương mà đẹp tuyệt vời này.
-Mẹ nó, rốt cuộc thủy quân của hai bên cũng ngậm miệng lại rồi, có thể yên tĩnh xem chút bình luận hữu ích. Thật sự nể cái trang web rách nát này, chẳng lẽ không loại trừ nổi thủy quân ra sao? Tôi chỉ là một khán giả bình thường, tôi chỉ quan tâm đến bộ phim, không muốn xem mấy trò công kích ghê tởm kia. Bộ phim này cũng không tệ lắm, đáng giá để mua vé, đề cử mọi người cùng xem.
...
Nhìn những bình luận đó, Lý Tuyết Anh cười.
Tiểu Lưu cười hi hi, nói:
-Chị Tuyết Anh, xem ra bão tố đã qua rồi. Chị đúng là giỏi thật, bao nhiêu phiền toái cũng nhanh chóng xử lý được hết
Lý Tuyết Anh mỉm cười gật đầu, lúc này trên di động đã nhận được mấy cái tin nhắn, kết quả...
-Đã chào hỏi qua rồi, nhưng muốn xử lý cũng có chút phiền phức, phỏng chừng một tuần sau mới có kết quả
-Ở bên này tôi vẫn đang nỗ lực, nhưng cần chút thời gian.
-Tuyết Anh cố lên, trong vòng ba ngày sẽ giúp cô quyết vấn đề.
...
Nhìn những nội dung đó, Lý Tuyết Anh ngây ngẩn cả người, những người cô tìm đến quả nhiên không làm cô thất vọng, tất cả đều ra tay. Ba ngày, một tuần, tốc độ không hề chậm, nhưng đối với "Khuynh Thành" mà nói lại là quá chậm. Chờ đến khi họ làm được, "Khuynh Thành" đã rớt đài.
Như vậy không phải bọn họ ra tay. Thế thì sẽ là ai ra tay đây, người nào đã khiến Lý Quân phải dừng lại? Lý Tuyết Anh không hiểu ra sao, lăn qua lộn lại cũng nghĩ không ra còn ai có khả năng kinh khủng như thế, có thể giải quyết tất cả mọi chuyện một cách nhanh chóng.
Lý Tuyết Anh thử hỏi dò một vài cao tầng, kết quả đối phương cũng không hề nhúng tay vào chuyện này, cô càng thêm mê mang, những người có năng lực giải quyết chuyện tranh chấp này không một ai ra tay, vậy còn có ai??
Nghĩ tới nghĩ lui, Lý Tuyết Anh nghĩ tới một bóng hình, một vị hòa thượng với bộ tăng y màu trắng, khi cười rộ lên ấm áp như ánh mặt trời, chẳng lẽ là hắn? Nhớ lại thời điểm xuống núi, những lời của Phương Chính, cùng với việc Phương Chính cầu phúc một ngày một đêm ...
Lý Tuyết Anh thầm nghĩ: "Hẳn là, sẽ không, thần kỳ như vậy..."
Tuy rằng Lý Tuyết Anh cảm thấy Phương Chính làm người rất tốt, ở bên cạnh hắn sẽ khiến cô cảm thấy thật nhẹ nhàng, nhưng nếu như nói Phương Chính biết pháp thuật, thay đổi được mệnh trời, có đánh chết cô cũng không tin. Cô đã đi qua rất nhiều nơi trên thế giới, gặp qua rất nhiều vị đại sư, cũng từng thấy người ta sử dụng pháp thuật, nhưng đại đa số đều là những bậc thầy về tâm lý và triết lý, họ sử dụng trí tuệ để dẫn dắt người ta đi đến giác ngộ.
-Ừ, nhất định còn có người khác ra tay.
Lý Tuyết Anh nghĩ như vậy.
Đúng lúc này, tiểu Lưu bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại, sau khi nghe xong liền cười điên cuồng, cậu ta nói:
-Chị Tuyết Anh, em biết chuyện là như thế nào rồi. Là ở bên Lý Quân xảy ra sai sót, bên đó bảo thuỷ quân đừng có ngừng, kết quả những thuỷ quân kia đều nghe thành ngừng, sau đó liền ngừng hết, ha ha... Bây giờ Lý Quân sắp phát điên tới nơi rồi.
-Sau đó thì sao?
Trái tim Lý Tuyết Anh trở nên run rẩy, thế nhưng nguyên nhân này... Là trùng hợp sao? Có lẽ thế...
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~