Chương 562: Có Quan Hệ Gì Với Tôi?
- Tôi đoán hôm nay cô ta sẽ gọi điện tới đây, cầu xin buông tha cho cô ta, thủy quân của chúng ta đã hạ điểm đánh giá "Khuynh Thành" xuống còn có 3.8, cao nhất là 10.0, vậy mà cô ta được có 3.8, ha ha... Cái này chính là thất bại trong thất bại mà. Hơn nữa, tôi cũng đã đánh tiếng với mấy rạp phim rồi, bọn họ cũng không muốn tham gia vào cuộc chiến của chúng ta, nhưng nếu biểu hiện của "Khuynh Thành" liên tục không tốt trong ba ngày, bọn họ tuy không đến mức loại bỏ nó ra khỏi danh sách chiếu phim, nhưng sẽ khiến lịch chiếu của "Khuynh Thành" bị hạn chế đến mức thấp nhất, thậm chí là chiếu cả vào giờ khuya! Tôi nghĩ tin tức này hẳn là Lý Tuyết Anh đã biết. Mà chúng ta, chỉ cần kiên trì trấn áp cô ta ba ngày liên tục trên phương diện dư luận, cô ta đi đời ngay! Với khả năng tài chính của chúng ta, cô ta căn bản không có năng lực để phản kháng. Cô ta nghĩ "Rượu thơm không sợ ngõ sâu" sao? Thời buổi bây giờ, rượu thơm phải sợ ngõ sâu mới là chân lý!
Tư tổng vừa béo vừa hói nói.
Lý tổng gật đầu theo, nói:
-Có lý, nhưng nếu thật sự hôm nay cô ta đầu hàng, vậy chẳng còn gì thú vị cả. Tôi còn muốn nhìn Tuyết ưng nữ vương cao ngạo một chút nữa kìa.
-Cao ngạo? Hy vọng cô ấy còn có thể cao ngạo được lâu.
Phùng tổng nói.
...
-Cái tên này, vậy mà một chút cũng không thèm quan tâm mình thật...
Lý Tuyết Anh từ Phật đường đi ra, phát hiện Phương Chính thế nhưng không ở bên ngoài, theo bản năng lẩm bẩm.
-Nếu sư phụ tôi mặc kệ cô, đã không cầu phúc cho cô, niệm kinh những một ngày một đêm.
Đúng lúc này, một giọng nói từ phía trên truyền đến.
Lý Tuyết Anh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Hồng Hài Nhi ngồi ở trên cây Bồ Đề, trong tay cầm một khối măng, nó bẻ một cục lớn cho vào trong miệng, cắn nghe giòn tan, thoạt nhìn ăn rất ngon.
Lý Tuyết Anh đau lòng vì Hàn Trúc lần thứ hai, sau đó tò mò hỏi:
-Sư phụ em thật sự cầu phúc một ngày một đêm cho chị sao?
-Đúng vậy, giữa chừng cũng không ăn cơm, đói y như con khỉ, hơn nửa đêm lục hết cơm thừa ra ăn.
Hồng Hài Nhi nói.
-A Di Đà Phật, đồ nhi, con vừa mới nói cái gì?
Đúng lúc này, Phương Chính đi ra, cười tủm tỉm nhìn Hồng Hài Nhi.
Trái tim Hồng Hài Nhi run lên, nó nhanh chóng nhảy xuống, không quan tâm đến tiếng kêu hoảng hốt vì sợ nó té ngã của Lý Tuyết Anh, nó nói vội:
-Sư phụ, vừa mới nãy đồ nhi nói sư phụ anh minh thần võ, đẹp trai cực kỳ.
-Thật sự?
Phương Chính nhướng mày mỉm cười thật tươi, cười đến độ trái tim nhỏ bé của Hồng Hài Nhi phát run lên, nó nhanh chóng chạy tới lôi kéo Lý Tuyết Anh, nói:
-Không tin người cứ hỏi Lý thí chủ một chút.
Lý Tuyết Anh nhìn Hồng Hài Nhi, lại nhìn Phương Chính, nghĩ tới câu đói y như con khỉ kia, liền bị biểu hiện lúc này của hai thầy trò chọc cười, cô cười nói:
-Tôi làm chứng, Tịnh Tâm không nói dối.
Hồng Hài Nhi nhìn thoáng qua Lý Tuyết Anh đầy cảm kích, sau đó nhìn Phương Chính theo kiểu "sư phụ người xem con đi con thực ngoan".
Phương Chính đi qua, gõ đầu nó một cái, sau đó nói:
-Lần này cho qua, nếu còn có lần sau, vi sư niệm kinh cho con nghe.
Hồng Hài Nhi run bắn lên, nhanh chóng tạm biệt rồi bỏ chạy, nhoáng cái đã biến mất. Thừa dịp Phương Chính không đổi ý, rời xa nguy hiểm mới là thông minh.
-Đồ đệ này rất sợ ngài.
Lý Tuyết Anh cũng không biết vì cái gì, sau khi nghe được Phương Chính vì mình mà cầu nguyện một ngày một đêm, trong lòng chấn động, cảm xúc tiêu cực nãy giờ cũng tan mất. Ngược lại bắt đầu trêu chọc Phương Chính.
Phương Chính cảm thán nói:
-Đứa nhỏ này từ nhỏ đã không được giáo dục cho đường hoàng, rất đáng thương. Nên bần tăng mà không oai mãnh một chút, nó liền lên tới trời.
-Phốc... ngài oai mãnh?
Lý Tuyết Anh vui vẻ, Phương Chính có nhìn kiểu gì cũng không thấy oai mãnh chút nào, nhưng thân hình rất cân xứng, không mập không gầy.
Phương Chính đương nhiên nói:
-Đương nhiên!
-Ha ha, được rồi, là ngài oai mãnh.
Lý Tuyết Anh chỉ nghĩ Phương Chính đang nói giỡn, căn bản không để ở trong lòng.
-Tâm tình tốt sao?
Phương Chính hỏi.
-Đúng thế, nghĩ thông rồi. Cho dù thành bại thế nào, ít nhất ở phương diện làm người ta cũng chưa tính là thất bại, lúc nào cũng đều có bạn bè quan tâm.
Lý Tuyết Anh ngạo kiều nói.
Phương Chính nhướng mày:
-A Di Đà Phật, thí chủ ngạo kiều.
-Xì... Sao cái gì từ trong miệng ngài nói ra cũng trở nên khôi hài thế nhỉ?
Lý Tuyết Anh dở khóc dở cười nói, ngạo kiều thì không có gì là kỳ lạ, nhưng khi Phương Chính nghiêm trang nói một câu như vậy, quả thực vui hơn rất nhiều.
Phương Chính bất đắc dĩ nói:
-Bần tăng ăn ngay nói thật.
-Vậy cứ xem như là tôi ngạo kiều đi.
Lý Tuyết Anh nói đến đây, ngẩng đầu nhìn cây Bồ Đề, nói:
-Tôi nghe nói cây Bồ Đề này đã từng bị đông chết, sau lại sống lại, đúng không?
Phương Chính gật đầu.
Lý Tuyết Anh nói:
-Tôi còn không bằng một thân cây sao?
-Một bộ điện ảnh mà thôi, có quan trọng đến vậy không?
Phương Chính hỏi.
-Nhà đầu tư giữa chừng thì ngưng lại, tất cả nguồn tài chính sau đó đều là tôi bỏ ra. Thắng, cả danh lẫn lợi tôi đều được, thua, liền hai bàn tay trắng.
Lý Tuyết Anh nói rất bình thản, tựa hồ đã thật sự buông xuống tất cả.
-A Di Đà Phật...
Phương Chính cái gì cũng chưa nói.
-Đại sư, ngài cho rằng tôi sẽ thắng sao?
Lý Tuyết Anh đột nhiên hỏi.
Phương Chính sửng sốt, nói thật hắn cũng không biết rốt cuộc Lý Tuyết Anh có thể thắng hay không, tuy rằng hắn đã bỏ ra công đức, nhưng đôi khi hệ thống cũng rất thích chơi xỏ, cho nên...
Đúng lúc này, hệ thống đột nhiên mở miệng: "Vận may đã được thêm vào, rạng sáng mai phát huy hiệu quả."
Phương Chính lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó mỉm cười nhìn Lý Tuyết Anh nói:
-Người tốt sẽ gặp chuyện tốt, mưa gió cho dù có to lớn thế nào, rồi cũng sẽ phải qua đi. Ngày mai, chính là một ngày nắng đẹp!
-Có ý gì?
Lý Tuyết Anh sửng sốt.
Phương Chính chỉ là cười cười, không hề nói nhiều, bởi vì...
"Thiên cơ không thể tiết lộ, gợi ý thì có thể, nhưng không được nói hết sự thật, nếu không, tự gánh lấy hậu quả." Hệ thống nói.
Điểm này Phương Chính đã sớm biết, bởi vậy, cho tới nay Phương Chính đều không nói toạc bao giờ, hoặc là nói nửa câu ẩn nửa câu, hoặc là trực tiếp dẫn người đi vào giấc mộng, làm mộng...
-Ngài...
Lý Tuyết Anh thấy Phương Chính không nói, cũng đành bất đắc dĩ, sau đó vẫy vẫy tay nói:
-Thôi được, ngài không nói thì thôi. Cảm ơn lời may mắn của ngài, mới nãy tôi có hứa nguyện với Bồ Tát, nếu có thể bình an vượt qua giông tố lần này, tôi sẽ xây một cái điện Quan Âm.
Vừa nói xong, Lý Tuyết Anh đã đi xa, đáng tiếc, cô không thấy được, phía sau có một vị trụ trì gian xảo nảo đó đang tươi cười vui vẻ...
Xuống núi, Lý Tuyết Anh lại nhận được một cuộc điện thoại, là Lý Quân gọi.
-Em gái Tuyết Anh à, nghe nói em gặp phải phiền phức, có ần hỗ trợ không?
Lý Quân cười nói.
-Thì ra là Lý tổng, chúng ta cũng không có thân như vậy, mời ngài gọi đầy đủ tên họ của tôi. Còn chuyện phiền toái mà Lý tổng nói, tôi cũng không biết. Nếu thật sự có như thế, đó cũng là chuyện của tôi, liên quan gì tới ngài sao?
Lý Tuyết Anh nói.
Giọng điệu Lý Quân lập tức trở nên lạnh lẽo:
-Em gái Tuyết Anh, đừng nên cự tuyệt dứt khoát như vậy chứ, tổng cộng ba ngày, hôm qua là ngày đầu tiên, thảm quá nhỉ ... Hôm nay là ngày thứ hai, hình như cũng chẳn ra gì. Em nói xem, nếu ngày mai cũng vẫn tệ hại như thế, ai nha... Có người muốn phá sản đây mà. Chậc chậc...
-Đó là chuyện của tôi, có liên quan tới ngài sao?
Lý Tuyết Anh hỏi ngược lại.
-Đương nhiên là có liên quan, có người khiến tôi không được vui, tôi muốn người đó phải tới xin lỗi; còn nữa, tôi có một bộ phim mới, đang thiếu diễn viên chính ...
Lý Quân nói.
Lý Tuyết Anh vẫn lạnh lùng như cũ, hỏi lại:
-Ngài không vui với ngài có một bộ phim mới, có liên quan gì tới tôi?
-----------------
-Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~