Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 561

Chương 561: Nhân Vật Phản Diện Đã Xuất Hiệ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 561: Nhân Vật Phản Diện Đã Xuất Hiệ

Phương Chính nói:

-Hồng trần vốn chính là biển khổ vô biên, ai rơi vào đều phải sầu khổ, mấy ai thoát được đâu? Bần tăng còn ở trong hồng trần, có buồn rầu thì đâu có gì là kỳ quái. Nếu nói không có phiền não, chẳng qua là đang thể hiện cho những người bạn của mình thấy mà thôi.

Lý Tuyết Anh sửng sốt, sau đó nghĩ đến những người bạn khác của mình, không phải đều là vui vẻ nói cười, cuộc sống tươi vui hay sao? Nhưng cuộc sống của họ có thật sự được như vậy không? Dĩ nhiên không phải! Lý Tuyết Anh cười nói:

-Ha ha, đại sư, ngài thật đúng là bắt kịp thời đại mà, ha ha...

Phương Chính cúi đầu nhìn tay mình:

-Bần tăng còn trẻ...

-Phốc!

Lý Tuyết Anh nhìn bộ dáng oan ức kia của Phương Chính, lập tức cười như nở hoa, phiền não trong lòng cũng bớt đi nhiều lắm.

Lý Tuyết Anh cười nói:

-Được rồi, không nói chuyện không vui nữa. Đại sư, chỉ mới một thời gian không tới đây thôi, trên ngọn núi này thay đổi nhiều quá. Có thêm cây trúc, có thêm con nít ... Loại trúc này của ngài cũng thật là đẹp quá đấy, như thể làm bằng ngọc vậy.

Lý Tuyết Anh ngẩng đầu nhìn cây trúc đong đưa trong gió, đôi mắt vô cùng sáng ngời, giống như một đứa trẻ con cực kỳ ham học hỏi.

Phương Chính nói:

-Đây là Hàn Trúc, là giống trúc chỉ có ở núi Nhất Chỉ.

-Thì ra là thế.

Lý Tuyết Anh bò dậy, đi qua nhìn Hàn Trúc sáng lấp lánh như pha lê, khen không dứt miệng:

-Đại sư, nếu một ngày nào đó ngài hoàn tục, loại trúc này chính là một nguồn lợi rất lớn, đủ cho ngài sống cả đời. Nói thật, đây chính là giống trúc tốt nhất mà tôi từng thấy, thật xinh đẹp.

-Cũng được.

Phương Chính nói.

-Cũng được? Thôi không sao, vậy đại sư thường dùng Hàn Trúc để làm cái gì?

Qủa thật Lý Tuyết Anh rất tò mò, cây trúc tốt như vậy, dùng để làm cái gì nhỉ, dường như có chút lãng phí.

Kết quả Phương Chính trả lời vô cùng nghiêm túc:

-Nhỏ thì dùng để ăn, lớn rồi thì làm bàn làm ghế gì đó, nhưng hầu hết thời gian đều chẻ ra để chụm lửa.

Lý Tuyết Anh nghe được là để chụm lửa, biểu tình liền trở nên cứng đờ, cây trúc tốt như vậy lại dùng để chụm lửa? Cái kiểu phá của này, đúng là chỉ có bọn đàn ông mới làm được!

Lý Tuyết Anh đau lòng vuốt ve Hàn Trúc xanh biếc, không cam lòng nói:

-Cây trúc này óng ánh xanh mướt như pha lê, chắc là nhiều nước lắm? Đem chẻ ra để chụm lửa, có thể cháy ư?

Phương Chính lau mũi, tiếp tục nói:

-Được chứ, phơi nắng mấy ngày rồi dùng, nhưng mà nó vẫn cứ xanh mướt như thế, rất kỳ quái.

Phương Chính thật sự không hề có ý khoe khoang, điều này đúng là có chút kỳ quái, những cây trúc khác một khi không còn hơi nước thường sẽ có màu vàng khô. Nhưng Hàn Trúc không có hơi nước vẫn cứ óng ánh xanh mướt như cũ, y như pha lê thủy tinh vậy. Cuối cùng, Phương Chính tự mình giải thích, là do cây trúc này đến từ Linh Sơn...

-Khô rồi mà vẫn còn đẹp như vậy?

Lý Tuyết Anh kinh ngạc vô cùng, hỏi.

Phương Chính gật đầu.

-Đẹp thế mà ngài còn mang đi nhóm lửa?

Lý Tuyết Anh dùng ánh mắt của một vị thẩm phán nhìn Phương Chính.

Phương Chính tiếp tục gật đầu.

-Trời ơi, vật phẩm trời ban như nhế! Tôi... Tôi thật muốn xé ngài ra!

Lý Tuyết Anh bứt tóc, cô bực muốn phát điên!

Phương Chính thả tay:

-Đối với bần tăng mà nói, đây chính là giá trị của nó.

-Ngài có thể bán lấy tiền mà!

Lý Tuyết Anh kêu lên.

Phương Chính lắc đầu, nghiêm trang nói:

-Bần tăng là một kẻ thân gửi cõi tạm, sao có thể làm những chuyện buôn bán như bán trúc lấy tiền?

Trong lòng lại rít gào:

"Nếu tôi đem bán được, còn cần cô nhắc?"

Lý Tuyết Anh nhìn vẻ mặt thấu triệt của Phương Chính, rốt cuộc không còn lời gì để nói, sau đó chỉ đành cười khổ:

-Thôi, dù sao trúc cũng là của ngài, tùy ý ngài vậy, thế nhưng cứ đem bổ ra làm củi chụm như vậy cũng thật sự quá đáng tiếc.

Đúng lúc này, di động của Lý Tuyết Anh kêu lên, vừa mới bắt máy, bên trong đã truyền tới âm thanh khóc nức nở của quản lý:

-Chị Tuyết Anh, chị lại đi đâu rồi? Chị còn không bắt máy, em đành phải đi báo cảnh sát, làm em sợ muốn chết...

Lý Tuyết Anh xấu hổ cười cười với Phương Chính, cô đi qua một bên nghe máy.

Thế nhưng rất nhanh sau đó, nụ cười của Lý Tuyết Anh cứng lại, rồi càng ngày càng tệ, cô cả giận nói:

-Những người này thật quá đáng! Thật sự nghĩ là chị mặc kệ việc này, nên bọn họ muốn làm gì thì làm nấy sao ...

Một lát sau, Lý Tuyết Anh trở lại, nhưng tâm trạng rõ ràng có chút rối rắm, không còn nhẹ nhõm như vừa mới nãy nữa.

Phương Chính cái gì cũng chưa nói, mang theo Lý Tuyết Anh đi về phía ngôi chùa.

-Đại sư, ngài không thèm quan tậm bạn bè lấy một chút sao? Tôi như thế này rồi, ngài còn không hỏi xem đã xảy ra chuyện gì?

Cuối cùng, Lý Tuyết Anh cũng nhịn không được, oán giận hỏi.

Phương Chính cười nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, cô không phải là người không có may mắn, mọi việc đều đã hiểu được là tốt rồi.

-Đã hiểu được? Nhưng thật ra tôi muốn... haizzz.

Lý Tuyết Anh thở dài, sau đó lặng lẽ đi về phía Phật đường, tâm tình cô đang hết sức rối bời, chỉ muốn yên tĩnh. Còn những gì Phương Chính nói, cô chỉ cho là Phương Chính đang an ủi mình.

Phương Chính thấy vậy cũng không quấy rầy Lý Tuyết Anh, hắn đi ra phía sau, để lại một không gian vừa đủ an tĩnh cho Lý Tuyết Anh.

Lý Tuyết Anh đứng ở trước Phật đường một lát rồi lại xoay người quay trở về, cô đứng ở dưới tán cây Bồ Đề lướt web, sau đó tức giận nói:

-Đây là đang khiêu chiến điểm mấu chốt của mình sao? Lý Quân, đừng ép tôi phản công!

Cùng lúc đó, ở Hải Thành, nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà Thiên Phủ, có ba kẻ mặt đỏ bừng đang ngồi uống rượu ở góc kia.

-Lý tổng, lần phong tỏa này làm tốt lắm! Ha ha... Con điếm Lý Tuyết Anh kia thật sự nghĩ rằng tới Hollywood, là minh tinh quốc tế thì có thể ra oai ra dáng trong nước sao? Từ chối phim của chúng ta còn chưa nói, còn giám đoạt khung giờ vàng của chúng ta nữa, đúng là một kẻ không biết trời cao đất dày là gì!

Một người đầu trọc mập mạp cười lạnh, nói.

-Tốt xấu gì người ta cũng là minh tinh quốc tế, đủ tự tin mà ... Nếu tôi nhớ không lầm, cô ta bảo phim của chúng ta là dùng mấy cái mặt để lừa tiền, cốt truyện thì như cứt chó, nhân vật ngu si như đồ không não ... Mẹ nó, phim của cô ta hay lắm chắc? Đúng là ra nước ngoài, ăn ba cái đồ ăn nhanh thì tự cho rằng cái gì cũng biết hết.

Lý tổng nói bằng một giọng điệu quái gở.

-Lý tổng, người ta cũng không biết cái gì gọi là fans kinh tế. Cái thứ điện ảnh này, nội dung thì có ích lợi gì? Dùng mấy cái khuôn mặt kia là đủ rồi, những thứ khác quan trọng lắm sao? Thật là buồn cười!

Một người đàn ông khác mặt mày khó chịu, tức giận nói.

-Cho nên ấy, người ta đã từ nước ngoài quay về, thì chúng ta là những người đi trước, cần thiết phải cho người ta một bài học, giúp người ta hiểu cái gì mới gọi là điện ảnh. Đồng thời, cũng khiến người ta học được cách tôn trọng kẻ đi trước.

Lý tổng nói lời thấm thía.

Hai người còn lại nghe vậy, liền cùng nhau cười.

-Lý tổng nói không sai, làm người, quý ở chỗ tự mình hiểu lấy. Tuy rằng Lý Tuyết Anh có danh tiếng, sau lưng có đoàn đội, có Hollywood, nhưng mà ở trong nước, hừ hừ... Quy tắc trò chơi còn không hiểu hết đã dám đắc tội bậy bạ với người khác, thật đáng chê cười! Bây giờ tôi rất rất tò mò, với tình huống này, cô ta còn có thể kiên trì mấy ngày đây.

Phùng tổng nói.

-Kiên trì không được mấy ngày nữa đâu, toàn bộ tài sản của cô ta đã quăng hết vào bộ phim đó, nếu " "Khuynh Thành" đi tong, cô ta liền trở lại vạch xuất phát, bắt đầu lại từ đầu. Trong khoảng thời gian ngắn sợ là khó có thể trở lại độ cao hiện tại, tôi đoán, muộn nhất là ngày mai cô ta sẽ phải đầu hàng.

Lý tổng nói.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay