Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 560

Chương 560: Đầu Trọc Cũng Phiền Não

schedule ~15 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 560: Đầu Trọc Cũng Phiền Não

Phương Chính thở dài nói.

-Tôi còn tưởng rằng ngài vĩnh viễn luôn cởi mở không âu lo, không nghĩ tới, người không có tóc như ngài, lại có chuyện phiền não đến độ nhổ tóc bứt râu kia đấy.

Bỗng nhiên, một giọng nữ quen thuôc vang lên, mang theo vài phần nghịch ngợm, còn có vài phần mỏi mệt.

Phương Chính sửng sốt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cô gái xuất hiện ở cách đó không xa, mang một cái kính râm lớn, khăn choàng trùm qua đầu, quần áo trên người hơi rộng thùng thình, gió thổi qua, phác hoạ ra một dáng người hoàn mỹ, chân dài thẳng tắp, tỷ lệ thân thể vô cùng cân xứng. Phương Chính đứng dậy, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, vị nữ thí chủ này có chuyện gì sao?

Dù sao cũng nhận không ra, còn không bằng giả bộ hồ đồ...

-Đại sư, nhanh như vậy đã quên mất tôi rồi.

Cô gái có chút khó chịu tháo kính râm, khăn trùm đầu xuống, để lộ một gương mặt vô cùng xinh đẹp ...

Phương Chính vừa thấy, tức khắc ngạc nhiên, hắn có thử đoán qua thân phận cô gái này, thế nhưng quả thật Phương Chính vẫn chưa phải tay lão luyện, trong mắt hắn, phụ nữ có dáng người tốt, ngoại trừ gương mặt khác nhau ra, những thứ khác không thể dùng mắt thường phân biệt được. Đừng nói với hắn cái gì mà ngực lớn ngực nhỏ, ở trong mắt Phương Chính, dưới sự che đậy của quần áo, căn bản nhìn không ra người tới có quen biết hay không, trừ phi mức độ chênh lệch thật lớn.

Thế nhưng giữa những cô gái mà Phương Chính quen biết, chênh lệch thật lớn hầu như là không có ai cả, cho nên Phương Chính không nhận ra người tới là ai, nhưng bây giờ đã nhận ra rồi, liền nhịn không được kinh ngạc nói:

-Thí chủ Lý Tuyết Anh?

Đúng là đại minh tinh quốc tế, lúc trước tới núi Nhất Chỉ lấy cảnh quay "Khuynh Thành" , nữ chính Lý Tuyết Anh!

Chỉ là Phương Chính không nghĩ tới, mấy tháng trôi qua, đây là một vị siêu cấp đại minh tinh, thế nhưng lại quay lại cái ngôi chùa nhỏ bé này. Phương Chính vốn tưởng rằng, đời này trên cơ bản không còn cơ hội nào gặp lại vị đại minh tinh này nữa, rốt cuộc, địa vị của hai người chênh lệch quá lớn. Điều này không liên quan tới chuyện Lý Tuyết Anh có kỳ thị hắn hay không, mà là phạm vi hoạt động của hai người, khó có thể giao thoa...

Phương Chính có ấn tượng rất tốt với Lý Tuyết Anh, lúc trước, khi tiếp xúc với cô, Lý Tuyết Anh không có bất luận sự chảnh chọe nào, hơn nữa giữa hai người quả thật cũng có thể nói chuyện với nhau, quan trọng là, con người Lý Tuyết Anh thật sự rất thiện lương. Lúc trước đem việc cảnh tẩu mang theo con mở shop online nói với cô, cô liền hỗ trợ ngay lập tức.

Nghĩ đến đủ thứ chuyện trong quá khứ, y như những gì xảy ra trong bộ phim kia vậy, bởi việc chiếu phim "Khuynh Thành" mà bóng dáng kia vốn gầy yếu, nay lại càng gầy yếu hơn.

Đôi mắt Hồng Hài Nhi cũng sáng lên, mới vừa xem "Khuynh Thành" , giờ liền thấy được diễn viên chính, tâm tình cũng có chút kích động! Thế nhưng vẫn là kinh ngạc nhiều hơn, cô gái này với Hoa Mộc Lan hoàn toàn là hai người nha! Phụ nữ, quả nhiên là loại sinh vật biến đổi dễ dàng nhất ... Hồng Hài Nhi chẳng khác nào một ông cụ non ở trong lòng bình luận.

-Ôi... đại sư, tôi còn tưởng rằng ngài đã quên mất tôi rồi ấy chứ. Lâu như vậy, cũng không thấy ngài chủ động gửi cho tôi cái tin nhắn nào nào.

Lý Tuyết Anh ra vẻ như đã trút bỏ được gánh nặng, sau đó cảm thán nói:

-Tôi thật đúng là sợ ngài đã quên mất tôi rồi, đến lúc đó, ngay cả chỗ để thả lỏng bản thân cũng không có nữa.

Phương Chính nói:

-Sẽ không, trí nhớ của bần tăng vẫn chưa đến nỗi... Cái kia... thí chủ hiểu mà.

Phương Chính vẫn muốn nói chuyện với Lý Tuyết Anh, nhưng nói chuyện một hồi sẽ bị lộ tung tích, để cho mấy em gái kia phát hiện được, khó tránh khỏi việc bị đùa giỡn một lần nữa, mỗi lần đều khiến cho cả người hắn không được tự nhiên, nên cứ trốn đi thì tốt hơn.

-Phốc...

Lý Tuyết Anh đương nhiên biết Phương Chính đang sợ cái gì, nhếch miệng nở nụ cười.

Mắt đẹp vừa chuyển liền dừng ở trên người Hồng Hài Nhi, cô kinh ngạc kêu lên:

-Nha! Đây là con nít nhà ai đây? Đáng yêu quá!

Hồng Hài Nhi vừa nghe, hai mắt trợn lên, tuy rằng nhìn thấy Lý Tuyết Anh, nó cảm thấy cô cũng khá là dễ nhìn, nhưng trong xương cốt Hồng Hài Nhi vẫn cao ngạo như cũ, tôi không thân với cô, sao dám gọi tôi là con nít? Vì thế hầm hè nói:

-Con nít nhà ai đấy? Ăn nói mạnh miệng nhỉ?

-Ách...

Lý Tuyết Anh trợn tròn mắt, đứa nhỏ này thoạt nhìn đáng yêu như tạc từ ngọc đẹp, sao miệng mồm lại chẳng khác gì ông cụ non thế?

Phương Chính nói:

-Đây là đứa nhỏ do một vị cao tăng gửi nuôi chỗ bần tăng, pháp hiệu Tịnh Tâm, nó lúc nhỏ không được đi học, nói chuyện có chút không đàng hoàng, thí chủ chớ trách.

-Lúc nhỏ không được đi học? Hiện tại có thể học mà, nếu không để tôi giới thiệu cho vài ngôi trường nhé ?

Lý Tuyết Anh tiến đến trước mặt Hồng Hài Nhi, đôi mắt tỏa sáng.

Trong lòng Hồng Hài Nhi run lên, ánh mắt này, sao giống y như một con sói xám nhìn thấy con thỏ trắng vậy? Nó khiếp hãi hoảng sợ ...

-Em trai à, có thể cho chị sờ một chút không?

Lý Tuyết Anh là thật sự cảm thấy Hồng Hài Nhi đáng yêu, cô đi khắp toàn thế giới, đã gặp qua rất nhiều trẻ con, nhưng tinh xảo như thế này vẫn là lần đầu tiên thấy được. Những đứa trẻ khác, một khi qua hai, ba tuổi thì làn da dù ít dù nhiều cũng sẽ bị nắng làm cho sạm đi, không được nộn nộn như khi còn nhỏ. Nhưng cậu bé trước mắt này, làn da nõn nà, vô cùng mịn màng, so với làn da phải dùng rất nhiều tiền để bảo dưỡng của cô còn tốt hơn nhiều. Đặc biệt là các đường nét trên mặt phối hợp lại với nhau cực kỳ hoàn mỹ, quả thực chính là hoàn mỹ đến cực hạn!

Thấy thế nào cũng đáng yêu hết sức, Lý Tuyết Anh hận không thể ôm Hồng Hài Nhi vào trong lòng ngực, vui sướng chà đạp một chút.

Hồng Hài Nhi càng nhìn càng cảm thấy không thích hợp, nó cảm thấy ánh mắt cô gái này y hệt mấy yêu tinh tỉ muội của mẹ nó, ánh mắt của cả đám khi nhìn nó đều không thích hợp chút nào... Nghĩ đến những "Thủ đoạn" mà mấy cô dì yêu tinh kia dùng lên người nó, Hồng Hài Nhi nổi hết cả da gà, nhoáng cái đã bật dậy, kêu lên:

-Sư phụ, con đột nhiên nhớ tới còn chưa gánh cho đầy nước nữa, con đi trước.

Sau đó, đứa nhỏ này lõa mông, chân ngắn nhỏ chạy nhanh chẳng khác nào bánh xe lăn, cũng không thèm quay đầu lại đã chạy rất xa.

Phương Chính cũng buồn bực, lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Hồng Hài Nhi sợ một người đến thế, chẳng lẽ Lý Tuyết Anh so với một tên đại yêu quái như nó còn đáng sợ hơn?

Vẻ mặt Lý Tuyết Anh cũng trở nên xấu hổ, cô bất đắc dĩ nhún nhún vai, nói:

-Đứa nhỏ này thật thẹn thùng, còn rất sợ người lạ.

Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, hắn nên nói gì đây? Đứa nhỏ này còn thẹn thùng? Còn sợ người lạ? Ha hả...

Phương Chính không biết nói gì, đành phải cười theo một tiếng, xem như đáp lại.

Phương Chính nói tránh đi:

-Thí chủ, sao hôm nay lại có thời gian rảnh tới chỗ này của bần tăng?

Lý Tuyết Anh ngồi xuống, duỗi cái eo lười, eo thon nhỏ bị kéo dãn ra, một bàn tay cũng có thể ôm hết, cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó thuận thế nằm ở trên mặt đất, thư giản thân thể, nhìn trên bầu trời xanh thẳm có nhiều đóa mây trắng, cô thở ra một hơi dài nặng nề, sau đó vẻ mặt thích ý nói:

-Vẫn là trên núi này thoải mái, rời xa chốn ồn ào náo động, nhẹ nhàng thích ý...

Phương Chính thấy vậy liền hiểu, đây là tới tránh bị làm phiền, vì thế ngồi xếp bằng ở một bên nói:

-Thí chủ, nếu không thích bên ngoài ồn ào náo động, vậy buông xuống tất cả là được, nếu thí chủ muốn yên tĩnh, sao lại không thể yên tĩnh kia chứ?

-Đại sư, sợ là có nói với ngài thì ngài cũng không hiểu. Đôi khi, đã bước trên con đường này rồi, cho dù là không muốn làm tới mấy, dưới đủ loại ràng buộc, cũng đành phải bước đi ... Ai, có chút khổ nói không nên lời. Nói ra, phỏng chừng cũng không ai tin.

Lý Tuyết Anh thở dài, nói.

Nhưng mà Phương Chính vừa nghe, lập tức nghĩ tới chính mình, hắn vào Phật môn, muốn cũng ra không được, người khác là ràng buộc, hắn là trực tiếp bị bắt cóc ... Thế nhưng kết quả đều giống nhau. Lập tức có một loại cảm giác, đều là những kẻ lưu lạc chốn chân trời như nhau, bèn thuận thế nằm xuống, nhìn không trung, cái gì cũng chưa nói, mà cũng không muốn nói gì

-Đại sư cũng có buồn khổ?

Lý Tuyết Anh nhìn Phương Chính đầy kinh ngạc.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay