Chương 559: Tâm Rất Nhỏ
"Đúng rồi, trước đó ta quên nói với ngươi một chuyện, kinh văn này ấy, ngươi có thể tìm người đến tụng niệm thay ngươi, người càng nhiều thì sức mạnh càng lớn, số lần niệm kinh cũng có thể chồng lên lẫn nhau ... Cho nên, ngươi hoàn toàn không cần thiết phải ngồi đờ ra niệm một mình như thế, đương nhiên, ngươi muốn làm người chủ đạo, dọn lối mở đường gì đó cũng không sao, chỉ là không cần mệt như vậy mà thôi."
Loảng xoảng!
Chén đũa rơi trên bệ bếp.
"Hệ thống huynh!" Phương Chính rít gào ở trong lòng.
Nhưng mà hệ thống đã biến mất trong nháy mắt, không nói thêm tiếng nào, Phương Chính mơ hồ nhìn thấy một sinh vật không rõ nào đó, đang ngậm chặt cái đuôi chạy vòng quanh ... Giờ khắc này, hắn muốn giết cái hệ thống đó cho đỡ tức!
Một đêm trôi qua rất nhanh, ngày hôm sau, Phương Chính ngồi ở dưới tán cây Bồ Đề lướt mạng, kết quả ở giao diện của trang đầu tiên nổi lên những đường link giật tit về " "Khuynh Thành" !
""Khuynh Thành" lần đầu công chiếu, chỉ có hai triệu người đến xem! Lý Tuyết Anh thất bại tại đây!
"Tuyết ưng nữ vương ngã xuống, " "Khuynh Thành" ngày đầu bán vé cực thấp."
""Khuynh Thành" nằm liệt giữa đường, ai sai?"
...
Ấn đại vào một trong những đường link kia, bình luận tràn ngập bên dưới, các loại tin tức tiêu cực, đánh giá xấu nối tiếp lẫn nhau. Phương Chính chau mày, hắn đã bỏ ra công đức, chẳng lẽ một chút tác dụng cũng không có? Điều này không khoa học!
Cẩn thận đọc kỹ những bình luận ở phía dưới, dần dần, Phương Chính phát hiện một ít quy luật, cũng không phải là không có khen ngợi, mà là những khen ngợi đó trong nháy mắt đã bị người khác nhanh chóng xóa mất ... Rất rõ ràng, đây là thật sự có người bôi đen " "Khuynh Thành" ! Nhưng vì sao bọn họ lại phải làm như thế? Cần thiết sao?
Đúng lúc này, Phương Chính thấy được một tin tức khác: ""Khuynh Thành" thất bại, đừng lo, đã có bom tấn phim cổ trang" Hàn Vũ" ra mắt! Nhiều siêu sao Châu Á tham gia diễn xuất, cống hiến đặc sắc, kiệt tác năm nay! Bộ phim lừa đảo nào đó tuyệt đối không so sánh nổi!"
Tiếp đó là những tin tức liên quan, còn ghi chú bộ phim sẽ được phát hành vào ngày 20 tháng 7! Tính toán thời gian, không phải là hôm nay sao?
Lại lướt xuống phía dưới, quả nhiên, tin tức về" Hàn Vũ"ngày càng nhiều, mà những tin đó, đại đa số đều lôi " "Khuynh Thành" ra so sánh, dẫm "Khuynh Thành" một chút, nâng"Hàn Vũ"một chút, như thể là công thức cố định.
Phương Chính nhướng mày, nói:
-Người xem có thích một bộ điện ảnh hay không, hoàn toàn có thể nhận xét sau khi xem xong, nhưng người tới bôi đen như vậy, cũng quá mức đi?
Phương Chính cũng hiểu được, có một vài thứ không phải ai cũng thích, đặc biệt là một bộ phim điện ảnh với góc nhìn độc đáo thế này, người thích cũng sẽ không quá nhiều. Nhưng mà có nhiều kẻ lại thích cái kiểu: Anh không động tôi tôi không động anh, nhưng anh động đến tôi, giết cả nhà anh mới đã.
Nhưng đứng ở góc độ của Phương Chính, giết cả nhà thì dĩ nhiên là bình thường, nhưng quá trình tiêu diệt, quá trình giết người có ai chú ý đâu? Rốt cuộc nó cũng không phải là ảo tưởng hư ảo, hiện thực chính là tàn khốc như thế, tử vong không thể tránh né, thắng lợi có lẽ vinh quang, người chết thì chỉ có thân nhân của họ là đau đớn...
Dùng góc độ khác nhau để nhìn nhận vấn đề, dĩ nhiên thứ nhận lại được cũng là sự yêu thích khác nhau, "Khuynh Thành" có lẽ không phải là một bộ phim điện ảnh tốt nhất, nhưng lại hợp với khẩu vị của Phương Chính. Nếu thật sự không hợp với khẩu vị của đại chúng, nằm liệt giữa đường thì cứ nằm liệt giữa đường đi, Phương Chính không có lời nào để nói, nhưng cái kiểu cạnh tranh ác ý này, không khỏi có chút chẳng ra làm sao.
Chẳng qua Phương Chính cũng không có biện pháp nào khác, hiện tại chỉ có thế yên tĩnh chờ xem thay đổi.
Lắc đầu, Phương Chính buông bỏ hết thảy phiền não. Hắn đi ra sau núi, nằm ở dưới rừng trúc, hưởng thụ chút yên lặng này, an tường cùng mát lạnh.
Cùng lúc đó, một chiếc xe việt dã bình thường chạy đến dưới chân núi Nhất Chỉ, cửa xe mở ra, một cô gái mang kính râm và choàng khăn kín đầu bước xuống, cô ngửa đầu nhìn đỉnh núi, lại nhìn về phía sau, thở ra một hơi nhẹ nhõm thật dài.
-Sư phụ, người nói xem làm hòa thượng có gì tốt, không thể ăn thịt, không thể tìm bạn gái, cả ngày ngoại trừ đờ người ra thì chính là đờ người.
Hôm nay Hồng Hài Nhi không có mặc quần áo hòa thượng, thời tiết nóng nực làm nó phát ghét, nên nó mới mặc cái yếm kia vào, lõa mông nhỏ, bắt chéo chân nằm ở trên cỏ, ngửa đầu nhìn mây trắng trên bầu trời, hỏi.
Phương Chính cũng nằm ở bên cạnh Hồng Hài Nhi, một thân tăng y màu trắng đối lập với nền cỏ xanh biếc, trông càng thêm trắng, nói:
-Vậy con cảm thấy làm gì tốt?
-Sư phụ, chúng ta không có người ngoài, con chỉ là nhàm chán tán gẫu một chút thôi, không muốn nghe thuyết giáo ở đây.
Hồng Hài Nhi vừa nghe lời này có mùi không đúng lắm, liền nhanh chóng xài chiêu dự phòng.
Phương Chính cười nói:
-Vi sư nhưng không định thuyết giáo con, vi sư rất nghiêm túc.
-Như vậy được, thế thì người trả lời con trước, rốt cuộc vì sao người không muốn làm hòa thượng? Người nhìn xem người hiện tại đi, muốn phòng ở có hai phòng ở, kiến trúc cổ xưa, có thần thông trợ giúp liền trở nên thanh tịnh tường hòa. Muốn nói đến trang hoàng, đây chính là trang hoàng thuần cổ đúng không? Nhìn diện tích, nhìn kiểu dáng, nhìn cách trang hoàng, không biết bao nhiêu người ngoài kia phải hâm mộ tới chết đâu! Bằng tuổi của người, chỉ bằng bàn lĩnh có thể sở hữu được chừng đó, phỏng chừng không có ai? Cho dù có, hắn có hoa viên trước sau lớn như của người ư, đó là một ngọn núi luôn đó. Còn nói tiếp đến chyện ăn uống, Linh mễ, Vô Căn Tịnh Thủy, Hàn Trúc... Có cái nào không khiến người ta hâm mộ đến chết không? Ăn uống không lo, có tiền có địa bàn, trọng điểm là, địa vị của người ở chỗ này tuyệt đối là số một. Điều kiện như vậy, người còn muốn hoàn tục làm cái gì? Làm hòa thượng không tốt sao?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính lập tức hỏi ngược lại:
-Vậy còn con? Làm Tán Tài Đồng Tử bên cạnh Quan Âm Bồ Tát, đi đến đâu đều được người cung phụng, muốn địa vị có địa vị, muốn thần thông có thần thông, ăn sung mặc sướng, còn có chỗ dựa lớn không sợ bị ức hiếp, vì sao con không muốn làm hòa thượng?
Vừa nói chuyện, Phương Chính gối lên một bàn tay, trong miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, vẻ mặt thản nhiên nhẹ nhàng.
-Con và người không giống nhau, con là yêu quái! Người không biết trước đó con có bao nhiêu tự do đâu ... Chậc, địa bàn lúc trước của con, con nói sau một là ba, không ai dám cãi là hai! Dám cãi, ném hắn vào trong nồi hầm.
Hồng Hài Nhi nói đầy khí phách.
Phương Chính cười nói:
-Sau đó thì sao?
-Con đều nói một không hai, làm gì còn có sau đó?
Hồng Hài Nhi hỏi ngược lại.
-Một năm mới mẻ, hai năm mới mẻ, ngàn năm đi qua, vẫn luôn ở đỉnh núi kia sống những ngày tháng y hệt nhau, con không chán ngấy sao?
Phương Chính hỏi.
Hồng Hài Nhi sửng sốt, học theo bộ dáng Phương Chính, lấy tay làm gối, miệng ngậm cỏ đuôi chó, cỏ đuồi chó nương theo sức gió tung bay loạn xạ trước mắt, như tâm trạng Hồng Hài Nhi vậy, cũng bắt đầu lung lay rối loạn. Sau một lúc lâu, Hồng Hài Nhi hỏi:
-Là có chút chán ngấy ... Đất tiên giới bao la rộng lớn, vô hạn vô biên, nhưng do tu vi của bản thân con hữu hạn, nếu thật muốn xông loạn, mới dễ gặp đại họa xuống đầu.
-Tự do của con cũng như như tự do của chim trong lồng, không phải là tự do thật sự.
Phương Chính nói.
Hồng Hài Nhi như suy tư điều gì... Sau một lúc lâu, Hồng Hài Nhi hỏi ngược lại:
-Sư phụ, người đánh trống lãng rồi, không phải chúng ta đang nói tới người sao? Sao giờ lại chuyển thành con rồi?
Phương Chính nói:
-Vi sư ư... Vi sư cũng khát vọng tự do.
-Người hiện tại không tự do sao?
Hồng Hài Nhi buồn bực, hiện tại Phương Chính muốn đi đâu cũng tùy ý, ăn uống không lo, cũng không ai quản, còn không tự do sao?
Phương Chính cười cười, nói:
-Ếch ngồi đáy giếng nhìn thấy chim bay qua đầu, cho rằng chim tự do, chim nhìn cá trong biển lại cho rằng cá tự do, lại không biết, cá nghĩ chim mới là tự do nhất trên đời này. Đất trời tuy bao la, lại không lớn hơn được tâm ...
-Tâm sư phụ lớn?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính lắc đầu đáp:
-Không lớn, tâm vi sư rất nhỏ, vốn dĩ rất dễ dàng thỏa mãn, nhưng hiện tại... Vì muốn thực hiện tâm nguyện nho nhỏ kia, lại muốn cưỡng chế nhét vào một trời đất, khó ...
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~