Chương 558: Trụ Trì Muốn Điê
Nghĩ đến đó, Phương Chính hỏi: "Hệ thống huynh, chúc phúc Khuynh Thành và Lý Tuyết Anh mỗi bên chia ra cần bao nhiêu công đức?
"Chúc phúc "Khuynh Thành" yêu cầu 700 công đức, chúc phúc Lý Tuyết Anh yêu cầu 300 công đức." Hệ thống nói.
"Nhiều như vậy?" Phương Chính hoảng sợ, nếu hắn nhớ không lầm, lần trước chúc phúc cho hai đứa nhỏ mới có hai trăm điểm thôi!
"Chúc phúc sẽ căn cứ theo lực ảnh hưởng của đối phương mà tăng lên, người có lực ảnh hưởng càng lớn, một khi được chúc phúc sẽ làm thay đổi một vài chuyện, nhân quả ở phía sau cũng sẽ càng lớn, công đức tiêu hao tự nhiên cũng nhiều hơn. "Khuynh Thành" tuy không phải người mà chỉ là vật phẩm, vốn dĩ so với chúc phúc người thì dễ dàng hơn, nhưng lực ảnh hưởng của nó lại lớn hơn! Rộng rãi hơn! Lúc này, việc chúc phúc đương nhiên cũng đắt giá hơn. Ngươi cẩn thận ngẫm lại xem có muốn chúc phúc hay không đi." Hệ thống nói.
Phương Chính nghe xong, quả nhiên đau đứt ruột, nhưng khi ngẫm lại những thứ mà "Khuynh Thành" muốn biểu đạt, Phương Chính cắn răng một cái nói: "Chúc phúc " "Khuynh Thành" !"
"Chúc phúc "Khuynh Thành" bắt đầu, chú ý, công đức bắt đầu tiêu hao, trước khi quá trình tiêu hao kết thúc, ngươi tụng niệm kinh văn càng nhiều, chúc phúc càng lớn! Hiệu quả càng mạnh!"
"Gì?" Phương Chính vốn muốn bỏ lại tất cả, qua chỗ khác gặm nhấm nỗi đau một mình! Ai ngờ lại phát hiện ra một bi kịch, hắn không thể trốn thoát, không chỉ có trốn không thoát, còn phải tận mắt nhìn thấy thấy công đức của hắn từng chút một bỏ hắn mà đi! Hơn nữa, còn phải niệm kinh! Còn phải càng nhanh càng tốt! Lúc này định khảo nghiệm tốc độ đọc của hắn sao?
"Công đức sắp bắt đầu, 3, 2..."
"Chờ... Ai nha, ngươi đột ngột quá, A Di Đà Phật, thế tôn..." Phương Chính ngay cả cơ hội oán giận đều không có, thời gian chuẩn bị cũng không có, số 1 vừa ra, hắn gấp rút niệm kinh! Còn niệm cái gì, tự nhiên là " Kinh Kim Cương", từ nhỏ đã học thuộc, thuần thục nhất!
"Nhớ kỹ, niệm càng nhiều chủng loại, chúc phúc càng nhiều."
Phương Chính mắng to trong lòng: "Này không phải là chúc phúc đúng không? Đây là đang tra tấn ta đúng không? Bắt ta niệm nhiều kinh thư có đúng không? Có cái kiểu ép buộc như thế sao? Chơi khăm!"
Bất quá Phương Chính lập tức tập trung tinh thần, yên tâm tĩnh trí, bắt đầu an tâm niệm kinh cầu nguyện...
Phương Chính xem qua không ít kinh thư, cũng ghi nhớ khá nhiều, thế nhưng có rất nhiều kinh thư hắn chỉ là ghi nhớ, còn đọc nhanh như bay thì chưa thể làm được. Cho nên Phương Chính dứt khoát, chọn mấy cái kinh thư hắn quen thuộc nhất, vô hạn tuần hoàn...
Lúc này, con khỉ nghe được trong đại điện đột nhiên truyền ra kinh văn, liền quay đầu nhìn lại đây. Phương Chính cũng thường tới đây để niệm kinh, nên cũng không có gì là kỳ quái, nhưng hôm nay có chút chỗ không được thích hợp! Phương Chính trước kia mỗi khi niệm kinh đều là niệm có tiết tấu, thanh âm vô cùng dễ nghe, giống như Phật âm xướng tụng vậy.
Nhưng mà hôm nay, sao lại giống y như rang đậu thế? Đây là điên rồi sao?
Con khỉ tò mò, Hồng Hài Nhi, Độc Lang, sóc cũng bị hấp dẫn lại đây, sư huynh đệ bốn người nhìn nhau, sóc nói:
-Sư phụ lúc này là làm sao thế? Đang bắt xe lửa hả?
-Điên rồi đó...
Hồng Hài Nhi nói.
Độc Lang nói:
-Tôi có nên đánh thức sư phụ hay không?
Lời này vừa nói ra, bốn phía "vèo" một tiếng, những tên khác vốn đang đứng bên cạnh nó đột nhiên trốn hết ra xa, Hồng Hài Nhi nghiêm trang nói:
-Đệ cảm thấy, huynh có thể thử xem.
Sóc ngửa đầu nhìn trời, ra vẻ thực tùy ý, nói:
-Đệ cảm thấy cũng có thể, sư huynh, huynh lên đi.
Độc Lang nhăn mày lại, nhìn con khỉ đã ném cây chổi, đang cầm lấy xẻng đứng chờ ở một bên, hỏi:
-Sư đệ, đệ đây là làm gì?
-Đến sau núi đào cho huynh cái hố, lát nữa sẽ làm cho huynh cái bia...
Con khỉ nghiêm trang đáp.
Trên trán Độc Lang tức khắc trở nên đen xì, này mẹ nó chớ... Tất cả đều muốn chơi khăm nó! Nó chỉ là nói thôi, chứ lúc này ai dám đi quấy rầy Phương Chính? Đó chẳng phải là không có việc gì làm nên rảnh rỗi tự tìm ngược sao?
Vì thế mấy tên phá phách này liền ngồi ở cửa, an tĩnh nhìn Phương Chính.
-Các đệ mau xem, trên đầu trọc của sư phụ đổ mồ hôi.
Sóc hơi lo lắng, nói.
-Thật sự đổ mồ hôi kìa, nhưng cũng có khả năng là ra dầu lắm.
Độc Lang nói thầm.
-Hình như sư phụ rất khẩn trương.
Hồng Hài Nhi nói.
-Có nên giúp sư phụ lau mồ hôi không?
-Huynh cảm thấy, hẳn là sư phụ cần uống nhiều nước hơn, các đệ xem, nước miếng đều bay ra ngoài...
...
Mấy cái tên phá phách này cứ lẩm nha lẩm nhẩm, âm thanh đều rơi hết vào tai Phương Chính, quấy rầy Phương Chính suy nghĩ. Hắn nỗ lực nhớ lại, niệm kinh, kết quả mấy vật nhỏ cứ nói rì rầm như ruồi bọ o e không ngừng. Phương Chính nghiến răng nghiến lợi trong lòng, nói: "Chờ ta niệm xong kinh đi! Đổ mồ hôi? Đổ dầu? Ta cho các ngươi biết thế nào là đổ mồ hôi, thế nào là đổ dầu ..."
Thế nhưng sau đó lại nhanh chóng nhìn lướt qua đồng hồ đếm ngược đang xuất hiện ở trong đầu, hắn lập tức bài trừ tạp niệm, tăng nhanh tốc độ đọc kinh, không thể lo nghĩ chuyện khác nữa, phân tâm chính là lãng phí!
Đồng thời, Phương Chính âm thầm tính toán, đếm ngược này trên cơ bản là một công đức một phút! Nói cách khác, hắn phải niệm kinh 700 phút! Đổi thành giờ, ước chừng phải là mười mấy giờ! Phương Chính tức thì muốn khóc, quả nhiên chúc phúc cũng không dễ dàng như vậy, đây quả thực là bị sụp hố lớn mà!
Giữa trưa.
-Sư phụ còn đang niệm kinh?
Hồng Hài Nhi chuẩn bị xong đồ ăn, hỏi.
Độc Lang đang ghé vào bên cạnh ngạch cửa liền ngáp một cái, mệt mỏi uể oải gật gật đầu, nó vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Phương Chính si mê với niệm kinh như thế, đã một giờ rồi.
Chạng vạng.
-Sư phụ còn niệm kinh?
Hồng Hài Nhi bưng chén ngồi xổm dưới cây Bồ Đề, hỏi.
Độc Lang ngậm chén đi theo tới ngồi ngay bên cạnh, nhìn Phương Chính, tiếp tục gật đầu nói:
-Sư phụ rất thích niệm kinh, không hề ngưng lại giữa chừng để uống nước.
Phương Chính ngửi thấy mùi cơm từ bên ngoài bay vào, cảm nhận được cái bụng đang đói đến độ kêu lên ục ục, hắn thật muốn đi ra ngoài đập cho đám đệ tử này một trận. Đây là cảm thấy hắn chưa đủ đói có phải hay không? Còn có, đó là đứa nào? Miệng chóp chép to như thế?!
Độc Lang, con khỉ, Hồng Hài Nhi, sóc sau khi xác định Phương Chính thật sự không ăn cơm chiều thì, dứt khoát đi qua một bên, nên làm gì thì làm đó, bọn chúng tin tưởng, Phương Chính không ăn cơm khẳng định có lý do của hắn.
Nửa đêm, Độc Lang đang ngủ, bỗng nhiên nghe được trong phòng bếp có âm thanh lén lút, lỗ tai run lên, ngẩng đầu nhìn về phía phòng bếp, liền thấy trong phòng bếp có bóng người đang đong đưa, thật sự là có người!
-Nửa đêm còn có trộm?
Độc Lang nhăn mày, trong phòng bếp còn có Hồng Hài Nhi và con khỉ mà, hai tên đó sao không hé răng gì cả? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện? Độc Lang lặng lẽ đi tới cửa, thăm dò đi vào, chỉ thấy một hòa thượng mặc tăng y màu trắng đang ngồi ở bên cạnh bệ bếp, từng ngụm từng ngụm và cơm, tốc độ kia, cái miệng há rộng chừng kia, y hệt quỷ chết đói đầu thai!
Con khỉ ngồi ở trên giường, Hồng Hài Nhi uể oải ghé vào bên nôi, ngáp một cái, chép miệng nói:
-Sư phụ, người đói bụng cũng thảm quá đi? Người hiểu thì biết là người một ngày chưa ăn cơm, người không biết còn tưởng rằng người một năm không ăn cơm đó. Nếu như người đói bụng, vì sao lại không tới ăn cơm? Niệm kinh chơi vui vậy sao?
Phương Chính hừ hừ một tiếng, hắn có thể nói gì? Cầu phúc liền bị sụp hố như vậy, hắn có thể giải thích gì đây?
"Tinh! Hiện tại đã biết chúc phúc khó khăn rồi chứ? Nếu không hả? Cậu cho rằng chúc phúc đơn giản như vậy sao? Vừa nghĩ một cái, thứ gì cũng có hử? Không có trả giá, lấy đâu ra nhận lại?" Hệ thống nói.
Phương Chính hừ hừ một tiếng, tiếp tục ăn cơm, lười nói chuyện, cũng không có hơi sức đi nói chuyện với hệ thống.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~